Thời Văn Yến Quy

Chương 8



CHƯƠNG 8: TÔI CHƯA TỪNG BẢO CÔ ẤY ĐỢI

Tôi không nhớ mình đã rời khỏi hội trường buổi họp báo bằng cách nào.

Đôi giày cao gót năm phân siết c.h.ặ.t lấy bàn chân trái tàn phế, mỗi một bước đi giẫm xuống sàn gạch lạnh lẽo giống như có hàng vạn mũi kim đ.â.m ngược vào da thịt. Tôi bắt taxi trở về căn căn biệt thự nằm ở ngoại ô thành phố.

Đây là căn nhà mà tôi và Lâm Dịch Thần đã cùng chung sống suốt tám năm qua, kể từ ngày công ty có những đồng lợi nhuận đầu tiên.

Căn nhà trống trải không một bóng người, im lìm và lạnh ngắt.

Tôi quỳ sụp xuống huyền quan, tháo đôi giày cao gót c.h.ế.t tiệt ra vứt sang một bên. Gót chân trái đã sưng đỏ, rướm m.á.u, những thớ cơ co rút bần bận thành từng cục đau đớn.

Tôi ôm lấy đầu gối, tựa lưng vào cánh cửa lớn, nhìn vào khoảng không tối tăm phía trước.

Bức tường phòng khách treo đầy những bức ảnh chụp chung của hai chúng tôi. Có bức ảnh chụp năm mười tám tuổi, tôi chống nạng, mặt nhợt nhạt nhưng nụ cười rạng rỡ bên cạnh anh. Có bức ảnh chụp năm hai mươi tư tuổi, anh gầy gò ôm lấy tôi giữa văn phòng bừa bộn sau khi vừa trả xong món nợ lớn.

Mười năm qua, tôi đã sống trong căn nhà này, làm một trợ lý không nhận lương, làm một người phụ nữ không có danh phận.

Tôi giặt từng cái áo sơ mi cho anh, nấu từng bữa cơm nóng đợi anh về đến tận đêm khuya, xử lý từng hồ sơ tranh chấp của các phòng ban. Ai cũng nghĩ tôi là người nắm quyền lực ngầm bên cạnh chủ tịch Lâm thị.

Nhưng hóa ra, trong ngày anh đứng trên đỉnh cao vinh quang, tôi lại là người duy nhất bị gạt ra khỏi cuộc đời anh.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

"Tạch."

Tiếng mở khóa cửa vang lên cắt đứt dòng hồi tưởng.

Lâm Dịch Thần bước vào. Trên người anh vẫn mặc bộ vest phẳng phiu tôi chuẩn bị, nhưng vạt áo đã hơi xộc xệch, nồng nặc mùi rượu vang và nước hoa diên vĩ đắt tiền của Thẩm Tư Duệ.

Nhìn thấy tôi ngồi bệt dưới đất dưới ánh đèn phòng khách lờ mờ, bước chân anh hơi khựng lại. Nhưng rất nhanh, gương mặt anh lại lấy lại vẻ lạnh lùng, mệt mỏi thường ngày.

"Sao không bật đèn? Em ngồi đây làm gì?" Anh vừa tháo cà vạt vừa trầm giọng hỏi.

Tôi không đứng dậy, ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn anh, giọng khàn đặc:

"Lâm Dịch Thần, buổi họp báo hôm nay... là có ý gì?"

Lâm Dịch Thần thở hắt ra một tiếng đầy mệt mỏi, anh ném chiếc cà vạt xuống ghế sô pha, giọng điệu có chút thiếu kiên nhẫn:

"Anh đã nói với em từ trước rồi, đó chỉ là biện pháp tạm thời để giữ chân Thẩm thị. Lâm thị vừa mới niêm yết, dòng vốn của họ rất quan trọng đối với cổ phiếu của chúng ta lúc này. Em có thể bớt suy nghĩ lung tung và bao dung cho anh một chút được không?"

"Bao dung?"

Tôi bật cười, giọt nước mắt kìm nén suốt cả ngày lúc này mới lăn dài trên má.

"Anh bắt em phải bao dung nhìn anh nắm tay người phụ nữ khác trước mặt hàng trăm ống kính truyền thông? Anh bắt em phải bao dung nghe người ta sỉ nhục em là một kẻ tàn phế ảo tưởng vị trí phu nhân chủ tịch?"

Tôi bấu c.h.ặ.t ngón tay vào nền nhà, giọng nói run rẩy nhưng chứa đựng sự uất ức dồn nén suốt bao năm qua:

"Mười năm qua, em từ bỏ tương lai vận động viên, bán đi di vật duy nhất của cha mẹ để cứu anh khỏi tù tội. Em đứng sau lưng anh gánh vác mọi thứ. Lâm Dịch Thần, cái em cần chưa bao giờ là tiền bạc của Lâm thị, em chỉ cần một câu thừa nhận của anh! Nhưng anh lại biến em thành một trò hề!"

Lâm Dịch Thần quay phắt người lại, hai mắt anh lóe lên tia giận dữ xen lẫn sự thẹn quá hóa giặc. Anh chỉ tay về phía tôi, gằn giọng:

"Hứa Vãn! Em thôi đi! Đúng, em có ơn với anh, em vì anh mà mất chân, anh biết! Nhưng mười năm qua anh đối xử với em chưa đủ tốt sao? Căn biệt thự này, quần áo em mặc, đồ đạc em dùng, cái nào không phải tiền của anh?"

Anh tiến lại gần, cúi người nhìn tôi, ánh mắt tràn ngập sự áp đặt tàn nhẫn:

"Em đừng lúc nào cũng đem chuyện cái chân và căn nhà năm xưa ra để áp đặt anh! Ản tình anh nợ em, anh sẽ dùng tiền, dùng cổ phần của Lâm thị để đền bù cho em cả đời. Nhưng chuyện hôn nhân và danh phận của chủ tịch Lâm thị, nó liên quan đến lợi ích của cả một tập đoàn. Thẩm Tư Duệ hoàn hảo, cô ấy lành lặn, cô ấy có gia thế giúp được anh. Còn em thì sao? Em nhìn lại mình đi!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Em nhìn lại mình đi.

Bốn chữ ngắn ngủi như một lưỡi d.a.o sắc bén, đ.â.m lút cán vào trái tim đã rỉ m.á.u của tôi, băm vằn vện chút lòng tự trọng cuối cùng mà tôi cố giữ lại.

Anh ta chê tôi tàn tật. Anh ta chê tôi đi tập tễnh.

Nhưng anh ta quên mất, đôi chân này của tôi phế đi là vì cứu mạng anh ta từ trong biển lửa.

Tôi đứng hình tại chỗ, trân trân nhìn người đàn ông trước mặt. Nước mắt không rơi nữa, l.ồ.ng n.g.ự.c đau đớn đến mức tê dại. Tôi nhận ra, gã trai ấm áp quỳ bên giường bệnh năm mười tám tuổi hứa sẽ không bao giờ phụ tôi, đã c.h.ế.t thật rồi. Trước mặt tôi lúc này chỉ là một tên thương nhân ích kỷ, vô ơn và m.á.u lạnh.

Lâm Dịch Thần có vẻ cũng nhận ra mình vừa nói lời quá đáng. Anh né tránh ánh mắt của tôi, cầm lấy điện thoại trên bàn, quay lưng bước nhanh lên tầng hai:

"Anh vào phòng làm việc gọi điện thoại cho đối tác. Em tự bình tĩnh lại đi."

Tôi ngồi bất động dưới phòng khách tối tăm thêm một tiếng đồng hồ.

Khi cơn đau ở chân trái dịu bớt, tôi bấu tay vào vịn cầu thang, chậm rãi bước lên tầng hai. Tôi muốn lấy chiếc ba lô đựng tấm ảnh cưới của cha mẹ đặt trong phòng ngủ khách để rời đi ngay trong đêm. Tôi không muốn ở lại nơi ngột ngạt này thêm một giây nào nữa.

Khi đi qua cửa phòng làm việc của Lâm Dịch Thần, cánh cửa khép không c.h.ặ.t, để lộ một khe hở nhỏ.

Ánh sáng từ bên trong hắt ra hành lang, cùng với giọng nói của Lâm Dịch Thần đang trò chuyện điện thoại. Đầu dây bên kia hình như là Giang Vũ — người bạn thân từ thời đại học của cả hai chúng tôi.

"Dịch Thần, hôm nay cậu làm thế ở buổi họp báo là hơi quá đáng rồi đấy." Giọng Giang Vũ vang lên qua loa ngoài, mang theo vài phần bất bình. "Dù sao Hứa Vãn cũng đã ở bên cậu mười năm. Cậu công khai Thẩm Tư Duệ như vậy, cô ấy sẽ nghĩ thế nào? Năm đó nếu không có cô ấy lao vào lửa cứu cậu, không có cô ấy bán nhà cha mẹ, làm gì có Lâm thị ngày hôm nay?"

Tôi khựng bước chân lại, đứng c.h.ế.t lặng ngoài cửa hành lang tối tăm.

Trong phòng làm việc, tiếng bật lửa tanh tách vang lên. Lâm Dịch Thần rít một hơi t.h.u.ố.c sâu, giọng điệu qua điện thoại không còn sự tức giận như lúc dưới nhà, mà là một sự lạnh lùng, dứt khoát đến đáng sợ:

"Tôi biết mình nợ cô ấy rất nhiều."

Anh ta dừng lại một chút, phả ra một làn khói dài, giọng nói đều đều đầy lý trí:

"Nhưng chẳng lẽ vì cô ấy cứu tôi mà tôi phải cưới cô ấy cả đời? Tình biết ơn không thể thay thế cho hôn nhân thương mại được. Giang Vũ, cậu phải hiểu, Lâm thị muốn ra biển lớn thì phải có Thẩm thị nâng đỡ."

"Nhưng cậu đã để cô ấy đợi mười năm! Mười năm thanh xuân của một người con gái đấy, Dịch Thần!" Giang Vũ ở đầu dây bên kia gắt lên.

Lâm Dịch Thần im lặng vài giây.

Cơn gió đêm từ cửa sổ phòng làm việc thổi qua khe cửa, tạt thẳng vào mặt tôi, buốt giá vô cùng.

Tôi đứng ngoài cửa, hai tay bấu c.h.ặ.t vào n.g.ự.c áo, nghe tiếng tim mình vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ dưới câu trả lời tiếp theo của anh ta.

"Tôi chưa từng bảo cô ấy đợi."

Giọng anh ta nhạt nhẽo, mang theo một sự rũ bỏ trách nhiệm tàn nhẫn đến cực điểm:

"Là cô ấy tự nguyện ở lại. Tôi chưa bao giờ ép buộc cô ấy."

"Tút..."

Điện thoại cúp máy.

Trong phòng làm việc, Lâm Dịch Thần dập tắt điếu t.h.u.ố.c, tiếng thở dài của anh ta vô cùng nhẹ nhàng, như thể vừa trút bỏ được một gánh nặng tâm lý bấy lâu nay.

Ngoài cửa.

Hứa Vãn đứng c.h.ế.t lặng.