Người ta thường nói, năm mười bảy tuổi là khoảng thời gian rực rỡ nhất của đời người.
Nhưng đối với tôi, năm mười bảy tuổi là một hố đen không đáy, nuốt chửng toàn bộ ánh sáng, tiếng cười và cả gia đình tôi.
Đó là một ngày mưa tầm tã cuối năm lớp 12.
Tiếng chuông điện thoại từ bệnh viện trung tâm thành phố vang lên xé rách bầu không khí yên tĩnh của buổi chiều muộn. Khi tôi chạy đến nơi, thứ chào đón tôi không phải là nụ cười hiền hậu của mẹ hay cái vỗ vai ấm áp của cha.
Mà là hai chiếc băng ca phủ vải trắng xóa.
Bác sĩ nhìn tôi, ánh mắt tràn ngập sự cảm thông pha lẫn bất lực: