Thời gian trôi qua, thấm thoắt tôi đã ở bên Lâm Dịch Thần mười năm.
Từ một văn phòng đi thuê chưa đầy ba mươi mét vuông năm đó, Lâm thị giờ đây đã trở thành một tập đoàn công nghệ lớn mạnh, sở hữu tòa nhà văn phòng bề thế ngay trung tâm Kinh Thành.
Tôi không còn phải làm chân dọn dẹp hay nấu cơm hộp nữa. Chức danh chính thức của tôi trên danh nghĩa là Trợ lý riêng của Tổng giám đốc.
Mỗi ngày, tôi ngồi trong một góc phòng làm việc rộng lớn của Lâm Dịch Thần, lặng lẽ xử lý mọi việc phía sau hậu trường. Từ việc duyệt các bản thảo thầu thiết kế, sắp xếp lịch trình, chuẩn bị hồ sơ cho đến việc gánh vác những rắc rối của các phòng ban, tôi đều xử lý một cách hoàn hảo.
Ai cũng biết Lâm tổng có một trợ lý đắc lực, nhưng hầu như không ai biết, tôi chính là người phụ nữ đã cùng anh đi qua giông bão từ thuở hai bàn tay trắng.
Tập đoàn ngày càng lớn, nhân sự thay m.á.u liên tục. Những nhân viên mới tuyển vào sau này hoàn toàn không biết đến quá khứ của công ty, và đương nhiên, họ cũng không biết mối quan hệ thực sự giữa tôi và Lâm Dịch Thần.
Họ chỉ thấy một người phụ nữ quanh năm mặc váy dài quá gối, mỗi khi đứng dậy bước đi đều phát ra những tiếng "lộc cộc" không đều đặn.
Một buổi chiều, tôi cầm xấp tài liệu bước ra khỏi phòng làm việc để xuống phòng nhân sự. Khi đi qua khu vực quầy trà nước, tiếng cười rúc khích bên trong lọt vào tai tôi.
"Này, các cậu có thấy chị trợ lý Hứa phòng Lâm tổng không? Trông mặt mũi thì thanh tú, năng lực cũng giỏi, tiếc là cái chân lại bị tật, đi tập tễnh nhìn dị hợm c.h.ế.t đi được."
"Suỵt, nói nhỏ thôi. Nhưng mà công nhận, Lâm tổng của chúng ta vừa trẻ trung, vừa phong độ ngời ngời, ngày nào đi làm cũng phải đối diện với một người tàn phế như thế, đúng là giảm bớt giá trị của văn phòng tổng giám đốc."
Tôi đứng khựng lại ngoài cửa, xấp hồ sơ trong tay bị siết c.h.ặ.t đến mức nhăn nhúm.
Cơn đau nhức từ vết sẹo cũ ở chân trái lại âm ỉ truyền đến. Mười năm qua, tôi đã học cách phớt lờ những ánh mắt soi mói, nhưng những lời nói thẳng thừng, đầy ác ý này vẫn như những cây kim găm thẳng vào lòng tự trọng của tôi.
"Rầm."
Cửa phòng làm việc của Lâm Dịch Thần bất ngờ mở ra. Anh bước ra ngoài, định đi tìm tôi để lấy tài liệu thì vừa vặn nghe thấy những lời bàn tán kia. Gương mặt anh sa sầm xuống.
Hai cô nhân viên trẻ tuổi quay đầu lại, nhìn thấy Lâm Dịch Thần thì mặt cắt không còn một giọt m.á.u, run rẩy cúi đầu: "Lâm... Lâm tổng..."
Tôi nhìn Lâm Dịch Thần, trong lòng dấy lên một tia hy vọng mong manh. Tôi nghĩ anh sẽ tức giận, tôi nghĩ anh sẽ đuổi việc họ, hoặc ít nhất anh sẽ lên tiếng bảo vệ người con gái đã vì anh mà phế đi đôi chân này.
Nhưng Lâm Dịch Thần chỉ liếc nhìn tôi một cái, ánh mắt anh lóe lên một tia phức tạp mà tôi không tài nào hiểu nổi. Anh quay sang hai nhân viên kia, giọng điệu nhạt nhẽo: "Giờ làm việc không lo làm, tụ tập ở đây buôn chuyện cái gì? Muốn bị trừ lương sao? Mau về vị trí đi."
"Vâng, vâng... Chúng tôi xin lỗi Lâm tổng." Hai cô gái như được đại xá, vội vàng ôm cốc chạy biến.
Họ đi rồi, không gian hành lang rơi vào im lặng. Lâm Dịch Thần bước đến gần tôi, cầm lấy xấp tài liệu, giọng nói có chút thiếu kiên nhẫn: "Hồ sơ chuẩn bị xong chưa? Tối nay có bữa tiệc xã giao rất quan trọng với các cổ đông lớn, em đi cùng anh."
Tôi mím môi, nhìn thẳng vào mắt anh, hỏi một câu mà tôi đã nhẫn nhịn rất lâu: "Dịch Thần, vừa rồi họ nói em như vậy, anh không thấy họ quá đáng sao?"
Lâm Dịch Thần khựng lại, anh thở dài, quay mặt đi chỗ khác: "Tiểu Vãn, em nhạy cảm quá rồi. Họ chỉ là nhân viên mới, không biết chuyện. Hơn nữa, anh bây giờ là người đứng đầu một tập đoàn, anh không thể vì mấy lời nói vớ vẩn của nhân viên mà làm rùm bén lên, người ngoài nhìn vào sẽ nói anh không có phong độ quản lý. Em hiểu cho anh một chút đi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Em hiểu cho anh một chút đi.
Câu nói nhẹ nhàng của anh khiến lòng tôi lạnh buốt. Hóa ra, lòng tự trọng bị chà đạp của tôi, sự tổn thương của tôi, trong mắt anh lúc này lại trở thành "sự nhạy cảm quá mức" và gây ảnh hưởng đến "phong độ" của anh.
Lâm Dịch Thần thực sự đã thay đổi rồi. Anh của mười năm trước sẽ đỏ ngầu mắt gào lên với cả thế giới để bảo vệ tôi. Còn Lâm tổng của ngày hôm nay, đã biết cân đo đong đếm giữa lợi ích, thể diện và người con gái bên cạnh mình.
Bữa tiệc tối được tổ chức tại một khách sạn năm sao vô cùng xa hoa bậc nhất Kinh Thành.
Tôi mặc một chiếc váy dài màu xanh thẫm che kín gót chân, đi một đôi giày đế bệt đơn giản. Khi bước xuống xe, tôi vô thức muốn vươn tay ra để Lâm Dịch Thần nắm lấy như thói quen trước đây.
Nhưng Lâm Dịch Thần lại bước xuống trước, anh chỉnh lại vạt áo vest, bước đi rất nhanh về phía sảnh khách sạn.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍 🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨ 🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙 🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Tôi đứng nhìn bóng lưng cao lớn, thẳng tắp của anh, l.ồ.ng n.g.ự.c thắt lại. Chân trái của tôi đau nhức, không thể đi nhanh. Khoảng cách giữa tôi và anh cứ thế kéo dài ra, năm mét, mười mét... Anh bước đi hiên ngang dưới ánh đèn flash của truyền thông, còn tôi chậm rãi tập tễnh đi phía sau, như một cái bóng mờ nhạt, thừa thãi.
Anh cố ý giữ khoảng cách với tôi. Anh không muốn cho giới truyền thông chụp được cảnh tổng giám đốc của Lâm thị đi cạnh một trợ lý tàn tật.
Vào đến sảnh tiệc, Lâm Dịch Thần nhanh ch.óng bị vây quanh bởi các doanh nhân giàu có và những cái bắt tay xã giao. Tôi cầm theo cặp hồ sơ, lặng lẽ đứng ở một góc khuất cách anh không xa, làm tròn bổn phận của một trợ lý.
Mùi rượu vang, mùi nước hoa đắt tiền và những tiếng cười nói giả tạo vang vọng khắp phòng tiệc, nhưng tôi lại cảm thấy cô đơn đến cực điểm. Lần đầu tiên trong suốt mười năm qua, tôi cảm nhận được một sự xa cách hữu hình và tàn nhẫn giữa tôi và người đàn ông mình yêu.
Anh đã bay quá cao, còn tôi thì vĩnh viễn bị bỏ lại phía sau với đôi chân tàn phế này.
"Ồ, Lâm tổng, tuổi trẻ tài cao, thật khiến chúng tôi ngưỡng mộ!" Một vị cổ đông lớn béo tốt, tay cầm ly rượu bước đến vỗ vai Lâm Dịch Thần, cười khà khà hỏi:
"Hôm nay Lâm thị chuẩn bị niêm yết, ngày vui lớn như thế này, sao không thấy bạn gái Lâm tổng đâu? Một người đàn xuất chúng như cậu, chắc chắn nửa kia phải là một mỹ nhân sắc nước hương trời, môn đăng hộ đối đúng không?"
Nghe thấy câu hỏi đó, hơi thở của tôi nghẹn lại. Tôi đứng trong góc tối, nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Lâm Dịch Thần, hai tay bấu c.h.ặ.t vào tà váy. Tôi đang đợi câu trả lời của anh. Mười năm thanh xuân, mười năm hy sinh, tôi có quyền có một danh phận rõ ràng trước mặt mọi người.
Lâm Dịch Thần im lặng vài giây.
Ánh mắt anh khẽ đảo qua góc phòng, nơi tôi đang đứng dưới bóng tối của chiếc cột trụ lớn. Anh nhìn thấy tôi, nhìn thấy gương mặt đang tràn ngập sự kỳ vọng lẫn tổn thương của tôi.
Rồi, anh quay đầu lại, trên gương mặt góc cạnh nở một nụ cười lịch lãm, khéo léo nâng ly rượu lên che giấu cảm xúc, chỉ cười cho qua:
"Lưu tổng quá khen rồi, hiện tại tôi chỉ muốn tập trung toàn bộ tâm huyết cho sự nghiệp của Lâm thị, chuyện cá nhân tạm thời chưa nghĩ tới."
Chuyện cá nhân tạm thời chưa nghĩ tới.
Mấy chữ đó như một gáo nước đá dội thẳng vào đầu tôi giữa mùa đông giá rét. Sắc mặt tôi lập tức trắng bệch, toàn thân run rẩy đứng không vững.
Mười năm qua, tôi bán nhà, thế chấp tài sản, thức trắng đêm vì anh, chịu đựng mọi lời đàm tiếu tàn tật vì anh. Để rồi đổi lại, trước mặt những người có tiền có thế, anh thậm chí không dám thừa nhận sự tồn tại của tôi với tư cách là một người yêu.
Tôi đứng phía sau anh, giữa ánh đèn sảnh tiệc lộng lẫy, nhưng toàn thân như rơi vào hầm băng, lạnh thấu tận tâm can.