Sự im lặng của Lâm Dịch Thần trong bữa tiệc tối hôm đó như một vết nứt vô hình, bắt đầu lan rộng và bẻ gãy chút kiên trì cuối cùng trong tôi.
Tôi chưa kịp tìm cơ hội để nói chuyện rõ ràng với anh, thì guồng quay của công việc và tham vọng của anh đã cuốn phăng tất cả. Lâm thị đang ở giai đoạn nước rút để chuẩn bị niêm yết lên sàn chứng khoán. Đây là ván bài sinh t.ử của anh, và để thắng ván bài này, anh cần một đòn bẩy khổng lồ.
Đòn bẩy đó mang tên: Tập đoàn Thẩm thị.
Và đi cùng với nguồn vốn chiến lược của nhà họ Thẩm, là thiên kim tiểu thư duy nhất của họ — Thẩm Tư Duệ.
Tôi gặp Thẩm Tư Duệ lần đầu tiên trong một buổi sáng đầu tuần, khi cô ta đến Lâm thị với tư cách là đại diện toàn quyền của phía đối tác.
Khi cửa thang máy chuyên dụng dành cho ban giám đốc mở ra, một mùi hương nước hoa diên vĩ thanh lịch, đắt tiền lập tức phủ kín không gian. Thẩm Tư Duệ bước ra, nổi bật và thu hút mọi ánh nhìn.
Cô ta mặc một bộ vest dạ trắng được cắt may thủ công tinh xảo, ôm sát vóc dáng cao ráo, thanh mảnh. Mái tóc xoăn nhẹ bồng bềnh, gương mặt trang điểm tinh tế không tì vết. Đặc biệt, cô ta đi một đôi giày cao gót mũi nhọn mười phân, sải những bước đi vô cùng uyển chuyển, tự tin trên mặt sàn đá hoa cương bóng loáng.
Một đôi chân lành lặn, thẳng tắp và hoàn hảo.
Tôi đứng ở quầy lễ tân tầng quản lý, cúi đầu nhìn xuống đôi giày bệt màu đen và gấu váy dài che khuất mắt cá chân của mình. Một cảm giác tự ti tàn nhẫn, trần trụi bóp nghẹt lấy tim tôi.
Lâm Dịch Thần đích thân bước ra cửa văn phòng để đón cô ta. Thấy Thẩm Tư Duệ, trên gương mặt luôn căng thẳng suốt mấy tháng qua của anh bỗng giãn ra, nở một nụ cười vô cùng rạng rỡ.
"Chào cô Thẩm, hoan nghênh cô đến với Lâm thị." Lâm Dịch Thần chủ động đưa tay ra.
Thẩm Tư Duệ không bắt tay anh theo kiểu công sự. Cô ta khẽ nghiêng đầu, nụ cười rực rỡ như hoa nở, đưa bàn tay thon gọn ra nắm lấy tay anh, giọng nói trong trẻo nũng nịu:
"Đã bảo là gọi em là Tư Duệ rồi mà, anh Dịch Thần. Gọi cô Thẩm nghe xa cách quá."
Lâm Dịch Thần khựng lại một chút, nhưng không hề từ chối, nụ cười trên môi càng sâu hơn:
"Được, Tư Duệ. Mời vào phòng làm việc."
Tôi lặng lẽ ôm sấp tài liệu đi phía sau họ. Khi Thẩm Tư Duệ đi qua tôi, cô ta khẽ liếc nhìn cái chân tập tễnh của tôi, ánh mắt không có sự khinh bỉ rõ ràng, nhưng lại tràn ngập sự kiêu ngạo của một kẻ bề trên đang nhìn một món đồ tầm thường.
Nhà họ Thẩm nắm giữ nguồn vốn và các mối quan hệ chính trị - kinh doanh quan trọng nhất tại Kinh Bắc. Sự xuất hiện của Thẩm Tư Duệ giống như một cơn mưa rào cứu cánh cho khát vọng của Lâm Dịch Thần.
Nhưng điều đáng nói là, Thẩm Tư Duệ không hề che giấu ý định của mình. Cô ta công khai theo đuổi Lâm Dịch Thần.
Mỗi ngày, cô ta đều có lý do để đến phòng làm việc của anh. Khi thì bàn công việc, khi thì mang đến một ly cà phê đúng vị anh thích, khi thì hẹn anh đi ăn tối với lý do "gặp gỡ các nhà đầu tư".
Và Lâm Dịch Thần chưa bao giờ từ chối.
Mối quan hệ mập mờ này nhanh ch.óng trở thành chủ đề bàn tán sôi nổi nhất trong tập đoàn. Đi đến đâu, tôi cũng nghe thấy những lời xì xào của nhân viên.
Trong nhà vệ sinh, khi tôi đang ở bên trong phòng đóng kín, tiếng dặm phấn và tiếng trò chuyện của mấy cô nàng phòng tài chính vang lên rõ mồn một.
"Cậu thấy tiểu thư Thẩm Tư Duệ thế nào? Đúng là nữ thần đời thực mà. Vừa giàu, vừa đẹp, lại giỏi giang."
"Chuẩn luôn, đứng cạnh Lâm tổng của chúng ta đúng là một cặp trời sinh. Trai tài gái sắc, môn đăng hộ đối. Nghe nói chủ tịch Thẩm ưng Lâm tổng lắm, muốn nhận làm con rể rồi."
"Tớ cá là sớm muộn gì hai người họ cũng thành đôi thôi. Lâm tổng có ngốc mới bỏ qua một cơ hội thăng tiến một bước lên mây như thế. Đàn ông mà, sự nghiệp và thể diện luôn là số một. Chẳng nhẽ lại đi chọn một người..."
Cô ta dừng lại, hạ thấp giọng nhưng tôi vẫn nghe thấy hai chữ: "...tàn tật."
Tôi ngồi bên trong, hai tay bấu c.h.ặ.t vào gối, móng tay găm sâu vào da thịt đau điếng. Nước mắt dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng, nhưng tôi c.ắ.n c.h.ặ.t môi để không phát ra tiếng động.
Sự hy sinh mười năm qua của tôi, căn nhà tôi bán, tương lai tôi từ bỏ, tất cả đều biến thành mây khói trước sự xuất hiện của một thiên kim hoàn hảo. Người ta chỉ nhìn thấy một Lâm Dịch Thần độc thân thành đạt cần một người vợ xứng tầm, không ai nhớ đến một Hứa Vãn đã cùng anh bò ra từ vũng lầy.
Hôm đó, sau khi mọi người đã về hết, tôi mang bản báo cáo tài chính cuối cùng vào phòng làm việc của anh.
Lâm Dịch Thần đang đứng bên cửa sổ sát đất, nhìn xuống ánh đèn xe cộ nhộn nhịp của thành phố. Trông anh mệt mỏi, nhưng ánh mắt lại chứa đầy tham vọng của một kẻ sắp chạm tay vào đỉnh cao.
Tôi đặt tập hồ sơ xuống bàn, im lặng một lúc rồi khẽ lên tiếng:
"Dịch Thần, trong công ty đang có rất nhiều lời đồn về anh và Thẩm Tư Duệ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lâm Dịch Thần không quay đầu lại, giọng anh lạnh nhạt, có chút mệt mỏi:
"Lời đồn gì? Em đừng để tâm đến mấy chuyện tầm phào của đám nhân viên rỗi việc."
"Họ nói anh và cô ta là một cặp, nói nhà họ Thẩm chuẩn bị chọn anh làm con rể." Tôi siết c.h.ặ.t nắm tay, cố giữ cho giọng mình không run rẩy. "Dịch Thần, anh biết rõ em là ai, và mối quan hệ của chúng ta là gì. Tại sao anh không lên tiếng phủ nhận?"
Lâm Dịch Thần quay người lại. Anh nhìn tôi, lông mày nhíu c.h.ặ.t, ánh mắt lộ rõ sự sốt ruột và khó chịu:
"Phủ nhận cái gì? Phủ nhận rồi thì sao? Để Thẩm thị rút vốn à? Để buổi họp báo niêm yết tuần sau bị hủy bỏ à?"
Anh bước đến trước mặt tôi, hai tay đặt lên vai tôi, giọng nói dịu xuống nhưng lại mang một sự áp đặt tàn nhẫn:
"Tiểu Vãn, em phải lý trí một chút đi. Anh ở bên Tư Duệ hoàn toàn là vì công việc, vì tương lai của Lâm thị. Cô ấy có thể giúp anh đạt được thứ anh muốn. Anh không phủ nhận lời đồn là để giữ chân nhà họ Thẩm, đó là chiến lược kinh doanh, em hiểu không?"
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt, cảm thấy anh ta xa lạ đến đáng sợ.
"Chiến lược kinh doanh của anh là đem tình cảm mười năm của chúng ta ra làm lá chắn sao?" Nước mắt tôi cuối cùng cũng rơi xuống. "Lâm Dịch Thần, anh có từng nghĩ đến cảm nhận của em khi nghe những lời đó không?"
Lâm Dịch Thần buông tay khỏi vai tôi, anh quay lưng đi, giọng nói trở nên lạnh lùng và cứng nhắc:
"Anh đã nói rồi, anh làm tất cả những điều này là vì tương lai của chúng ta. Sau khi công ty lên sàn, anh sẽ bù đắp cho em. Bây giờ là thời điểm nhạy cảm, em đừng ích kỷ, đừng gây chuyện vô lý nữa."
Ích kỷ. Gây chuyện vô lý.
Hóa ra, việc tôi muốn một danh phận, muốn người đàn ông của mình chung thủy, lại trở thành sự ích kỷ trong mắt anh ta. Tôi đứng bật cười ra tiếng, nụ cười xót xa và nghẹn ngào. Món nợ ân tình năm mười tám tuổi ấy, giờ đây đã trở thành một sợi dây thừng trói buộc, khiến anh ta bắt đầu cảm thấy ngột ngạt và phiền phức.
Một tuần sau, buổi họp cổ đông mở rộng trước ngày niêm yết diễn ra tại phòng hội nghị tầng cao nhất.
Tôi với tư cách là trợ lý thân cận, ngồi ở góc cuối phòng để ghi chép biên bản. Thẩm Tư Duệ ngồi ngay vị trí trung tâm bên cạnh Lâm Dịch Thần. Suốt cả buổi họp, hai người họ thỉnh thoảng lại thì thầm to nhỏ, phối hợp vô cùng ăn ý.
Thẩm Tư Duệ sắc sảo, đưa ra những chiến lược tài chính sắc bén giúp Lâm thị áp đảo các cổ đông nhỏ. Lâm Dịch Thần nhìn cô ta, ánh mắt tràn ngập sự tán thưởng và thỏa mãn.
Hào quang của họ ch.ói mắt đến mức khiến một kẻ ngồi trong góc tối như tôi cảm thấy mình giống như một hạt bụi t.h.ả.m hại.
"Buổi họp kết thúc, chúc sự hợp tác của chúng ta thành công tốt đẹp, chúc Lâm thị thuận lợi lên sàn!"
Tiếng vỗ tay vang dội khắp phòng họp. Các cổ đông lần lượt đứng dậy, bắt tay chúc mừng Lâm Dịch Thần và Thẩm Tư Duệ.
Tôi lặng lẽ thu dọn máy tính và sổ sách, chuẩn bị bước ra ngoài để nhường không gian cho họ. Vì đứng lên quá vội, chân trái của tôi đột ngột bị chuột rút, đau buốt. Tôi loạng choạng, suýt chút nữa là ngã quỵ xuống cạnh bàn, may mắn bấu tay vào mép ghế giữ lại được.
Tiếng động nhỏ của tôi khiến Lâm Dịch Thần và Thẩm Tư Duệ quay đầu lại nhìn.
Lâm Dịch Thần nhìn thấy tôi mặt mũi trắng bệch, tay bấu c.h.ặ.t vào ghế, anh bước lên một bước, bản năng định tiến lại đỡ tôi.
Nhưng ngay giây tiếp theo, Thẩm Tư Duệ đã nhanh hơn một bước. Cô ta bước đôi giày cao gót mười phân một cách duyên dáng, đi đến bên cạnh Lâm Dịch Thần.
Trước mặt toàn thể cổ đông và các giám đốc cấp cao chưa rời phòng, Thẩm Tư Duệ tự nhiên và chủ động vươn tay ra, khoác c.h.ặ.t lấy cánh tay của Lâm Dịch Thần. Cô ta ép sát người vào anh, nở nụ cười rạng rỡ nói lớn:
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍 🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨ 🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙 🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
"Dịch Thần, tối nay bố em mở tiệc mừng Lâm thị tại biệt thự nhà họ Thẩm, chúng ta đi thôi, xe đang đợi bên dưới rồi."
Bước chân của Lâm Dịch Thần khựng lại.
Anh nhìn cánh tay Thẩm Tư Duệ đang khoác c.h.ặ.t lấy mình, rồi ngước mắt lên nhìn tôi đang đứng run rẩy ở góc phòng. Trong đôi mắt anh loang lổ sự giằng xé, do dự.
Nhưng chỉ ba giây sau, sự do dự đó biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng của lý trí.
Anh không gạt tay cô ta ra.
Anh để mặc cho Thẩm Tư Duệ khoác tay mình, đứng hiên ngang trước mặt tất cả mọi người, chấp nhận danh phận mập mờ mà cô ta áp đặt.
Tôi đứng ở chỗ cũ, nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay đang đan vào nhau của họ. Toàn bộ huyết dịch trong người tôi như đông cứng lại, l.ồ.ng n.g.ự.c đau đớn đến mức rách toạc.
Năm mười tám tuổi, anh nắm tay tôi bên giường bệnh hứa đời này không phụ tôi.
Năm hai mươi tám tuổi, anh để người phụ nữ khác khoác tay, quay lưng bỏ mặc tôi trong góc tối.
Tôi nhìn thấy toàn bộ, nhìn thấy cái quay lưng dứt khoát của anh khi cùng Thẩm Tư Duệ bước ra khỏi phòng họp, bỏ lại một mình tôi độc thoại với cơn đau của chiếc chân tàn phế.