Thời Văn Yến Quy

Chương 16



CHƯƠNG 16: QUỲ DƯỚI CƠN MƯA

Thành phố miền Nam vào cuối mùa mưa luôn biết cách dồn nén lòng người bằng những cơn giông bất chợt.

Bầu trời ban chiều mới vừa hửng chút nắng nhạt, vậy mà chỉ sau một cái chớp mắt khi hoàng hôn buông xuống, mây đen kịt từ khơi xa đã kéo vào đen đặc, nuốt chửng cả một dải bờ biển dài. Tiếng sấm rền vang từ phía chân trời xa xôi vọng lại, đều đặn và nặng nề như tiếng trống gõ vào l.ồ.ng n.g.ự.c.

Chưa đầy mười phút, trận mưa rào bong bóng xối xả trút xuống, trắng xóa cả một vùng thành thị. Những hạt mưa lớn, nặng trịch đập liên tiếp vào cửa kính của studio thiết kế, tạo nên những âm thanh hỗn loạn rầm rập.

Tôi đặt cây b.út vẽ kỹ thuật xuống bàn, khẽ xoa nhẹ khớp vai mỏi nhừ sau một ngày làm việc liên tục.

"Lộc cộc."

Tôi bấu tay vào gậy gỗ, chậm rãi đứng dậy. Chân trái lại bắt đầu lên cơn đau nhức nhối quen thuộc. Cái lạnh ẩm ướt của những cơn mưa miền Nam luôn là kẻ thù lớn nhất đối với hệ thống xương khớp từng bị tàn phá nặng nề của tôi.

Cơn đau âm ỉ bò dọc từ mắt cá chân lên đến khớp gối, khiến tôi phải khựng lại vài giây để lấy lại thăng bằng.

Mười năm trước ở Kinh Thành, mỗi khi trời đổ mưa lớn như thế này, tôi sẽ ôm chiếc ô đen đứng đợi dưới sảnh tập đoàn Lâm thị, chịu đựng cơn đau buốt nhói của đôi chân tập tễnh để chờ Lâm Dịch Thần họp xong. Tôi luôn sợ anh ta bị ướt, sợ anh ta mệt mỏi, dốc cạn chút sức lực tội nghiệp của mình để làm chiếc ô che chắn cho anh ta đứng vững.

Nhưng giờ đây, tôi đã không còn là cô trợ lý Hứa nhẫn nhịn và khờ dại của ngày xưa nữa.

Tôi nhìn đôi chân của mình dưới tà váy dài màu xanh thẫm, khẽ cười nhạt. Cơn đau vẫn còn đó, nhưng l.ồ.ng n.g.ự.c tôi đã hoàn toàn bình yên. Quá khứ dẫu có đau đớn đến mấy, một khi đã được chữa lành, nó cũng chỉ là một vết sẹo mờ nhạt không thể làm tôi gục ngã thêm lần nào nữa.

Tôi tắt đèn phòng làm việc, chậm rãi bước ra phía cửa thang máy để tan làm.

Dưới sảnh trệt của tòa nhà văn phòng, không khí se lạnh tràn ngập khắp nơi.

Cửa kính lớn hướng ra phía ngoài sân bị làn nước mưa bao phủ nhòe nhoẹt. Tôi vừa bước ra khỏi cabin thang máy, bóng dáng cao lớn, thẳng tắp của Lục Thời Yến đã vội vã tiến lại gần.

Hôm nay anh mặc một chiếc áo măng tô màu xám tro, gương mặt thâm trầm nhu hòa dưới ánh đèn sảnh ấm áp. Nhìn thấy tôi đi tập tễnh bước ra, anh không vội vàng đỡ lấy, mà chỉ bước chậm lại một nhịp, tự nhiên đưa tay ra đón lấy chiếc túi xách trên tay tôi.

Bàn tay to lớn, ấm áp của anh khẽ chạm nhẹ vào ngón tay đang cống lạnh của tôi, truyền vào đó một luồng hơi ấm dễ chịu.

"Đau chân lắm đúng không?" Giọng anh trầm ấm, từ tính vang lên sát bên tai tôi.

Tôi mím môi cười, khẽ lắc đầu: "Một chút thôi, em chịu được."

Lục Thời Yến không nói gì thêm, anh mở chiếc ô đen cỡ lớn mà mình mang theo.

Chiếc ô của anh rất rộng, đủ để bao bọc cả hai người vào một thế giới khô ráo hoàn hảo. Anh bước ra ngoài trước, khẽ nghiêng hẳn cán ô về phía tôi, che chắn cho tôi khỏi những luồng gió lạnh buốt từ phía biển tạt vào.

Tôi bước từng bước tập tễnh đi bên cạnh anh. Lục Thời Yến luôn như vậy, anh đi rất chậm, mỗi một bước chân của anh đều phối hợp vừa vặn với nhịp điệu khó khăn của tôi. Anh không để tôi phải chạy đuổi theo anh, anh chấp nhận dừng lại cùng tôi giữa giông bão.

Thế nhưng, ngay khi chúng tôi vừa bước ra khỏi sảnh chính, chuẩn bị đi về phía bãi đỗ xe ngoài sân, thì một bóng người đột ngột lao ra từ màn mưa trắng xóa phía trước.

"Tiểu Vãn!"

Tiếng gọi khàn đặc, hoảng loạn và rách nát vang lên giữa tiếng mưa rơi rầm rập.

Tôi khựng bước chân lại.

Dưới làn nước mưa xối xả, Lâm Dịch Thần đang đứng chặn ngay lối đi duy nhất của chúng tôi.

Anh ta hoàn toàn không che ô. Toàn thân anh ta ướt sũng, nước mưa chảy ròng ròng trên gương mặt hốc hác, tiều tụy. Mái tóc vốn luôn được chải chuốt phẳng phiu giờ đây bết bát vào trán, bộ vest đắt tiền sẫm màu dính c.h.ặ.t vào người, run rẩy theo từng đợt gió lạnh.

Nhưng đáng sợ nhất là đôi mắt anh ta. Đôi mắt hằn rõ những tia m.á.u chằng chịt, hoảng loạn và trống rỗng, khóa c.h.ặ.t vào tôi giống như một kẻ sắp c.h.ế.t đuối nhìn thấy chiếc phao cứu sinh cuối cùng.

Lâm Dịch Thần tiến lên một bước, định lao về phía tôi, nhưng Lục Thời Yến đã nhanh hơn một nhịp.

Lục Thời Yến bước lên chắn ngay trước mặt tôi, tấm lưng rộng lớn của anh như một bức tường thành kiên cố, ngăn cách hoàn toàn Lâm Dịch Thần khỏi tầm mắt của tôi. Chiếc ô đen trong tay anh vẫn nghiêng vững vàng, che chở cho tôi không bị một giọt nước mưa nào b.ắ.n trúng.

"Tránh ra! Anh tránh ra cho tôi!" Lâm Dịch Thần gầm lên, giọng nói khàn đặc đầy sự tức giận và bất lực. Anh ta nhìn chằm chằm vào Lục Thời Yến với ánh mắt căm hận của một kẻ bị cướp mất tất cả. "Tôi muốn nói chuyện với Tiểu Vãn! Đây là chuyện riêng của chúng tôi, anh không có quyền can thiệp!"

Lục Thời Yến đứng yên dưới mưa, bả vai anh đã hơi ướt sũng vì nhường hết ô cho tôi, nhưng khí chất trầm ổn, cao quý của anh không hề giảm đi một phân. Anh nhìn Lâm Dịch Thần bằng ánh mắt lạnh lùng, xa cách, giống như đang nhìn một món đồ thừa thãi, tầm thường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Cô ấy không muốn nói chuyện với anh." Giọng Lục Thời Yến đều đều, nhưng chứa đựng sức nặng ngàn cân không thể lay chuyển.

"Anh câm miệng đi!" Lâm Dịch Thần điên cuồng hét lên, anh ta cố gắng lách qua người Lục Thời Yến để nhìn tôi đứng phía sau. Gương mặt anh ta vặn vẹo vì đau đớn và hối hận tột cùng: "Tiểu Vãn! Anh xin em! Cho anh nói chuyện với em một lần thôi, chỉ năm phút thôi được không? Anh biết hết rồi, anh biết tất cả sự thật rồi!"

Tôi đứng sau lưng Lục Thời Yến, bàn tay nắm c.h.ặ.t lấy gậy gỗ.

Nhìn Lâm Dịch Thần t.h.ả.m hại, kiệt quệ như một kẻ tâm thần đứng dưới mưa gào khóc, lòng tôi không có một chút d.a.o động nào. Sự thật về đôi chân tàn phế, sự thật về căn nhà di vật của cha mẹ tôi... anh ta biết thì đã sao?

Những thứ đó đã sớm tan thành tro bụi từ ba năm trước rồi. Sự hối hận muộn màng của anh ta lúc này, đối với tôi, chỉ là một sự phiền phức đáng ghét làm dơ bẩn cuộc sống bình yên hiện tại.

Tôi khẽ bước lên một bước, đứng cạnh Lục Thời Yến, ánh mắt lạnh nhạt nhìn thẳng vào Lâm Dịch Thần: "Lâm Dịch Thần, tôi và anh không có chuyện gì để nói cả. Tránh ra, tôi muốn về nhà."

"Tiểu Vãn..."

Nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng, chán ghét trần trụi của tôi, Lâm Dịch Thần như bị một nhát d.a.o đ.â.m thấu tim. Anh ta loạng choạng lùi lại nửa bước, nước mắt hòa lẫn nước mưa chảy tràn lan trên gương mặt xám xịt:

"Anh biết em hận anh, anh biết em ghét anh... Nhưng anh thực sự biết sai rồi! Anh đã ly hôn với Thẩm Tư Duệ, anh đã trả lại toàn bộ cổ phần của Lâm thị cho nhà họ Thẩm rồi! Anh không cần Lâm thị nữa, anh không cần tiền tài danh vọng nữa, anh chỉ cần em thôi!"

Anh ta bước lên, giọng nói run rẩy đến mức không thành tiếng, vang lên nghẹn ngào giữa giông bão:

"Tiểu Vãn, anh sẽ mua lại căn nhà cũ của cha mẹ em, anh sẽ dùng cả đời này để làm đôi chân cho em, anh sẽ bù đắp cho em tất cả! Xin em, đừng nhìn anh bằng ánh mắt xa lạ như thế này... Anh đau lắm, anh chịu không nổi nữa rồi..."

Tôi nhìn anh ta, đôi môi khẽ mím lại, nở một nụ cười vô cùng xót xa và châm biếm:

"Bù đắp? Lâm Dịch Thần, anh lấy cái gì để bù đắp?"

Tôi chỉ tay xuống chân trái của mình, gọng nói bình thản nhưng lại mang một sự tàn nhẫn tột cùng bóc trần quá khứ:

"Đôi chân vận động viên của tôi đã phế mười năm rồi, anh có thể làm nó lành lặn trở lại được không? Căn nhà di vật của cha mẹ tôi đã bị người ta phá dỡ để xây cao ốc từ ba năm trước rồi, anh có thể mua lại kỷ niệm của tôi được không? Mười năm thanh xuân tôi làm cái bóng rách nát sau lưng anh, chịu đựng mọi lời sỉ nhục tàn phế của thiên hạ, anh có thể trả lại cho tôi được không?"

Mỗi một câu hỏi của tôi giống như một gáo nước đá, dội thẳng vào linh hồn đang rỉ m.á.u của Lâm Dịch Thần, khiến anh ta cứng đờ tại chỗ, gương mặt vặn vẹo vì đau đớn đến cực điểm.

"Không... Không phải như thế..." Anh ta lắc đầu quầy quậy, giọng nói yếu ớt, bất lực vô cùng.

"Lâm Dịch Thần, anh muốn bù đắp cho tôi, thực chất chỉ là để xoa dịu đi cảm giác tội lỗi, ích kỷ của chính anh mà thôi." Tôi lạnh lùng dời mắt đi, không muốn nhìn gương mặt t.h.ả.m hại của anh ta thêm một giây nào nữa. "Anh không yêu tôi. Người anh yêu luôn là chính bản thân anh. Đi đi, đừng để tôi phải khinh bỉ anh thêm nữa."

"Không phải! Anh yêu em! Anh thực sự yêu em mà Tiểu Vãn!"

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Lâm Dịch Thần mất kiểm soát cảm xúc hoàn toàn.

Nỗi sợ hãi vĩnh viễn mất đi tôi dâng lên nghẹt thở, đè bẹp toàn bộ lòng kiêu hãnh, thể diện của vị chủ tịch Lâm thị ngày nào. Anh ta nhìn tôi quay lưng, nhìn Lục Thời Yến đang chu đáo đỡ lấy eo tôi để che ô bước đi.

Trong khoảnh khắc tuyệt vọng tột cùng ấy, Lâm Dịch Thần không màng đến ánh mắt của những nhân viên tòa nhà đang đứng xem ở sảnh kính, không màng đến thế giới hào nhoáng xung quanh.

"Bộp!"

Tiếng đầu gối va đập mạnh xuống mặt đường bê tông ướt nhẹp, vang lên rõ mồn một giữa tiếng mưa rơi xối xả.

Lâm Dịch Thần quỳ sụp xuống.

Anh ta quỳ hai gối giữa vũng nước mưa lạnh ngắt, bùn đất bẩn thỉu b.ắ.n đầy lên gấu quần tây đắt tiền. Người đàn ông từng vì thể diện mà phủi sạch mười năm ân tình, từng vì tiền tài mà sỉ nhục người con gái cứu mạng mình, giờ đây lại quỳ gối dưới chân tôi trong một buổi chiều mưa bão miền Nam.

Anh ta vươn đôi bàn tay run rẩy, lạnh ngắt ra, không dám nắm lấy gấu váy tôi, chỉ có thể bấu c.h.ặ.t vào nền đất ướt nhẹp đầy nước bẩn.

Nước mắt đầm đìa chảy dài trên gương mặt tái nhợt, Lâm Dịch Thần ngước nhìn tôi, bờ vai rộng run lên bần bật theo từng tiếng nấc nghẹn ngào, khàn đặc xót xa. Toàn bộ lòng tự tôn, kiêu hãnh của anh ta đã hoàn toàn nát vụn dưới chân tôi và Lục Thời Yến.

Lâm Dịch Thần nghẹn ngào:

"Tiểu Vãn."

"Anh biết sai rồi."

"Chúng ta làm lại được không?"