Sau buổi triển lãm kiến trúc hôm đó, cuộc sống của tôi vẫn tiếp diễn theo quỹ đạo bình yên vốn có. Tôi bận rộn với những dự án mới, dành phần lớn thời gian ở studio thiết kế.
Tôi không hề biết rằng, ở phía sau lưng mình, có một kẻ đang điên cuồng tìm mọi cách để phá vỡ khoảng cách ba năm qua.
Lâm Dịch Thần không rời khỏi thành phố biển. Anh ta ở lại, đặt phòng tại một khách sạn ngay gần studio của tôi, bắt đầu hành trình tìm kiếm một cơ hội gặp mặt.
Ngày đầu tiên, anh ta gửi đến studio một bó hoa hồng đỏ rực, kèm theo một chiếc thẻ nhỏ ghi dòng chữ run rẩy: "Tiểu Vãn, cho anh gặp em một lần được không? Chỉ năm phút thôi."
Tôi nhìn bó hoa, biểu cảm trên mặt không một gợn sóng. Tôi ném nó thẳng vào thùng rác trước mặt nhân viên lễ tân, giọng nói bình thản:
"Sau này những món đồ không rõ nguồn gốc thế này, các em cứ trực tiếp xử lý, không cần mang vào cho tôi."
Ngày thứ hai, anh ta trực tiếp đến cổng tòa nhà văn phòng, đứng đợi tôi từ sáng sớm.
Khi thấy tôi bước xuống từ xe của trợ lý, Lâm Dịch Thần lập tức lao đến, gương mặt hốc hác đầy vẻ cầu khẩn: "Tiểu Vãn! Anh xin em, nghe anh giải thích..."
Tôi nhìn anh ta như nhìn một người hoàn toàn xa lạ. Tôi không dừng bước, cũng không thèm bố thí cho anh ta một lời nói, thẳng thắn lướt qua anh ta như một làn gió thoảng. Bảo vệ tòa nhà nhanh ch.óng tiến lên, lạnh lùng ngăn anh ta lại bên ngoài cửa kính.
Ngày thứ ba, thứ tư, rồi cả một tuần lễ tiếp theo, anh ta tìm mọi cách gọi vào số máy công việc của tôi, gửi hàng chục email giải trình, nhưng tất cả đều bị hệ thống chặn đứng.
Sự từ chối dứt khoát, lặng câm của tôi giống như một bức tường thành kiên cố, vây hãm anh ta trong sự bất lực tột cùng. Lâm Dịch Thần lần đầu tiên hiểu được cảm giác mất mát trần trụi. Ngày xưa tôi đã từng đợi anh ta dưới sảnh tập đoàn hàng giờ liền trong im lặng, còn bây giờ, anh ta có dốc cạn lòng tự tôn cũng không đổi lại được một ánh mắt của tôi.
Cho đến một buổi chiều muộn, khi thành phố biển bất ngờ đổ một trận mưa rào bong bóng xối xả.
Tôi vừa hoàn thành xong bản vẽ mặt bằng cho dự án mới, chân trái lại bắt đầu âm ỉ lên cơn đau nhức quen thuộc. Tôi thu dọn đồ đạc, chậm rãi chống gậy bước ra khỏi cửa phòng làm việc để xuống sảnh.
Ngay khi cửa thang máy mở ra ở tầng trệt, tôi lại nhìn thấy bóng dáng của Lâm Dịch Thần.
Anh ta đang đứng ở góc sảnh, quần áo sộc xệch, người ướt đẫm nước mưa vì cố chấp đứng đợi ngoài sân. Thấy tôi bước ra, đôi mắt hằn học, kiệt quệ của anh ta bỗng sáng rực lên. Anh ta bất chấp tất cả, lao thẳng về phía tôi:
"Tiểu Vãn! Anh biết lỗi rồi! Anh đã ly hôn với Thẩm Tư Duệ rồi, anh trả lại tất cả cho Thẩm gia rồi! Em quay về với anh có được không?"
Giọng anh ta khàn đặc, nghẹn ngào vang vọng khắp sảnh tòa nhà vắng vẻ.
Tôi đứng khựng lại, tay bấu c.h.ặ.t vào gậy gỗ. Nhìn người đàn ông từng là cả bầu trời thanh xuân của mình lúc này t.h.ả.m hại, điên cuồng như một kẻ tâm thần, lòng tôi không có sự hả hê, chỉ có một nỗi chán ghét tột cùng.
"Lâm tổng, xin tự trọng." Tôi lạnh lùng lên tiếng, khoảng cách trong lời nói xa xôi như hai thế giới. "Giữa chúng ta đã kết thúc từ ba năm trước rồi. Đừng làm phiền cuộc sống của tôi nữa."
"Chưa kết thúc! Làm sao có thể kết thúc được?" Lâm Dịch Thần kích động, định vươn đôi bàn tay run rẩy ra nắm lấy bả vai tôi. "Mười năm qua chúng ta..."
"Bộp."
Một bàn tay to lớn, vững chãi bất ngờ vươn ra từ phía sau tôi, dứt khoát nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay của Lâm Dịch Thần, dùng lực bẻ ngược trở lại, đẩy anh ta lùi hẳn về phía sau vài bước.
Lục Thời Yến xuất hiện.
Anh mặc một bộ măng tô tối màu, toàn thân tỏa ra một luồng áp lực thâm trầm, lạnh lẽo đến mức khiến người ta phải ngạt thở. Anh đứng chắn ngay trước mặt tôi, tấm lưng rộng lớn của anh bao bọc hoàn toàn dáng hình gầy guộc của tôi vào vùng an toàn.
Hai người đàn ông chính thức đối mặt nhau giữa sảnh tòa nhà, không khí lập tức đông cứng lại như hầm băng.
Lâm Dịch Thần bị đẩy ngã loạng choạng, anh ta ngước mắt nhìn Lục Thời Yến, hàm răng nghiến c.h.ặ.t, ánh mắt tràn ngập sự thù hận và tức giận của một kẻ bị cướp mất báu vật:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Anh là ai? Đây là chuyện riêng giữa tôi và Hứa Vãn! Anh dựa vào cái gì mà can thiệp vào?"
Lục Thời Yến không hề có một chút d.a.o động nào trước sự điên cuồng của đối phương. Anh đứng thẳng tắp, đôi mắt đen thẳm, tĩnh lặng như mặt hồ không một gợn sóng nhìn xuống Lâm Dịch Thần, giọng điệu bình thản nhưng đầy tính chất tuyên cáo chủ quyền:
"Dựa vào việc tôi là người duy nhất có quyền bảo vệ cô ấy lúc này."
Sự xuất hiện của Lục Thời Yến giống như một đòn giáng mạnh vào sự tự tôn cuối cùng của Lâm Dịch Thần.
Tối hôm đó, sau khi bị bảo vệ trục xuất khỏi tòa nhà, Lâm Dịch Thần đã điên cuồng dùng toàn bộ lực lượng còn lại của mình để điều tra thân phận thực sự của người đàn ông đứng cạnh tôi. Anh ta không cam tâm, anh ta muốn biết kẻ đã thay thế mình là ai.
Nhưng càng điều tra, đức tin và sự kiên trì của Lâm Dịch Thần càng bị nghiền nát thành từng mảnh vụn trần trụi.
Tập hồ sơ thông tin về Lục Thời Yến đặt trên bàn khách sạn giống như một bản án t.ử hình đối với lòng tự trọng của anh ta.
Lục Thời Yến, người thừa kế duy nhất của gia tộc tài phiệt Lục thị ở miền Nam. Gia thế, tài sản và tầm ảnh hưởng của anh ta vượt xa cái tập đoàn Lâm thị mới nổi của Lâm Dịch Thần hàng vạn lần. Bản thân Lục Thời Yến từ năm hai mươi lăm tuổi đã tự tay thâu tóm hàng loạt dự án bất động sản quốc tế, năng lực kinh doanh của anh ta là thứ mà Lâm Dịch Thần có nằm mơ cũng không đuổi kịp.
Nhưng điều khiến Lâm Dịch Thần thực sự sụp đổ, cảm thấy tự ti và bất lực tột cùng, không phải là tiền bạc hay quyền lực của Lục thị.
Mà là những thông tin mật liên quan đến mối quan hệ giữa Lục Thời Yến và tôi suốt ba năm qua.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍 🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨ 🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙 🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Trong tập hồ sơ ghi rõ: Ba năm trước, khi Hứa Vãn đặt chân đến thành phố biển này với hai bàn tay trắng và một đôi chân tàn phế, chính Lục Thời Yến đã âm thầm mua lại căn hộ nhỏ hướng biển cho cô thuê với giá rẻ mạt để cô không phải chịu tủi nhục.
Chính anh ta đã thuê những chuyên gia y tế hàng đầu thế giới về điều trị cơ khớp cho cô mỗi tháng. Chính anh ta đã thức trắng đêm để tìm kiếm những nhà thầu uy tín, mở đường cho studio của cô phát triển mà không đòi hỏi bất kỳ một sự đền đáp nào.
Lục Thời Yến yêu Hứa Vãn thật lòng. Anh ta yêu cô bằng một tình yêu trân trọng, nâng niu đến tận xương tủy. Anh ta không bắt cô làm trợ lý không lương, không bắt cô giấu mình trong góc tối, không đem cô ra làm quân bài trong các cuộc hôn nhân thương mại. Anh ta dùng cả vương quốc của mình để lót đường, đưa cô trở lại đỉnh cao vinh quang.
So với một Lục Thời Yến hoàn hảo và vĩ đại như thế, Lâm Dịch Thần nhìn lại bản thân mình, chỉ thấy một kẻ ích kỷ, vô ơn, dùng đồng tiền bẩn thỉu để sỉ nhục người con gái yêu mình.
Lâm Dịch Thần đứng trước gương phòng khách sạn, nhìn gương mặt hốc hác, tàn tạ của chính mình, lần đầu tiên trong đời cảm thấy tự ti đến mức nực cười. Anh ta lấy cái gì để tranh giành với Lục Thời Yến đây?
Ngày hôm sau, trời vẫn đổ mưa tầm tã.
Lâm Dịch Thần đứng chặn trước cửa xe của Lục Thời Yến ở hầm đỗ xe tòa nhà văn phòng. Anh ta không còn sự điên cuồng của ngày hôm qua, thay vào đó là một sự rệu rã, khàn đặc.
Lục Thời Yến bước ra khỏi thang máy, nhìn thấy anh ta liền dừng bước, ra hiệu cho trợ lý lùi lại.
Lâm Dịch Thần tiến lên một bước, hai mắt đỏ ngầu, nhìn thẳng vào người đàn ông vượt trội hoàn toàn về mọi mặt trước mắt mình, giọng nói run rẩy:
"Lục Thời Yến... Tôi thừa nhận anh mạnh hơn tôi. Nhưng tôi và Tiểu Vãn có mười năm tình cảm! Cô ấy từng yêu tôi hơn cả sinh mạng, cô ấy vì tôi mà phế chân, vì tôi mà bán nhà! Ản tình đó, anh không bao giờ có thể thay thế được!" Anh ta cố bấu víu vào quá khứ để tìm kiếm chút chiến thắng tội nghiệp.
Lục Thời Yến đứng yên trong ánh đèn mờ ảo của hầm xe.
Gió lạnh từ cửa hầm thổi vào, làm vạt áo măng tô của anh khẽ lay động. Anh nhìn Lâm Dịch Thần bằng ánh mắt điềm tĩnh, không có một chút tức giận, không có một chút d.a.o động, chỉ có một sự lạnh lùng và khinh bỉ sâu sắc của một kẻ thấu hiểu mọi sự tình.
Lục Thời Yến bình tĩnh nói:
"Lúc cô ấy cần anh nhất."
Anh tiến lên một bước, ánh mắt khóa c.h.ặ.t vào gương mặt đang run rẩy của đối phương, thanh âm trầm thấp gõ thẳng vào linh hồn Lâm Dịch Thần: