Thời Văn Yến Quy

Chương 10



CHƯƠNG 10: NGƯỜI ĐÀN ÔNG CHE Ô TRONG MƯA

Rời khỏi Kinh Thành náo nhiệt, tôi chọn đến một thành phố ven biển miền Nam quanh năm lộng gió.

Nơi này không có những tòa nhà chọc trời của Lâm thị, không có những ánh đèn flash của truyền thông, và quan trọng nhất, không có Lâm Dịch Thần.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Tôi dùng số tiền lương cuối cùng thuê một căn hộ nhỏ nằm sâu trong một con ngõ vắng. Căn phòng chưa đầy bốn mươi mét vuông, nhưng có một khung cửa sổ lớn hướng thẳng ra phía biển.

Tôi mua một chiếc bàn vẽ mộc mạc, một vài chậu cây xanh nhỏ đặt ngoài ban công. Mỗi buổi sáng, tôi thức dậy bởi tiếng sóng biển rì rào và mùi vị mặn mòi của đại dương tạt vào phòng.

Cuộc sống quay về với sự giản đơn nguyên bản của nó. Tôi không còn phải thức trắng đêm để lo toan sổ sách cho người khác, không còn phải nhìn sắc mặt của đối tác để đón đưa, càng không cần phải làm một cái bóng giấu mình trong phòng làm việc của tổng giám đốc.

Tôi bắt đầu nhận các bản thiết kế tự do trên mạng.

Danh tiếng trợ lý Hứa của Lâm thị đã biến mất, tôi chỉ là một kiến trúc sư tự do vô danh, dùng những nét vẽ để kiếm từng đồng sinh hoạt phí qua ngày. Thu nhập không cao, nhưng đổi lại là một sự bình yên dứt khoát.

Biến cố duy nhất nhắc nhở tôi về mười năm thanh xuân tàn nhẫn kia chính là cái chân trái.

Thành phố biển rất hay mưa. Mỗi khi những đám mây đen kịt kéo đến, trút xuống những vạt mưa rào bong bóng xối xả, vết sẹo cũ sâu hoắm nơi chân trái lại bắt đầu lên cơn đau nhức nhối.

Hệ thống dây chằng và xương khớp từng bị dầm thép nung đỏ đè nát năm mười tám tuổi, gặp thời tiết ẩm ướt liền co rút lại thành từng cục. Có những đêm mưa lớn, tôi phải ngồi bó gối trên giường, c.ắ.n c.h.ặ.t răng ôm lấy đầu gối, đợi cơn đau âm ỉ trôi qua qua từng canh giờ.

Nhưng tôi không còn khóc nữa. Đau đớn thể xác không thể làm tôi gục ngã được nữa, bởi vì trái tim tôi đã hoàn toàn đóng băng kể từ đêm bước chân ra khỏi Kinh Thành.

Một ngày cuối tháng năm, trời đổ một trận mưa lớn chưa từng có.

Tôi có một cuộc hẹn trực tiếp với một chủ thầu địa phương tại một quán cà phê cách nhà khá xa để bàn giao bản vẽ mặt bằng. Khi cuộc gặp kết thúc, trời đã sầm sập tối, giông bão từ biển khơi kéo vào khiến cả thành phố chìm trong một màn nước trắng xóa.

Tiếng sấm nổ vang trời, những tia sét rạch ngang bầu không khí xám xịt.

Tôi đứng dưới hiên quán cà phê, nhìn dòng người vội vã phóng xe qua làn nước. Chân trái của tôi đau buốt dữ dội, đau đến mức thắt lưng tôi không thể đứng thẳng, toàn thân run rẩy nhẹ.

Tôi cố gắng mở ứng dụng đặt xe trên điện thoại, nhưng vì trời mưa bão quá lớn, màn hình liên tục báo không có tài xế nào nhận chuyến. Gió tạt mạnh, từng luồng nước mưa lạnh ngắt b.ắ.n thẳng vào người tôi, khiến chiếc váy dài ướt đẫm dính c.h.ặ.t vào vết sẹo ở chân.

Nhìn dòng nước ngập dần lên vỉa hè, nhìn dòng người thưa thớt rồi mất hút, một cảm giác cô độc, bất lực quen thuộc dâng lên tận cổ họng.

Mười năm qua, mỗi lần trời mưa như thế này, tôi sẽ đứng ở cửa tập đoàn, ôm sẵn một chiếc ô đen, đứng đợi Lâm Dịch Thần họp xong để che cho anh ta ra xe. Tôi luôn sợ anh ta bị ướt, sợ anh ta đổ bệnh.

Nhưng chưa từng có một lần nào, Lâm Dịch Thần quay đầu hỏi tôi xem cái chân tàn phế của tôi có đau khi trời đổ mưa hay không. Anh ta coi sự hy sinh và chịu đựng của tôi là lẽ dĩ nhiên.

Tôi hít một hơi thật sâu, nén lại sự tủi thân đang trào dâng. Tôi bấu c.h.ặ.t t.a.y vào chiếc gậy gỗ, quyết định dầm mưa bước ra đường lớn để bắt một chuyến xe buýt muộn.

Vừa mới bước ra khỏi hiên nhà được ba bước, chân trái đột ngột đau nhói như bị kim châm, mất sạch lực lượng. Tôi loạng choạng, chiếc gậy trượt trên nền gạch ướt, cả người tôi đổ sập về phía trước.

Tôi nhắm mắt lại, chuẩn bị sẵn sàng cho cú ngã đau đớn xuống vũng nước bẩn trên đường.

Nhưng cú ngã trong dự tính đã không xảy ra.

Một bàn tay to lớn, ấm áp và vô cùng vững chãi bất ngờ vươn ra từ bên cạnh, dứt khoát đỡ lấy bả vai tôi, kéo cả cơ thể đang loạng choạng của tôi vào một vòm n.g.ự.c rộng lớn, kiên cố.

Cùng lúc đó, tiếng mưa xối xả rầm rập trên đỉnh đầu bỗng nhiên biến mất. Một chiếc ô màu đen cỡ lớn che khuất tầm nhìn của tôi, ngăn cách toàn bộ giông bão bên ngoài.

Tôi bàng hoàng ngẩng đầu lên.

Đập vào mắt tôi là một gương mặt đàn ông góc cạnh, ngũ quan thâm trầm, sâu sắc như một bức tượng điêu khắc tinh xảo. Anh có đôi mắt đen thẳm, tĩnh lặng như mặt hồ không một gợn sóng, nhưng lại mang theo một sức mạnh khiến người đối diện lập tức cảm thấy an tâm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Anh mặc một chiếc áo măng tô màu xám tro lịch lãm, toàn thân toát ra khí chất trầm ổn, cao quý của một kẻ đứng ở vị trí bề trên, nhưng ánh mắt nhìn tôi lại không hề có một chút tạp niệm hay sự dò xét nào.

Lục Thời Yến.

"Không sao chứ?" Giọng anh trầm thấp, từ tính, vang lên rõ ràng giữa tiếng sấm chớp đùng đoàng.

Tôi giật mình, vội vàng bấu lấy cánh tay anh để đứng thẳng dậy, vội vã lùi lại một bước để giữ khoảng cách, giọng nói đầy sự đề phòng bẩm sinh:

"Tôi không sao. Cảm ơn anh."

Vì lùi lại quá nhanh, tôi quên mất chân trái của mình không thể chịu lực, cơ thể lại một lần nữa nghiêng vẹo sang một bên, bước đi vô cùng tập tễnh, t.h.ả.m hại.

Tôi nhắm mắt, c.ắ.n c.h.ặ.t môi. Tôi sợ hãi nhất là việc người lạ nhìn thấy đôi chân này của mình. Tôi sợ nhìn thấy sự kinh tởm, sợ nhìn thấy sự thương hại mỉa mai của họ — giống như những kẻ ở Kinh Thành đã từng làm.

Nhưng người đàn ông trước mặt không hề tỏ ra ngạc nhiên, cũng không hề nhìn xuống đôi chân của tôi.

Ánh mắt anh vẫn bình thản nhìn thẳng vào khuôn mặt đang nhợt nhạt vì lạnh của tôi. Anh không nói một lời thừa thãi, không hỏi tôi tại sao lại ở đây một mình, không hỏi quá khứ của tôi, càng không có một chút ánh mắt thương hại nào dành cho một kẻ tàn phế.

Anh chỉ im lặng, bước lên một bước, điều chỉnh chiếc ô đen che hoàn toàn về phía tôi, chấp nhận để một nửa bả vai rộng lớn của mình bị nước mưa xối xả làm cho ướt đẫm.

"Đi đâu? Tôi đưa cô đi." Anh nói, thanh âm ngắn gọn nhưng dứt khoát, không cho phép từ chối.

Tôi mím môi, lòng tự trọng khiến tôi muốn từ chối: "Không cần đâu, tôi tự đi xe buýt được..."

Lục Thời Yến không tranh luận với tôi. Anh cúi xuống, nhặt chiếc gậy gỗ dưới đất lên, lau sạch nước mưa bằng một chiếc khăn tay vạt áo rồi đưa lại cho tôi. Sau đó, anh xoay người, chậm rãi bước đi về phía trước.

Tôi ngẩn người nhìn theo bóng lưng của anh.

Và rồi, tôi phát hiện ra một chi tiết khiến trái tim vốn đã c.h.ế.t lặng bấy lâu nay của mình khẽ run lên một nhịp dữ dội.

Lục Thời Yến bước đi rất chậm.

Một người đàn ông cao lớn có đôi chân dài thẳng tắp như anh, đáng lẽ phải sải những bước đi rất nhanh trong mưa bão. Nhưng lúc này, mỗi một bước chân của anh hạ xuống đều vô cùng chậm rãi, đều đặn.

Anh đang đi chậm lại. Anh cố tình đi chậm lại từng nhịp một, để vừa vặn với bước chân tập tễnh, khó khăn của tôi.

Anh đi bên cạnh, chiếc ô đen lớn luôn nghiêng hẳn về phía tôi, bao bọc tôi trong một khoảng không gian khô ráo, ấm áp tuyệt đối, chặn đứng mọi luồng gió lạnh từ biển tạt vào.

Mười năm qua, tôi luôn là kẻ phải chạy thục mạng phía sau để đuổi theo bóng lưng của Lâm Dịch Thần. Tôi phải c.ắ.n răng chịu đựng cơn đau nát xương để không làm anh ta mất mặt.

Chưa từng có một ai, dừng lại chờ tôi.

Chưa từng có một ai, đi chậm lại vì tôi.

Nước mắt tôi đột ngột dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng, không phải vì đau lòng, mà là vì một sự tủi thân được thấu cảm sau bao năm tháng chịu đựng giấu kín.

Tôi bước từng bước tập tễnh đi bên cạnh anh dưới màn mưa trắng xóa của thành phố biển. Gió vẫn rít, sấm vẫn nổ, nhưng trong khoảng không dưới chiếc ô đen này, tôi lần đầu tiên cảm nhận được một thứ gọi là an toàn tuyệt đối.

Lần đầu tiên sau nhiều năm.

Người đàn ông đi bên cạnh khẽ liếc nhìn bả vai đang run lên vì lạnh của tôi, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh vang lên bên tai:

"Đi chậm thôi."

Anh dừng lại một chút, chiếc ô lại nghiêng thêm vài phân che kín người tôi:

"Không sao cả."