Khi một người thực sự tuyệt vọng, họ sẽ không gào thét, cũng không làm loạn.
Tôi quay trở về phòng ngủ dành cho khách, nhẹ nhàng đóng cửa lại. Không gian rơi vào sự im lặng tuyệt đối, chỉ có tiếng gió mùa đông rít lên ngoài cửa sổ, lạnh lẽo và tàn nhẫn như chính lòng người.
Tôi không khóc.
Mắt tôi khô khốc, tròng mắt rát bỏng nhưng một giọt nước mắt cũng không rơi xuống. Hóa ra, câu nói phũ phàng qua điện thoại của Lâm Dịch Thần lại là phương t.h.u.ố.c giảm đau hữu hiệu nhất, đóng băng toàn bộ những yếu đuối cuối cùng trong tôi.
"Tôi chưa từng bảo cô ấy đợi. Là cô ấy tự nguyện ở lại."
Tôi quỳ xuống bên cạnh chiếc tủ quần áo, kéo ra một chiếc va li nhỏ màu xám. Đây là chiếc va li duy nhất tôi mang theo khi chuyển từ nhà họ Lâm đến căn biệt thự này tám năm trước.
Tôi bắt đầu thu dọn hành lý. Đồ đạc của tôi ít đến đáng thương. Mười năm qua, tôi bận rộn cung phụng tham vọng của anh ta, lo toan cho cả tập đoàn, đến mức quên mất việc mua sắm cho bản thân.
Quần áo xa xỉ anh ta mua tặng để tôi đi tiếp khách, tôi đều để lại. Những món trang sức đắt tiền, những chiếc túi hàng hiệu nằm ngay ngắn trong tủ, tôi không chạm vào một món. Những thứ đó thuộc về trợ lý Hứa của chủ tịch Lâm thị, không thuộc về Hứa Vãn.
Tôi chỉ mang đi vài bộ quần áo giản dị, vài cuốn sách chuyên ngành kiến trúc đã sờn gáy và chiếc ba lô cũ kỹ đựng tấm ảnh cưới của cha mẹ.
Xong xuôi, tôi ngồi vào bàn làm việc, kéo ra một tờ giấy trắng.
Tôi cầm b.út, ngón tay run nhẹ nhưng nét chữ hạ xuống lại vô cùng cứng cỏi, dứt khoát.
ĐƠN XIN TỪ CHỨC
Kính gửi: Ban Giám đốc Tập đoàn Lâm thị.
Tôi tên là Hứa Vãn, trợ lý riêng của Tổng giám đốc. Vì lý do cá nhân, tôi xin từ bỏ mọi chức vụ tại tập đoàn kể từ ngày hôm nay...
Tôi ký tên mình vào cuối trang giấy. Mười năm gánh vác hậu trường cho Lâm thị, kết thúc bằng một tờ biên bản nhạt nhẽo.
Tôi đặt tờ đơn từ chức ngay ngắn lên bàn, đè lên trên là chùm chìa khóa của căn biệt thự và chiếc thẻ quẹt cửa của tập đoàn.
Ánh mắt tôi chuyển dời, dừng lại ở ngón áp út của bàn tay trái. Nơi đó có một chiếc nhẫn bạc đã cũ, mặt nhẫn đã có vài vết xước mờ theo thời gian.
Đây là món quà Lâm Dịch Thần tặng tôi vào năm chúng tôi tốt nghiệp đại học. Khi đó, anh ta chẳng có tiền, gom góp mãi mới mua được chiếc nhẫn bạc rẻ tiền này ở một cửa hàng ven đường. Hôm đó anh ta đã ôm tôi, thề thốt rằng sau này giàu sang sẽ đổi cho tôi một chiếc nhẫn kim cương lớn nhất.
Tôi khẽ xoay nhẹ chiếc nhẫn, chậm rãi tháo nó ra khỏi ngón tay.
Chiếc nhẫn bạc lạnh ngắt được đặt bên cạnh chùm chìa khóa. Tôi không cần kim cương của anh ta nữa, và chiếc nhẫn bạc mang theo lời thề giả dối này, cũng nên ở lại chốn cũ.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍 🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨ 🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙 🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Tôi rút điện thoại ra, mở album ảnh.
Trong đó có hàng nghìn bức ảnh chụp chung của hai chúng tôi suốt mười năm qua. Tôi lướt qua từng tấm, ngón tay nhấn vào nút "Chọn tất cả", rồi kiên quyết ấn "Xóa".
Màn hình hiện lên dòng chữ: Bạn có chắc chắn muốn xóa vĩnh viễn không?
Tôi ấn "Có".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Chỉ trong một giây, mười năm thanh xuân rực rỡ và tràn đầy bù đắp biến mất không một dấu vết, sạch sẽ như chưa từng tồn tại.
Tôi mở ứng dụng ngân hàng, số dư tài khoản chỉ còn lại vài chục triệu đồng tiền lương trợ lý tháng này. Số tiền ấy vừa vặn để tôi mua một tấm vé tàu hỏa đi đến một thành phố ven biển ở phía Nam — nơi cách Kinh Thành hàng nghìn cây số.
Tôi không gọi điện cho Giang Vũ, không thông báo cho bố mẹ Lâm Dịch Thần, cũng không nói với bất kỳ ai trong công ty. Sự biến mất của tôi nên là một dấu chấm hết lặng im, giống như cách tôi đã làm cái bóng bên cạnh anh ta suốt mười năm qua.
Ba giờ bốn mươi lăm phút sáng, tôi kéo va li bước ra khỏi phòng khách.
Trước khi đóng cửa, tôi quay đầu nhìn lại căn nhà lần cuối. Bóng tối bao trùm lấy mọi góc phòng, những bức ảnh chụp chung trên tường đã bị tôi tháo xuống từ lúc nào, xếp ngăn nắp trong một chiếc hộp giấy bỏ đi.
Tôi bước ra ngoài, tiếng khóa cửa thanh thú vang lên "cạch" một tiếng.
Thành phố lúc ba giờ sáng lạnh đến buốt xương, sương mù phủ kín các con ngõ sâu. Tôi kéo chiếc va li gầy guộc, bước từng bước tập tễnh trên con đường vắng bóng người. Chân trái vẫn đau âm ỉ, nhưng bước đi của tôi chưa bao giờ nhẹ lòng đến thế.
Lâm Dịch Thần, mười năm qua, đúng là tôi tự nguyện ở lại.
Nhưng kể từ giây phút này, sự tự nguyện của Hứa Vãn, anh vĩnh viễn không xứng đáng có được nữa.
Sáng hôm sau, tám giờ ba mươi phút.
Ánh nắng ngày đông hanh hao chiếu qua cửa sổ phòng làm việc tầng hai của biệt thự. Lâm Dịch Thần thức dậy sau một giấc ngủ say do men rượu của bữa tiệc mừng tối qua.
Anh ta bước xuống lầu, vừa chỉnh lại tay áo vừa gọi theo thói quen:
"Tiểu Vãn, pha cho anh ly cà phê ít đường. Tầm chín giờ chúng ta phải đến công ty ký hợp đồng với Thẩm thị."
Không có tiếng trả lời.
Không gian phòng khách im lặng đến mức nghe rõ cả tiếng kim đồng hồ tích tắc. Lâm Dịch Thần nhíu mày, bước vào bếp, bếp nấu lạnh ngắt, không có bữa sáng nóng hổi chuẩn bị sẵn như mọi ngày.
"Lại giận dỗi rồi sao?" Anh ta lẩm bẩm, trong lòng dấy lên một sự mất kiên nhẫn.
Anh ta nghĩ đến trận cãi vã đêm qua. Trong đầu anh ta, Hứa Vãn tàn tật, mồ côi, mười năm qua hoàn toàn phụ thuộc vào anh ta, cô ngoài việc giận dỗi vài câu thì có thể đi đâu được chứ? Chắc chắn cô chỉ ra ngoài đi dạo để giải tỏa tâm lý.
Lâm Dịch Thần bước lên tầng hai, đẩy cửa phòng ngủ dành cho khách.
Căn phòng trống rỗng, chăn gối được gấp lại phẳng phiu, ngăn nắp. Tủ quần áo mở toang, toàn bộ những bộ quần áo giản dị thường ngày của cô đã biến mất, chỉ còn lại những bộ váy xa xỉ đắt tiền treo cô độc trên móc.
Anh ta bước đến bên bàn làm việc trong phòng, ánh mắt bỗng khựng lại khi nhìn thấy một tờ giấy trắng cùng chùm chìa khóa nằm ngay ngắn.
Lâm Dịch Thần tiến lại gần, cầm tờ giấy lên. Ba chữ "ĐƠN XIN TỪ CHỨC" đập vào mắt khiến đồng t.ử anh ta co rút dữ dội.
Bên cạnh chùm chìa khóa nhà, chiếc nhẫn bạc cũ kỹ nằm trơ trọi dưới ánh nắng mặt trời, phản chiếu một thứ ánh sáng lạnh lẽo, ch.ói mắt.
Lần đầu tiên trong đời.
Lâm Dịch Thần cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c mình trống rỗng, một nỗi hoảng hốt vô cớ từ đáy lòng dâng lên, bóp nghẹt lấy hơi thở của anh ta.