Thời Văn Yến Quy

Chương 2



CHƯƠNG 2: BIỂN LỬA VÀ SỰ ĐÁNH ĐỔI

Kinh Thành vào mùa thu, cái se lạnh tràn ngập khắp các ngõ ngách.

Tôi và Lâm Dịch Thần đã thực hiện được lời hứa đêm trước kỳ thi đại học. Chúng tôi cùng đỗ vào Kinh Đại với số điểm cao ngất ngưởng. Anh chọn khoa Quản trị kinh doanh, còn tôi bước vào khoa Kiến trúc, đồng thời tiếp tục tham gia vào câu lạc bộ điền kinh của trường.

Thầy huấn luyện viên nhìn tôi chạy trên đường đua, ánh mắt sáng rực như nhặt được báu vật. Thầy nói, với tốc độ và sức bền này, tôi chắc chắn là hạt giống số một để tiến thẳng vào đội tuyển điền kinh cấp quốc gia vào đợt tuyển chọn năm sau.

Mọi thứ tươi đẹp đến mức tôi ngỡ như ông trời đang bù đắp lại tất cả những bất hạnh năm mười bảy tuổi của mình.

Cho đến một đêm cuối tháng mười.

Đó là một đêm không có trăng, gió bắc thổi vù vù qua các khe cửa kính của khu ký túc xá sinh viên. Khoảng hai giờ sáng, khi tôi đang chìm sâu vào giấc ngủ sau một ngày tập luyện mệt mỏi, một thứ mùi khét lẹt và nồng nặc xộc thẳng vào mũi.

"Cháy rồi! Cháy lớn rồi! Mau chạy đi!"

Tiếng hét thất thanh từ ngoài hành lang x.é to.ạc màn đêm tĩnh mịch.

Tôi giật mình tỉnh giấc. Đập vào mắt tôi không phải là khoảng không tối tăm quen thuộc, mà là những tia lửa đỏ rực đang l.i.ế.m qua khe cửa phòng ký túc xá. Khói đen kịt như một con quái vật hung hãn, theo mọi kẽ hở tràn vào, bóp nghẹt cuống họng tôi.

"Tiểu Vãn! Mau ra ngoài!" Các bạn cùng phòng vừa khóc vừa mở toang cửa, kéo tay tôi lao ra ngoài.

Hành lang hỗn loạn đến tột cùng. Tiếng la hét, tiếng bước chân giẫm đạp, tiếng khóc lóc gào thét vang vọng khắp nơi. Khói dày đặc khiến mắt tôi cay xè, không thể nhìn rõ đường đi. Tôi bị đám đông đẩy về phía trước, vừa chạy vừa ho sặc sụa.

Khi thoát được ra đến bãi cỏ rộng trước sân ký túc xá, l.ồ.ng n.g.ự.c tôi vẫn phập phồng điên cuồng, tham lam hít lấy hít để bầu không khí lạnh giá.

Xung quanh tôi, hàng trăm sinh viên đang đứng run rẩy trong bộ quần áo mỏng manh. Tiếng còi xe cứu hỏa từ xa vọng lại, nhưng ngọn lửa tại tòa nhà ký túc xá nam đối diện đã bốc cao ngùn ngụt, nhuộm đỏ cả một góc trời.

Tòa nhà nam và tòa nhà nữ nối với nhau bằng một hành lang trên cao, và ngọn lửa bắt đầu từ tầng dưới của khu nam.

Tôi đứng trong đám đông, đảo mắt điên cuồng tìm kiếm bóng hình quen thuộc.

"Có thấy Lâm Dịch Thần không? Mọi người có thấy phòng 402 khu nam ra ngoài chưa?" Tôi tóm lấy một nam sinh cùng lớp kinh doanh với anh, gào lên trong tiếng ồn ào.

Cậu bạn kia mặt mũi đầy tro đen, lắc đầu quầy quậy, giọng run bần bật:

"Không thấy! Lúc tớ chạy ra ngọn lửa đã chặn lối cầu thang tầng 3 rồi. Cậu ta... cậu ta hình như tối nay thức khuya làm tiểu luận, có lẽ vẫn chưa kịp xuống!"

Đầu óc tôi lập tức trống rỗng.

Lâm Dịch Thần còn ở bên trong. Anh chưa ra ngoài.

Tôi nhìn chằm chằm vào tòa nhà đang bị ngọn lửa bao trùm. Tiếng nổ lốp bốp của kính vỡ, tiếng gỗ đá sụt sập như từng nhát d.a.o đ.â.m thẳng vào tim tôi. Người thân duy nhất của tôi, ánh sáng duy nhất cứu rỗi cuộc đời tôi, đang bị giam cầm trong biển lửa kia.

Không một chút chần chừ, tôi quay người lao về phía lối vào tòa nhà khu nam.

"Này! Em điên rồi à! Bên trong cháy lớn lắm, không vào được đâu!" Một người thầy trong ban quản lý ký túc xá dứt khoát tóm c.h.ặ.t lấy vai tôi.

"Buông tôi ra! Bạn tôi còn ở trên đó! Tôi phải cứu anh ấy!" Tôi điên cuồng giãy giụa, lòng tự trọng, sự điềm tĩnh thường ngày biến mất sạch sẽ.

Lúc này, tôi chỉ là một kẻ sắp mất đi tất cả.

"Em không thể vào! Đội cứu hỏa sắp đến rồi, vào lúc này là tự sát!" Những người xung quanh cũng lao vào giữ tôi lại.

Tôi nhìn ngọn lửa đang l.i.ế.m dần lên tầng 4. Sức nóng hầm hập phả ra từ tòa nhà khiến da mặt tôi bỏng rát. Đội cứu hỏa chưa đến, nhưng Lâm Dịch Thần không có nhiều thời gian như vậy. Anh sẽ c.h.ế.t ngạt vì khói độc trước khi lửa chạm tới.

Năm mười bảy tuổi, anh nói: “Nhà anh chính là nhà của em.”

Năm mười bảy tuổi, anh ôm tôi qua đêm tối, kéo tôi ra khỏi vũng lầy tuyệt vọng.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Nếu không có Lâm Dịch Thần, mạng sống này của Hứa Vãn chẳng có ý nghĩa gì cả.

Tôi dùng hết sức bình sinh của một vận động viên điền kinh, hất văng cánh tay của người quản lý, cúi đầu lao thẳng vào màn khói đen kịt trước những tiếng hét thất thanh của đám đông phía sau.

Bước chân vào bên trong, thế giới lập tức biến thành một lò bát quái thực sự.

Khói độc bao phủ mọi lối đi, tầm nhìn giảm xuống chưa đầy nửa mét. Tôi cởi chiếc áo khoác ngoài, thấm vội vào vòi nước chữa cháy đã bị hỏng ở sảnh, bịt c.h.ặ.t lấy mũi và miệng.

Đôi chân từng sải những bước dài trên đường đua quốc gia, giờ đây đang chạy đua với t.ử thần. Mỗi bước chạy là một lần l.ồ.ng n.g.ự.c tôi rát cháy như có than hồng thiêu đốt.

Tôi lao lên cầu thang. Tầng hai, tầng ba... Lửa bắt đầu bén vào các bức tường, sức nóng như muốn nướng chín da thịt.

"Lâm Dịch Thần! Anh ở đâu!" Tôi gào lên, nhưng âm thanh vừa phát ra đã bị tiếng nổ của lửa nuốt chửng. Tôi bị sặc khói, ho đến mức tưởng như có thể nôn ra m.á.u.

Lên đến tầng bốn, hành lang trống không, ngột ngạt đến nghẹt thở. Tôi lao đến phòng 402, cánh cửa gỗ đã bị hơi nóng làm cho cong vênh. Tôi dùng hết sức lực, đạp mạnh một cái.

"Rầm!"

Cửa mở. Giữa làn khói dày đặc, tôi thấy Lâm Dịch Thần đang nằm gục bên cạnh bàn học, một tay che mũi, mắt đã nhắm nghiền, ý thức hoàn toàn mơ hồ.

"Dịch Thần! Tỉnh lại đi! Em đến cứu anh đây!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi lao đến, đỡ lấy bả vai anh, ra sức lay mạnh. Lâm Dịch Thần hé mắt, nhìn thấy tôi, giọng anh thều thào, yếu ớt đến mức không nghe rõ:

"Tiểu... Vãn... Em điên rồi... Mau chạy đi..."

"Câm miệng! Em không bỏ anh lại đâu!"

Tôi gầm lên một tiếng. Tôi không biết một đứa con gái gầy gò như mình lấy đâu ra sức lực lớn đến thế. Tôi xốc một cánh tay của anh đặt lên vai mình, một tay ôm c.h.ặ.t lấy eo anh, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể để đỡ anh đứng dậy.

Mỗi bước đi lúc này nặng tựa ngàn cân. Lâm Dịch Thần cao hơn tôi một cái đầu, cơ thể anh đổ dồn lên người tôi.

Đường đua này không có khán giả, không có huy chương, chỉ có t.ử thần đang đuổi theo ngay sau gót chân.

Chúng tôi dìu nhau ra khỏi phòng, lê từng bước dọc theo hành lang tầng bốn để hướng về phía cầu thang thoát hiểm. Sức nóng phía sau ngày một khủng khiếp, trần nhà bắt đầu có những mảng vữa rơi rụng rầm rầm.

"Tiểu Vãn... bỏ anh ra... em chạy một mình đi... chân của em..." Lâm Dịch Thần tỉnh táo hơn một chút, anh cố đẩy tôi ra để tôi tự chạy.

Anh biết rõ đôi chân này đối với tôi có ý nghĩa thế nào. Đó là tương lai, là ước mơ, là thứ duy nhất tôi dùng để ngẩng cao đầu sống tiếp.

Tôi siết c.h.ặ.t eo anh hơn, nghiến răng đến mức bật m.á.u, gằn từng chữ qua kẽ răng:

"Lâm Dịch Thần, anh nghe cho rõ đây. Nếu anh c.h.ế.t, em cũng sẽ không sống một mình. Đừng có phí lời!"

Ánh mắt anh nhìn tôi chấn động dữ dội. Trong biển lửa ngút trời, hai mạng sống của chúng tôi đã hòa vào làm một. Không còn ranh giới giữa ân tình hay tình yêu, chỉ có một niềm tin duy nhất: Cùng sống, hoặc cùng c.h.ế.t.

Cầu thang thoát hiểm đã ở ngay trước mắt. Chỉ cần bước qua góc cua này, chúng tôi sẽ xuống được tầng trệt. Khí oxy từ bên dưới tràn lên giúp tôi có thêm một chút dưỡng khí.

"Sắp ra ngoài rồi! Dịch Thần, cố lên!" Tôi hét lên, dùng chút sức lực cuối cùng đẩy mạnh anh về phía cửa thoát hiểm.

Đúng lúc đó, một tiếng "rắc" ch.ói tai vang lên ngay trên đỉnh đầu.

Tôi bản năng ngước mắt lên. Thanh dầm thép khổng lồ chống đỡ trần nhà hành lang đã bị lửa nung chảy đến giới hạn, đang đổ sụp xuống với một tốc độ kinh hoàng. Phía dưới thanh dầm ấy, chính là hướng mà Lâm Dịch Thần đang đứng.

Trong khoảnh khắc ranh giới giữa sự sống và cái c.h.ế.t chỉ tính bằng phần trăm giây, não bộ của tôi hoàn toàn không kịp suy nghĩ.

Tôi không nghĩ đến đội tuyển quốc gia.

Tôi không nghĩ đến đường đua lấp lánh ánh hào quang.

Tôi cũng không nghĩ đến việc bản thân mình sẽ ra sao.

Tất cả những gì tôi làm là dùng toàn bộ sức mạnh của đôi chân vận động viên, đạp mạnh vào người Lâm Dịch Thần, đẩy anh văng thẳng ra phía cửa thoát hiểm bên ngoài.

"RẦM!"

Một tiếng động b.úa bổ vang lên, kéo theo một làn sóng nhiệt và bụi bặm mù mịt.

"Aaa!!!"

Một cơn đau thấu xương tủy, khủng khiếp đến mức vượt quá mọi giới hạn chịu đựng của con người ập đến.

Thanh dầm thép bỏng rát, nặng hàng trăm cân sập xuống, đè nghiến lên chân trái của tôi.

Tiếng xương cốt vỡ vụn dưới sức nặng ngàn cân vang lên rõ mồn một trong tai tôi. Cơn đau kích thích đến từng sợi dây thần kinh, khiến toàn thân tôi co giật dữ dội.

Máu tươi từ chân trái tuôn ra xối xả, nhanh ch.óng bị hơi nóng của mặt sàn nung chảy, bốc lên mùi m.á.u tanh nồng.

Tôi nằm sấp trên mặt đất, hai tay cào xé nền nhà đến bật móng, miệng há hốc nhưng không thể phát ra tiếng hét hoàn chỉnh. Hơi nóng và cơn đau bóp nghẹt lấy cổ họng tôi.

"Tiểu Vãn!!! Không!!!"

Phía bên kia thanh dầm, Lâm Dịch Thần bò rạp trên đất. Anh nhìn thấy cảnh tượng đó, hai mắt đỏ ngầu, gào lên một tiếng xé lòng. Anh điên cuồng lao đến, dùng hai tay không lao vào ôm lấy thanh dầm thép đang nóng đỏ để nhấc lên.

"Xèo..."

Mùi thịt cháy khét lẹt vang lên từ lòng bàn tay anh, nhưng anh như không biết đau, vừa khóc vừa ra sức kéo thanh dầm:

"Tiểu Vãn! Đừng sợ! Anh cứu em! Anh nâng nó lên ngay đây!"

Thanh dầm không hề nhúc nhích.

Tôi nằm trong vũng m.á.u, ý thức bắt đầu rời rạc. Ánh lửa xung quanh nhòe đi, gương mặt đầm đìa nước mắt và m.á.u của Lâm Dịch Thần cũng mờ dần.

Đôi chân của tôi... Đường đua của tôi... Tất cả, kết thúc rồi.

Tôi không còn cảm thấy đau nữa, chỉ thấy một cái lạnh thấu xương đang từ chân trái lan dần lên đỉnh đầu. Giữa bóng tối đang dâng tràn, tôi nghe thấy tiếng rầm rập của bước chân các chiến sĩ cứu hỏa, tiếng xịt nước rít gào.

Trong lúc mất ý thức hoàn toàn, tôi cảm nhận được mình được nhấc bổng lên một chiếc băng ca.

Bên tai là tiếng còi xe cứu thương gào rú xé lòng, và tiếng bác sĩ hô lớn đầy hối hả:

"Mạch đập đang giảm mạnh! Chuẩn bị phẫu thuật khẩn cấp!"

"Chấn thương quá nặng, dầm thép đè nát hoàn toàn phần cơ và xương! Chân trái có thể không giữ được!"