Thời Văn Yến Quy

Chương 7



CHƯƠNG 7: BUỔI HỌP BÁO ĐỊNH MỆNH

Ngày tập đoàn Lâm thị chính thức niêm yết cổ phiếu lên sàn chứng khoán, Kinh Thành đổ một trận mưa đầu đông buốt giá.

Tôi đã chuẩn bị rất lâu cho ngày trọng đại này. Từ việc kiểm tra kỹ lưỡng danh sách khách mời, rà soát kịch bản chương trình với đơn vị truyền thông, cho đến việc tự tay chuẩn bị bộ vest thủ công phẳng phiu nhất cho Lâm Dịch Thần.

Mười năm qua, tôi đã chứng kiến anh từ một chàng trai tay trắng, nếm trải đủ loại thất bại, nợ nần chồng chất, cho đến khi đứng ở đỉnh cao như ngày hôm nay. Tôi tự nhủ, ngày vui nhất cuộc đời anh, tôi không thể xuề xòa.

Tôi đứng trước gương phòng thay đồ, nhìn vào hình phản chiếu của chính mình.

Hôm nay, tôi chọn một chiếc váy dạ hội dáng dài màu đen tuyền để che đi vết sẹo và chiếc chân trái tàn tật. Nhưng ánh mắt tôi bỗng dừng lại ở đôi giày cao gót năm phân đặt dưới sàn.

Đã mười năm rồi tôi không chạm vào giày cao gót. Kể từ vụ cháy năm mười tám tuổi, tủ giày của tôi chỉ toàn là giày đế bệt. Bác sĩ nói cơ và xương chân trái của tôi rất yếu, mang giày cao gót sẽ gây ra những cơn đau co thắt dữ dội.

Nhưng hôm nay là ngày Lâm thị lên sàn. Tôi là trợ lý của anh, cũng là người phụ nữ bên cạnh anh suốt mười năm qua. Tôi muốn mình đứng cạnh anh một cách thẳng tắp và tươm tất nhất, không muốn làm giảm đi giá trị hào nhoáng của anh trước ống kính truyền thông.

Tôi c.ắ.n răng, xỏ chân vào đôi giày cao gót.

Vừa mới đứng thẳng dậy, một cơn đau buốt nhói từ lòng bàn chân trái chạy thẳng lên đỉnh đầu, khiến toàn thân tôi run rẩy, mồ hôi lạnh rỉ ra trên trán. Tôi bấu c.h.ặ.t t.a.y vào cạnh bàn trang điểm, thở dốc, đợi cho cơn đau qua đi rồi mới chậm rãi bước từng bước một.

Đau lắm, nhưng tôi vẫn mỉm cười. Tôi nghĩ, chỉ cần nhìn thấy Lâm Dịch Thần tỏa sáng, sự chịu đựng này hoàn toàn xứng đáng.

Buổi họp báo và lễ gõ chuông niêm yết được tổ chức tại trung tâm hội nghị quốc tế long trọng bậc nhất.

Không gian hội trường rộng lớn được trang hoàng lộng lẫy bằng hai màu xanh và vàng kim chủ đạo của Lâm thị. Ánh đèn chùm pha lê rực rỡ soi sáng hàng trăm hàng ghế của các cổ đông, đối tác chiến lược và các vị khách mời m.á.u mặt trong giới kinh doanh.

Hàng chục đơn vị truyền thông, báo chí lớn nhỏ với những chiếc máy ảnh, máy quay phim chuyên nghiệp đã vây kín khu vực t.h.ả.m đỏ và trước sân khấu. Tiếng đèn flash nhấp nháy liên tục, tạo nên một bầu không khí vô cùng náo nhiệt và hào nhoáng.

Lâm Dịch Thần đứng ở trung tâm hội trường, mặc bộ vest tôi chuẩn bị, phong độ ngời ngời, nở nụ cười tự tin tiếp đón các phóng viên.

Tôi cầm tập hồ sơ chương trình, cố gắng bước đi thật tự nhiên trên đôi giày cao gót năm phân để đến bên cạnh anh, đưa cho anh cây b.út ký tên. Chân trái của tôi lúc này đã bắt đầu tê dại, từng thớ cơ co rút bần bật dưới lớp váy dài.

"Lâm tổng, chúc mừng anh! Lâm thị lên sàn thành công, anh chính là tỷ phú trẻ tuổi nhất năm nay rồi!" Một phóng viên cung kính đưa micro lên vấn an.

Lâm Dịch Thần cười lịch lãm: "Cảm ơn các bạn báo chí đã luôn ủng hộ Lâm thị."

"Lâm tổng, hôm nay là ngày trọng đại như vậy, liệu anh có bật mí gì về bóng hồng đứng sau sự thành công của mình không?" Một phóng viên khác tinh quái hỏi dồn.

Nụ cười trên môi tôi khẽ cứng lại. Tôi đứng ngay sau lưng anh, tim đập thình thịch, bàn tay siết c.h.ặ.t tập tài liệu.

Lâm Dịch Thần khẽ liếc nhìn tôi, rồi lập tức thu hồi ánh mắt. Anh nhìn về phía lối vào hội trường, nơi Thẩm Tư Duệ vừa xuất hiện trong bộ váy dạ hội màu đỏ rực rỡ, kiêu sa như một đóa hồng.

Anh quay lại nhìn phóng viên, giọng nói dứt khoát và mang theo ý cười: "Lát nữa trên sân khấu, các bạn sẽ có câu trả lời."

Lồng n.g.ự.c tôi thắt lại, một điềm báo bất an dâng lên tận cổ họng.

"Xin trân trọng kính mời ông Lâm Dịch Thần – Chủ tịch kiêm Tổng giám đốc Tập đoàn Lâm thị lên sân khấu phát biểu!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tiếng vỗ tay rầm rộ vang lên. Lâm Dịch Thần sải những bước chân dứt khoát, hiên ngang bước lên bục vinh quang dưới hàng nghìn ánh đèn flash rực sáng. Anh nói về chặng đường mười năm qua, nói về khát vọng đưa Lâm thị vươn tầm quốc tế. Giọng anh trầm hùng, cuốn hút, khiến tất cả mọi người bên dưới đều chăm chú lắng nghe.

Tôi đứng ở góc khuất rìa sân khấu, nhìn người đàn ông tỏa sáng rực rỡ kia, nước mắt vô thức rưng rưng. Mười năm thanh xuân của tôi, tất cả sự hy sinh của tôi, cuối cùng cũng đổi lại được ngày anh đứng trên đỉnh cao này.

"Để Lâm thị có được ngày hôm nay, tôi không thể không nhắc đến một người vô cùng đặc biệt." Giọng Lâm Dịch Thần bất ngờ dịu xuống, ánh mắt anh hướng thẳng về phía hàng ghế đầu.

Tim tôi như ngừng đập. Tôi nhìn anh, đôi môi mím c.h.ặ.t. Là tôi sao? Anh sẽ công khai tôi trước toàn thể truyền thông đúng không? Sự chịu đựng và giấu mình trong góc tối suốt mười năm qua của tôi, cuối cùng cũng có câu trả lời rồi sao?

"Sau đây, tôi xin trân trọng giới thiệu người bạn đời tương lai, người đã luôn đồng hành cùng tôi trong giai đoạn quyết định này — Tiểu thư Thẩm Tư Duệ, thiên kim Tập đoàn Thẩm thị!"

Cả hội trường như bùng nổ. Tiếng xôn xao, tiếng bấm máy ảnh vang lên dồn dập như sấm truyền.

Thẩm Tư Duệ nở nụ cười hoàn hảo, kiêu hãnh đứng dậy. Cô ta bước những bước đi uyển chuyển trên đôi giày cao gót mười phân thẳng tắp, tiến lên sân khấu, tự nhiên khoác lấy cánh tay của Lâm Dịch Thần.

Lâm Dịch Thần nhìn cô ta, ánh mắt dịu dàng, anh nắm lấy tay cô ta, cùng nhau cúi chào khán giả. Họ đứng cạnh nhau, trai tài gái sắc, môn đăng hộ đối, hoàn hảo đến mức không tìm ra một tì vết.

Bộ váy đen của tôi như hòa làm một với bóng tối của góc sân khấu.

Sắc mặt tôi trắng bệch, toàn thân như rơi xuống vực sâu vạn trượng. Cơn đau từ chân trái đột ngột bộc phát dữ dội, khiến tôi loạng choạng bấu c.h.ặ.t vào bức tường lạnh ngắt phía sau.

Hóa ra, câu trả lời của anh là thế này.

Mười năm thanh xuân, một mạng sống cứu anh khỏi lửa, một căn nhà di vật của cha mẹ... tất cả đều không bằng một nguồn vốn chiến lược và một đôi chân lành lặn của Thẩm Tư Duệ.

"Ơ, kia chẳng phải là trợ lý Hứa sao?"

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Mấy vị khách mời đứng gần góc khuất nhìn thấy tôi, bắt đầu chỉ trỏ, tiếng bàn tán nhỏ to lọt vào tai tôi tàn nhẫn:

"Đúng là cô ta rồi. Nghe nói trước đây cứ tưởng mình là công thần, lúc nào cũng dính lấy Lâm tổng như hình với bóng. Hóa ra chỉ là ảo tưởng vị trí của mình."

"Nhìn cái chân tập tễnh của cô ta kìa, đứng cạnh Lâm tổng nhìn mất mỹ quan c.h.ế.t đi được. Lâm tổng làm sao có thể chọn một người tàn tật làm phu nhân chủ tịch chứ? Đúng là trò cười mà."

"Bình hoa di động thì lo làm tròn bổn phận đi, còn bày đặt ghen tị với Thẩm tiểu thư sao? Đúng là không biết lượng sức mình."

Những lời chế giễu, mỉa mai của họ như những cái tát nảy lửa găm thẳng vào lòng tự trọng của tôi. Tôi đứng trơ trọi giữa những lời xì xào, trở thành một trò hề t.h.ả.m hại nhất trong ngày vui của anh.

Tôi nhìn lên sân khấu, Lâm Dịch Thần đang ôm eo Thẩm Tư Duệ, nhận những lời chúc tụng của các phóng viên. Anh nhìn thấy tôi đứng trong góc tối, nhìn thấy gương mặt đầm đìa nước mắt của tôi.

Nhưng anh chỉ lạnh lùng dời mắt đi, tiếp tục nụ cười rạng rỡ của một vị tỷ phú mới nổi.

Anh biết rõ tôi đau đớn thế nào, anh biết rõ tôi đang phải chịu đựng những gì. Nhưng vì cái gọi là tương lai của Lâm thị, vì thể diện của anh, anh chọn cách chà đạp lên mười năm ân tình của chúng tôi một cách triệt để nhất.

Tiếng vỗ tay vang dội khắp hội trường.

Hứa Vãn đứng một mình trong góc tối.

Bàn tay siết c.h.ặ.t đến bật m.á.u.