Thời Văn Yến Quy

Chương 4



CHƯƠNG 4: MẢNH GHÉP CUỐI CÙNG CỦA CHA MẸ

Thời gian bốn năm đại học trôi qua nhanh như một cái chớp mắt.

Tôi tốt nghiệp khoa Kiến trúc với tấm bằng loại ưu. Đôi chân trái đi lại tập tễnh không thể ngăn tôi hoàn thành những bản vẽ, nhưng nó khiến tôi không thể đứng quá lâu trên các đại công trường. Dù vậy, tôi chưa bao giờ nản lòng.

Trong khi tôi bằng lòng với việc nhận một vị trí thiết kế ổn định, Lâm Dịch Thần lại mang một khát vọng bùng cháy.

Vừa cầm tấm bằng cử nhân Quản trị kinh doanh trên tay, anh liền từ chối lời mời của các tập đoàn lớn. Anh muốn tự mình đứng trên đỉnh cao. Anh muốn khởi nghiệp.

Ngày thành lập công ty, văn phòng chỉ là một căn phòng đi thuê chưa đầy ba mươi mét vuông. Lâm Dịch Thần đứng giữa những chiếc bàn làm việc trống trơn, hai mắt sáng rực nhìn tôi:

"Tiểu Vãn, đợi anh thành công, anh sẽ cho em một danh phận vinh quang nhất, bù đắp lại tất cả những gì em đã mất vì anh."

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Tôi mỉm cười, gật đầu tin tưởng. Vì anh, tôi sẵn sàng nộp đơn xin nghỉ việc ở viện thiết kế lớn để về làm trợ lý cho anh, kiêm luôn chân dọn dẹp, kế toán, lo liệu từng bữa cơm hộp cho văn phòng.

Nhưng thương trường khốc liệt hơn một chàng trai hai mươi hai tuổi tưởng tượng rất nhiều.

Công ty công nghệ non trẻ của Lâm Dịch Thần liên tục gặp trục trặc. Sản phẩm tung ra không có người mua, đối tác lớn quay lưng, dòng tiền cạn kiệt. Suốt nửa năm trời, công ty lâm vào tình trạng thu không đủ chi, lỗ ròng liên tục.

Mỗi ngày trôi qua, nụ cười trên môi Lâm Dịch Thần lại vơi đi một ít. Thay vào đó là những đêm thức trắng, những bao t.h.u.ố.c lá cháy vội đến tàn và mùi rượu nồng nặc mỗi khi anh đi tiếp khách về muộn.

Áp lực đè nặng lên vai anh, nhưng Lâm Dịch Thần là một người vô cùng kiêu ngạo. Anh giấu nhẹm chuyện này với bố mẹ mình.

Mỗi lần gọi điện về nhà, anh đều cố tỏ ra hào hứng, nói rằng công ty đang tiến triển rất tốt. Anh không muốn bố mẹ phải lo lắng, càng không muốn họ biết đứa con trai mà họ tự hào đang chật vật đến mức nào.

Cho đến một ngày cuối năm, khi cái lạnh cắt da cắt thịt tràn về thành phố.

"Lâm Dịch Thần đâu? Bảo thằng khốn đó ra đây!"

Một tiếng rống giận dữ làm rung chuyển cả văn phòng nhỏ. Ba người đàn ông bặm trợn, tay lăm lăm gậy gộc gạt phăng chiếc cửa kính, lao thẳng vào bên trong. Các nhân viên mới tuyển sợ hãi dạt hết sang một bên.

Tôi vội vàng đứng bật dậy, nén cơn đau nhức ở chân trái, cố gắng giữ giọng bình tĩnh:

"Các anh là ai? Đây là văn phòng công ty, có chuyện gì xin mời ngồi xuống nói chuyện."

Kẻ đi đầu nhìn cái chân đi lại không thuận tiện của tôi, cười hắt ra một tiếng đầy khinh bỉ:

"Nói chuyện? Thằng giám đốc của các người khất nợ ba tháng tiền lương công nhân xây dựng phần mềm rồi! Hôm nay không trả tiền, tụi tao đập nát cái chỗ này!"

Lâm Dịch Thần từ trong phòng làm việc lao ra. Mặt anh xám xịt, vội vàng chắn trước mặt tôi:

"Tiền vốn đối tác chưa chuyển về, các anh cho tôi thêm một tuần, chỉ một tuần nữa thôi!"

"Một tuần cái con khỉ! Hôm nay không có tiền, tụi tao phong tỏa tài sản, đ.á.n.h gãy chân mày!" Tên chủ nợ vừa gầm lên vừa giơ tay đẩy mạnh vào n.g.ự.c Lâm Dịch Thần.

Lâm Dịch Thần loạng choạng ngã lùi lại. Tôi hốt hoảng đưa tay đỡ anh, nhưng sức nặng của hai người khiến chân trái của tôi khuỵu xuống. Một cơn đau buốt nhói chạy dọc sống lưng, cả hai chúng tôi cùng ngã rạp xuống sàn nhà lạnh ngắt.

Nhìn Lâm Dịch Thần bị người ta chỉ tay vào mặt c.h.ử.i rủa, nhìn những bản thiết kế bị giẫm đạp bừa bãi dưới đất, l.ồ.ng n.g.ự.c tôi thắt lại vì xót xa. Người con trai từng là nam thần rực rỡ của trường đại học, giờ đây lại t.h.ả.m hại đến mức này sao?

Đám người kia đập phá một vài chiếc ghế rồi hậm hực bỏ đi, để lại tối hậu thư là mười hai giờ trưa mai phải gom đủ hai trăm triệu, nếu không sẽ kiện công ty ra tòa.

Tối hôm đó, các nhân viên đều xin nghỉ việc. Văn phòng rộng ba mươi mét vuông chỉ còn lại tôi và Lâm Dịch Thần.

Anh ngồi gục đầu trên chiếc ghế sô pha rách, hai tay đan vào tóc, bả vai run lên bần bật. Suốt bốn năm qua, kể từ sau vụ cháy, tôi chưa từng thấy anh bất lực đến thế này.

"Tiểu Vãn... anh thất bại rồi." Giọng anh khàn đặc, nghẹn ngào. "Anh không giữ được công ty, anh còn nợ nần chồng chất. Anh là một thằng vô dụng... Anh muốn từ bỏ."

Tôi bước đến, ngồi xổm xuống trước mặt anh. Tôi nắm lấy đôi bàn tay đang run rẩy của anh, áp lên má mình:

"Dịch Thần, đừng từ bỏ. Anh rất giỏi, sản phẩm của anh rất tốt, chỉ là chúng ta thiếu một chút thời gian thôi."

Lâm Dịch Thần ngẩng đầu lên, đôi mắt anh trống rỗng, chứa đầy sự tuyệt vọng:

"Thời gian cần có tiền, Tiểu Vãn ạ. Ngày mai không có hai trăm triệu, anh sẽ phải ngồi tù. Tiền đâu ra bây giờ? Anh không thể hỏi bố mẹ, họ sẽ suy sụp mất..."

Nhìn những giọt nước mắt bất lực của người đàn ông mình yêu sâu đậm, trái tim tôi đau như bị d.a.o cắt. Tôi ôm c.h.ặ.t lấy anh, đầu óc quay cuồng với một quyết định điên rồ và đau đớn nhất cuộc đời.

Đêm mười một giờ, tôi một mình bắt taxi quay trở lại khu phố cũ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đứng trước căn nhà hai tầng phủ đầy bụi mờ, đôi bàn tay cầm chìa khóa của tôi run lên bần bật. Đây là căn nhà của cha mẹ tôi. Là nơi tôi đã lớn lên trong vòng tay yêu thương của họ, là nơi lưu giữ những ký ức thiêng liêng duy nhất còn sót lại của một đứa trẻ mồ côi.

Bốn năm qua, dù khó khăn đến mấy, tôi cũng chưa từng nghĩ đến việc động vào căn nhà này. Tôi khóa c.h.ặ.t nó lại, như khóa c.h.ặ.t một góc linh hồn mình, để mỗi khi mệt mỏi, tôi biết mình vẫn còn một chốn để quay về, vẫn còn cha mẹ dõi theo.

Nhưng bây giờ, Lâm Dịch Thần đang gặp nguy hiểm. Tôi không thể trơ mắt nhìn anh vào tù, không thể nhìn ước mơ của anh lụi tàn.

Chiều nay, tôi đã gọi điện cho một tay môi giới bất động sản. Hắn ta nói vì tôi cần tiền gấp trong đêm, hắn chỉ có thể mua lại với giá bằng một nửa giá thị trường: ba trăm triệu đồng.

Tôi đã đồng ý. Đồng ý bán đi mảnh ghép cuối cùng của cha mẹ.

Tôi đẩy cửa bước vào trong nhà. Mùi ẩm mốc và bụi bặm trung thực đón chào tôi. Tôi đi đến bên bàn thờ, nhìn tấm ảnh cưới đã úa màu của cha mẹ. Nước mắt tôi lúc này mới tuôn rơi lã chã.

Tôi quỳ sụp xuống nền nhà, hai tay ôm c.h.ặ.t lấy n.g.ự.c để ngăn bản thân không khóc thành tiếng.

"Bố ơi, mẹ ơi... con xin lỗi." Tôi nghẹn ngào thì thầm trong bóng tối. "Con phải cứu anh ấy. Anh ấy là người thân duy nhất của con lúc này. Xin bố mẹ tha thứ cho đứa con bất hiếu này..."

Cảm giác tội lỗi và đau đớn cào xé tâm can tôi. Tôi đang tự tay xóa bỏ đi vết tích cuối cùng của đấng sinh thành trên thế gian này. Nỗi tủi thân dâng tràn lên tận cổ họng, nhưng tình yêu sâu đậm dành cho Lâm Dịch Thần đã chiến thắng tất cả.

Tôi lau khô nước mắt, thu dọn tấm ảnh của cha mẹ vào ba lô, ký vào tờ giấy chuyển nhượng quyền sử dụng đất mà gã môi giới đã chuẩn bị sẵn.

Sáng hôm sau, mười một giờ trưa.

Lâm Dịch Thần đang ngồi thẫn thờ ở văn phòng, chuẩn bị ký vào đơn xin phá sản thì tôi đẩy cửa bước vào. Tôi đặt một chiếc thẻ ngân hàng xuống trước mặt anh.

"Trong này có ba trăm triệu. Anh mau đem trả cho người ta đi." Giọng tôi bình thản, như thể số tiền đó chỉ là một món tiền nhỏ.

Lâm Dịch Thần giật mình đứng phắt dậy, anh nhìn chiếc thẻ rồi nhìn tôi bằng ánh mắt hoài nghi, chấn động dữ dội:

"Tiểu Vãn? Tiền... tiền ở đâu ra thế này? Em lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?"

Tôi cố gắng nặn ra một nụ cười tự nhiên nhất, né tránh ánh mắt của anh, cúi đầu thu dọn đống giấy tờ trên bàn:

"Anh quên rồi sao? Năm đó cha mẹ em bị tai nạn, ngoài căn nhà ra thì bên bảo hiểm vẫn còn một khoản tiền bồi thường được phong tỏa, quy định đến năm em hai mươi hai tuổi mới được rút. Tuần trước em vừa đủ tuổi, hôm nay ra ngân hàng làm thủ tục nhận lại thôi."

Lâm Dịch Thần nhìn tôi, hai tay anh run lên vì xúc động. Anh không mảy may nghi ngờ lời nói dối của tôi, bởi vì trong lòng anh lúc này, chiếc phao cứu sinh này quá mức quan trọng.

Anh lao đến ôm chầm lấy tôi, siết c.h.ặ.t đến mức khiến tôi nghẹt thở. Anh khóc thành tiếng, những giọt nước mắt hạnh phúc của kẻ vừa từ cõi c.h.ế.t trở về hắt lên vai áo tôi.

"Tiểu Vãn! Em đúng là phúc tinh của anh! Công ty cứu được rồi, anh không phải đi tù nữa!" Anh nghẹn ngào gào lên. "Anh thề, anh sẽ dùng số tiền này để vực dậy Lâm thị. Anh sẽ không bao giờ để em phải chịu khổ nữa!"

Tôi tựa cằm lên vai anh, ánh mắt nhìn vào khoảng không vô định. Lồng n.g.ự.c tôi đau đớn đến mức rỉ m.á.u, nhưng tôi vẫn đưa tay lên vỗ nhẹ vào lưng anh.

Vì anh, tôi mất đi đôi chân lành lặn.

Vì anh, tôi từ bỏ hào quang đường đua.

Và hôm nay, vì anh, tôi từ bỏ cả ngôi nhà của cha mẹ.

Lâm Dịch Thần, em đã dốc cạn cả sinh mạng này để đ.á.n.h cược vào lời hứa của anh rồi.

Đêm khuya hôm đó, sau khi công ty đã giải quyết xong xuôi mọi nợ nần, Lâm Dịch Thần ở lại uống rượu ăn mừng cùng một vài đối tác cũ vừa quay lại.

Tôi từ chối lời mời của anh, một mình lặng lẽ đi taxi quay lại con ngõ nhỏ của khu phố cũ.

Thành phố về đêm lạnh ngắt, sương mù bao phủ khắp các ngõ sâu. Tôi bước từng bước tập tễnh, tiếng gậy gỗ chạm xuống mặt đường phát ra những âm thanh cô độc, đều đặn.

Tôi dừng lại trước cánh cổng sắt quen thuộc.

Trên cánh cổng, một chiếc ổ khóa mới toanh, lạnh lẽo đã được gã chủ mới bấm lại. Biển tên "Nhà họ Hứa" treo bên cạnh từ mười mấy năm qua, lúc này đã bị người ta gỡ xuống, vứt chỏng chơ trong góc tường.

Tôi đứng lặng người dưới ánh đèn đường vàng vọt, gió lạnh thổi qua làm hai hốc mắt tôi cay xè. Tôi vươn bàn tay gầy gò, chạm nhẹ vào những thanh sắt lạnh ngắt của cánh cửa đã khóa c.h.ặ.t.

Từ nay về sau, tôi thực sự là một kẻ không còn chốn dung thân, không còn nhà để về nữa rồi.

Nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má, rơi xuống mặt đất lạnh giá. Tôi nhìn trân trân vào khoảng sân tối tăm bên trong, nơi từng có dáng cha đứng tưới cây, có tiếng mẹ gọi tôi vào ăn cơm mỗi buổi chiều.

Tôi bấu c.h.ặ.t t.a.y vào cánh cửa, khẽ nói trong tiếng gió nghẹn ngào:

"Ba mẹ, con xin lỗi."