Khi một người thực sự bước ra khỏi đống đổ nát của quá khứ, thời gian không còn là một lưỡi d.a.o hành hạ, mà trở thành một liều t.h.u.ố.c xoa dịu dịu dàng.
Ba năm sống tại thành phố biển miền Nam này, tôi đã học được cách dung hòa với vết sẹo của chính mình. Những buổi sáng thức dậy không còn cảm giác nghẹt thở vì nỗi tủi hờn, những đêm mưa giông không còn dòng nước mắt uất ức cho một lòng tốt bị chà đạp trần trụi.
Hôm nay là ngày khai mạc Triển lãm Kiến trúc Đương đại Quốc tế, một sự kiện long trọng bậc nhất được tổ chức tại trung tâm hội nghị trung tâm thành phố.
Đây là một vương quốc của những ánh đèn, của những bản thiết kế chục triệu đô và những cái bắt tay đầy tham vọng của các nhà đầu tư sừng sỏ. Nhưng khác với mười năm trước ở Kinh Thành, nơi tôi chỉ là một cái bóng không tên giấu mình sau lưng Lâm Dịch Thần, thì hôm nay, công trình "Nhà Của Biển" của tôi lại được ban tổ chức chọn làm mô hình biểu tượng đặt ngay vị trí trung tâm của sảnh triển lãm.
Tôi đứng phía sau cánh gà, khẽ chỉnh lại tà váy dài tinh tế bằng lụa mềm màu xanh ngọc bích. Chiếc váy dài quá gối, che khuất đôi chân trái đi lại không thuận tiện của tôi.
Nhưng tôi của ngày hôm nay không còn cần nó để trốn tránh ánh mắt của thiên hạ nữa. Tôi đứng thẳng, hít một hơi thật sâu đầy thư thái. Lòng tự trọng và hào quang mà tôi tự tay xây dựng lại sau ba năm qua đã cho tôi sự tự tin trọn vẹn nhất.
Cùng lúc đó, giữa đám đông náo nhiệt đang đổ về phía sảnh chính của hội trường, có một người đàn ông bước đi với dáng vẻ vô cùng phong trần, kiệt quệ và lạc lõng.
Lâm Dịch Thần đã dùng suốt hai tháng qua, bỏ mặc mọi sự ngăn cản, đe dọa rút vốn của Thẩm gia, điên cuồng lật tung tất cả các mối quan hệ để tìm kiếm tung tích của tôi. Kể từ cái đêm sụp đổ đức tin ở căn biệt thự cũ, khi phát hiện ra tấm vé thi quốc gia rách nát và tờ giấy bán nhà di vật của cha mẹ tôi, linh hồn anh ta như đã c.h.ế.t một nửa.
Anh ta đặt chuyến bay sớm nhất trong đêm, lao đến thành phố biển này với một tâm thế hoảng loạn, hối hận và khát khao chuộc lỗi tột cùng.
Lâm Dịch Thần bước vào hội trường triển lãm. Bộ vest đắt tiền trên người anh ta đã hơi nhăn nhúm ở nếp gấp, mái tóc vuốt keo gọn gàng ngày nào giờ đây có vài phần rối bời. Đáng sợ nhất là đôi mắt anh ta, hằn rõ những tia m.á.u chằng chịt vì hàng trăm đêm thức trắng bị dằn vặt bởi những dòng nhật ký đầy m.á.u và nước mắt của tôi.
"Kính thưa quý vị đại biểu, sau đây xin nhiệt liệt chào đón nhân vật trung tâm của buổi triển lãm ngày hôm nay — Kiến trúc sư Hứa Vãn!"
Tiếng loa phát thanh vang dội khắp không gian rộng lớn, kéo theo những tràng pháo tay rầm rộ như sấm dậy của hàng trăm khách mời.
Bước chân của Lâm Dịch Thần đột ngột khựng lại giữa dòng người.
Cái tên "Hứa Vãn" lọt vào tai khiến trái tim anh ta co thắt dữ dội, đau đớn đến mức suýt chút nữa đ.á.n.h rơi hơi thở. Anh ta điên cuồng dùng bờ vai gầy guộc chen qua đám đông, gạt phăng những ánh mắt khó chịu của người xung quanh, hướng ánh nhìn dồn dập, hoảng hốt về phía bục vinh quang trên sân khấu lớn.
Dưới ánh đèn chùm pha lê rực rỡ và hàng chục ống kính máy quay, tôi chậm rãi bước ra.
Lâm Dịch Thần đứng chôn chân dưới sàn nhà, hai mắt trợn trừng nhìn người con gái trên sân khấu. Toàn thân anh ta run lên bần bật, những ngón tay siết c.h.ặ.t vào gấu áo vest đến mức trắng bệch.
Trong ký ức dằn vặt của anh ta suốt ba năm qua, Hứa Vãn là một cô gái gầy gò, sắc mặt luôn nhợt nhạt vì kiệt sức, người luôn mặc những bộ quần áo giản dị, cúi đầu né tránh ống kính truyền thông để làm tròn bổn phận của một cái bóng không danh phận. Anh ta từng nghĩ, rời xa anh ta, rời xa đồng tiền của Lâm thị, tôi sẽ sống một cuộc đời t.h.ả.m hại, cô độc của một kẻ tàn phế.
Nhưng tôi của ngày hôm nay xuất hiện với một thần thái tự tin, rạng rỡ và kiêu hãnh đến tột cùng.
Mái tóc tôi được b.úi cao, để lộ chiếc cổ thanh tú và bờ vai vững chãi. Từng cử chỉ cầm micro, từng lời nói lưu loát bằng cả tiếng Anh và tiếng Việt của tôi khi thuyết trình về công trình "Nhà Của Biển" đều tỏa ra hào quang của một thiên tài. Tôi đứng đó, hiên ngang và lấp lánh, hoàn toàn làm chủ cuộc đời mình, không có một chút dấu vết nào của sự tổn thương hay tàn phế.
Nước mắt Lâm Dịch Thần bản năng trào ra khỏi hốc mắt, loang lổ trên gương mặt hốc hác. Lồng n.g.ự.c anh ta phập phồng co thắt, một cảm giác vừa xót xa, vừa nghẹn ngào dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tiểu Vãn của anh... Cô ấy thực sự đã trở lại rồi. Cô ấy không còn là cái bóng tội nghiệp trong phòng làm việc của anh nữa.
Anh ta muốn lao lên sân khấu, muốn ôm c.h.ặ.t lấy tôi, muốn quỳ xuống chân tôi để cầu xin sự tha thứ như cái ngày dưới chân giường bệnh mười năm trước.
Thế nhưng, bước chân của Lâm Dịch Thần chưa kịp nhấc lên, thì một bóng người cao lớn khác đã chậm rãi bước ra từ phía sau cánh gà, đứng ngay bên cạnh tôi.
Lục Thời Yến.
Anh mặc một bộ âu phục màu xanh thẫm được cắt may thủ công tinh xảo, phong độ ngời ngời, toàn thân toát ra khí chất trầm ổn, cao quý và mạnh mẽ của một người đàn ông thực sự đứng ở đỉnh cao quyền lực. Anh đứng cạnh tôi, khoảng cách vô cùng tự nhiên nhưng lại mang một tính chất chiếm hữu và che chở tuyệt đối trước hàng trăm ống kính máy ảnh đang nhấp nháy liên tục.
Sự xuất hiện của Lục Thời Yến giống như một gáo nước đá dội thẳng vào linh hồn đang hoảng loạn của Lâm Dịch Thần. Anh ta đứng sững lại, nhìn chằm chằm vào người đàn ông bên cạnh tôi, trái tim anh ta đột ngột rỉ m.á.u.
Trên sân khấu, khi tôi bắt đầu đi sâu vào giải thích các chi tiết kỹ thuật của bản vẽ, Lục Thời Yến khẽ nghiêng người, bàn tay to lớn vươn ra điều chỉnh lại chiếc micro cho vừa vặn với tầm cao của tôi một cách vô cùng tinh tế. Mỗi khi tôi đưa tay ra hiệu cần chuyển slide, anh liền chuẩn bị sẵn bảng điều khiển, phối hợp với tôi nhịp nhàng, ăn ý đến mức không cần đến một lời nói.
Sự phối hợp của chúng tôi nhu hòa, ấm áp và hoàn hảo như một dòng nước mát, khiến cả hội trường bên dưới đều phải trầm trồ ngưỡng mộ.
"Ồ, nhìn hai người họ đứng cạnh nhau xem, đúng là trai tài gái sắc, đẹp đôi thật đấy." Một vị cổ đông lớn đứng ngay cạnh Lâm Dịch Thần khẽ lên tiếng cảm thán, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào sân khấu.
"Đúng vậy, anh không biết sao? Người đàn ông đó chính là Lục Thời Yến, chủ tịch của tập đoàn Lục thị. Ba năm qua, chính anh ta là người đã gạt phăng mọi lời đàm tiếu, tự tay hậu thuẫn và bảo vệ cô ấy đứng vững trong giới kiến trúc này. Trong giới ai cũng mặc nhiên xem họ là một cặp trời sinh rồi. Thật ngưỡng mộ."
Mặc nhiên xem họ là một cặp trời sinh.
Mấy chữ nhẹ nhàng của người lạ giống như những mũi kim tẩm độc, đ.â.m lút cán vào màng nhĩ và trái tim đã nát vụn của Lâm Dịch Thần.
Anh ta nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay của tôi và Lục Thời Yến đang vô tình chạm nhẹ vào nhau khi cùng đỡ lấy mô hình kiến trúc. Gương mặt Lâm Dịch Thần lập tức xám xịt, hàm răng nghiến c.h.ặ.t vào nhau đến mức rỉ ra vị chát đắng của m.á.u tươi, toàn thân run rẩy đứng không vững.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍 🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨ 🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙 🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Nỗi đau đớn, tủi thân và hối hận tột cùng dâng lên cào xé tâm can anh ta. Anh ta nhận ra, người con gái từng dốc cạn sinh mạng, bán đi di vật duy nhất của cha mẹ để cứu anh ta, giờ đây đang tỏa sáng rực rỡ và tìm thấy sự bình yên bên cạnh một người đàn ông khác. Người đàn ông đó không chê tôi tàn tật, không bắt tôi làm cái bóng, mà trân trọng nâng niu tôi trên lòng bàn tay.
Hành trình truy thê của Lâm Dịch Thần chưa kịp bắt đầu, anh ta đã phải đối mặt với một sự thật trần trụi và tàn nhẫn nhất: Anh ta đã hoàn toàn bị tước quyền tư cách, vĩnh viễn bị thay thế trong cuộc đời tôi. Anh ta đã đổi mười năm ân tình lấy một Lâm thị hào nhoáng, để rồi giờ đây phải đứng trong góc tối nhìn người mình yêu thuộc về kẻ khác.
"Xin cảm ơn tất cả các vị khách quý và các bạn đồng nghiệp đã lắng nghe."
Giọng nói trong trẻo, kiên cường của tôi vang lên qua hệ thống âm thanh, kết thúc bài thuyết trình một cách thành công rực rỡ.