Đêm Kinh Thành mùa đông năm ấy, cái lạnh dường như không chỉ bao phủ ngoài đường phố, mà nó còn len lỏi qua từng khe cửa, đóng băng toàn bộ chút hơi tàn cuối cùng trong l.ồ.ng n.g.ự.c Lâm Dịch Thần.
Cuộc tranh cãi nảy lửa với Thẩm Tư Duệ trước khi ra khỏi nhà vẫn còn văng vẳng bên tai anh ta. Cô ta đứng ở bậc cửa, khoanh tay nhìn anh ta bằng ánh mắt đầy sự kinh bỉ và lạnh lùng: “Lâm Dịch Thần, nếu không có dòng vốn của nhà họ Thẩm tôi, anh nghĩ cái Lâm thị của anh trụ nổi qua đợt khủng hoảng vừa rồi không? Đừng có ở đó mà ra vẻ làm chủ với tôi. Anh, bản chất cũng chỉ là một con tốt do Thẩm gia tôi nuôi lên mà thôi.”
Sự thật trần trụi và tàn nhẫn ấy giống như một cái tát nảy lửa, tước đi toàn bộ sự kiêu ngạo, thể diện mà anh ta đ.á.n.h đổi bằng mười năm thanh xuân để có được.
Để rồi khi Giang Vũ ném thẳng ly rượu vào người anh ta giữa buổi tiệc, gào lên những lời bóc trần sự thật về Hứa Vãn, Lâm Dịch Thần mới bàng hoàng nhận ra, vương quốc hào nhoáng mà anh ta đang đứng thực chất được xây dựng trên đống xương m.á.u và sự hy sinh thầm lặng của một cô gái.
Anh ta điên cuồng phóng xe trong đêm, mặc cho cơn mưa tuyết đầu mùa đập liên tục vào kính chắn gió. Chiếc xe lao đi vô định, và rồi dừng lại trước cánh cổng sắt hoen gỉ của căn biệt thự cũ ở ngoại ô — nơi anh ta và tôi từng có tám năm bình dị.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍 🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨ 🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙 🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
"Rầm!"
Lâm Dịch Thần dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh cánh cửa gỗ.
Căn nhà ba năm không có bóng người lạnh ngắt như một hầm băng, nồng nặc mùi ẩm mốc và bụi bặm. Anh ta không bật đèn chùm rực rỡ, chỉ bật chiếc đèn bàn màu vàng mờ ảo ở phòng khách.
Dưới ánh đèn hiu hắt, những khoảng tường loang lổ ố màu hiện ra trần trụi. Nơi đó, từng treo đầy những bức ảnh chụp chung của hai chúng tôi, nay chỉ còn là những mảng trống hoác, lạnh lẽo. Cô đã mang đi tất cả, không để lại cho anh ta dù chỉ là một cái bóng của quá khứ.
Lâm Dịch Thần bước từng bước nặng nề, rệu rã lên tầng hai. Mỗi một bước chân giẫm lên bậc cầu thang gỗ phát ra tiếng "cót két" cô độc, nghe giống hệt như tiếng gậy gỗ của Hứa Vãn gõ xuống mặt đường mỗi đêm mưa.
Anh ta đẩy cửa phòng ngủ dành cho khách — căn phòng mà cô đã dọn vào ở suốt một năm cuối cùng trước khi quyết định đoạn tuyệt.
Lâm Dịch Thần quỳ sụp xuống bên cạnh chiếc tủ quần áo âm tường. Hai tay anh ta run rẩy, điên cuồng lục lọi, lật tung các ngăn kéo trống rỗng như một kẻ tâm thần đang cố tìm lại dưỡng khí. Anh ta hy vọng tìm thấy một thứ gì đó, một lời giải thích, hoặc một bằng chứng chứng minh Giang Vũ đã nói dối. Anh ta không muốn tin, không dám tin mình lại là một con quái vật khốn nạn đến mức ấy.
Ở góc sâu nhất của ngăn tủ dưới cùng, ngón tay anh ta chạm vào một góc hộp các-tông cũ kỹ, bám đầy bụi mờ.
Lâm Dịch Thần vội vã kéo chiếc hộp ra dưới ánh đèn lờ mờ của điện thoại. Bên trong không có một món trang sức xa xỉ nào, chỉ có những mảnh vỡ quá khứ mà tôi cố tình bỏ lại.
Thứ đầu tiên anh ta cầm lên là một tấm thẻ nhựa đã bị ố vàng, mép thẻ đã hơi sờn rách. Trên tấm thẻ là hình ảnh một cô gái mười mười tuổi với mái tóc cột cao, nụ cười rạng rỡ, đôi mắt sáng rực như chứa cả bầu trời đầy sao dưới ánh nắng của đường đua.
Phía trên tấm thẻ in dòng chữ đen đậm: Vé Tham Dự Đợt Tuyển Chọn Chính Thức - Đội Tuyển Điền Kinh Quốc Gia.
Đính kèm ngay phía sau tấm vé ấy là một tờ giấy thông báo tập trung của Tổng cục Thể d.ụ.c Thể thao. Ngày ghi trên giấy trùng khớp hoàn toàn với cái tuần cô nằm bất tỉnh nhân sự trên giường bệnh, với đôi chân trái bị dầm thép nung đỏ đè nát hoàn toàn hệ thống dây chằng.
Lâm Dịch Thần nhìn chằm chằm vào những dòng chữ nhòe đi vì vệt nước mắt đã khô từ mười năm trước trên mặt giấy.
Toàn thân anh ta như bị một dòng điện hàng vạn vôn giật mạnh, cứng đờ tại chỗ. Hơi thở của anh ta nghẹn lại nơi cổ họng, l.ồ.ng n.g.ự.c co thắt dữ dội đến mức đau đớn.
Hóa ra, đôi chân ấy đối với cô không phải chỉ là để "chạy bộ duy trì thể lực" như cô vẫn luôn cười nhẹ nhàng nói với anh ta. Đó là tương lai lấp lánh hào quang, là ước mơ thiêng liêng nhất của một đứa trẻ mồ côi.
Cô đã có thể đứng trên bục vinh quang quốc tế, có thể khoác lên mình chiếc áo cờ đỏ sao vàng kiêu hãnh. Nhưng vì một Lâm Dịch Thần ngu ngốc, cô đã dùng chính đôi chân thiên tài ấy để đạp anh ta ra khỏi t.ử thần, chấp nhận đi tập tễnh suốt đời, chấp nhận từ bỏ hào quang để chuyển sang ngành kiến trúc khô khan.
"Tại sao em không nói... Tại sao mười năm qua em chưa từng kể với anh..."
Lâm Dịch Thần nghẹn ngào, giọng nói khàn đặc phát ra qua kẽ răng run rẩy. Anh ta bấu c.h.ặ.t móng tay vào tấm thẻ nhựa đến mức ngón tay bật m.á.u, rỉ ra những vệt đỏ tươi lên hình ảnh cô gái mười mười tuổi.
Anh ta tiếp tục lục xuống đáy hộp, đôi tay hoảng loạn cào xé lớp giấy bọc.
Một tờ hợp đồng mua bán nhà đất trần trụi hiện ra trước mắt.
Đó là hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng đất của căn nhà hai tầng ở khu phố cũ — di vật duy nhất, chốn dung thân cuối cùng của cha mẹ Hứa Vãn. Ngày ký hợp đồng bán nhà trùng khít hoàn toàn với cái ngày công ty anh ta bị chủ nợ đến đập phá, dồn anh ta vào đường cùng nợ nần lương công nhân.
Phía dưới hợp đồng là một tờ giấy cam kết bán gấp trong vòng hai tiếng đồng hồ, chấp nhận chịu lỗ một nửa giá trị thực tế để lấy tiền mặt.
Giang Vũ không nói dối. Tay môi giới bất động sản không nói dối.
Làm gì có khoản tiền bảo hiểm bồi thường nào bị phong tỏa đến năm hai mươi hai tuổi? Làm gì có sự may mắn nào tự nhiên rơi xuống đầu anh ta vào cái ngày tuyệt vọng ấy?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tất cả chỉ là một lời nói dối thiện lương, một lời nói dối tội nghiệp của một cô gái muốn bảo vệ lòng tự trọng kiêu ngạo của người đàn ông mình yêu. Cô đã tự tay dâng lên chốn về duy nhất của cha mẹ mình, tự tay xóa sổ vết tích cuối cùng của đấng sinh thành trên thế gian, để đổi lấy sự bình an cho anh ta.
Vậy mà năm mươi tuổi, khi đứng trong căn biệt thự sang trọng này, anh ta đã làm gì?
Anh ta đã chỉ thẳng vào mặt cô, ánh mắt tràn ngập sự khinh bỉ và lên giọng dạy đời: “Căn biệt thự này, quần áo em mặc, đồ đạc em dùng, cái nào không phải tiền của anh? Em đừng lúc nào cũng đem chuyện cái chân và căn nhà năm xưa ra để áp đặt anh! Em nhìn lại mình đi!”
"Aaa!!!"
Lâm Dịch Thần gào lên một tiếng đớn đau, anh ta dùng hai tay đ.ấ.m mạnh xuống mặt sàn đá lạnh ngắt. Sự thật tàn nhẫn giống như một chiếc rìu bổ đôi đại não anh ta, băm vằn vện chút nhân tính cuối cùng còn sót lại.
Anh ta đã dùng những đồng tiền bẩn thỉu của Lâm thị để sỉ nhục sự hy sinh vĩ đại của cô. Anh ta đã chê một thiên tài điền kinh quốc gia là một kẻ đi lại tập tễnh dị hợm. Anh ta đã chê một cô gái dốc cạn linh hồn mồ côi để cứu anh ta là một kẻ không có gia thế môn đăng hộ đối.
Dưới đáy hộp, một cuốn sổ tay nhỏ màu xanh nhạt rơi ra. Đó là nhật ký cô viết suốt mười năm, những trang giấy đã ngả màu thời gian, chứa đựng toàn bộ bí mật đau đớn nhất của Hứa Vãn.
Lâm Dịch Thần run rẩy lật từng trang, mỗi một dòng chữ giống như một bản án t.ử hình đóng đinh vào linh hồn anh ta.
“Ngày... tháng... năm...
Hôm nay chân trái đau quá, lúc đỡ Dịch Thần tập đi dọc hành lang bệnh viện, mình suýt nữa thì quỵ xuống. Nhưng nhìn thấy anh ấy khóc vì tự trách, mình lại không dám kêu đau, phải cố gồng mình lên mỉm cười. Lâm Dịch Thần, chỉ cần anh sống, em thế nào cũng được.”
“Ngày... tháng... năm...
Hôm nay bán nhà của bố mẹ rồi. Lúc gỡ biển tên nhà họ Hứa xuống, lòng con đau như cắt. Bố mẹ ơi, tha thứ cho đứa con bất hiếu này. Con không thể nhìn Dịch Thần vào tù. Con chỉ còn mỗi anh ấy là người thân duy nhất trên đời này thôi.”
“Ngày... tháng... năm...
Hôm nay trong bữa tiệc xã giao, có người hỏi anh ấy về bạn gái. Anh ấy im lặng vài giây rồi cười cho qua. Anh ấy nói chuyện cá nhân chưa nghĩ tới. Dịch Thần, mười năm qua, em đứng sau lưng anh, rốt cuộc em là người yêu, hay chỉ là một cái bóng không thể mang ra ánh sáng? Em đau lắm, nhưng em vẫn tin vào lời hứa dưới chân giường bệnh năm mươi tuổi của anh.”
Trang cuối cùng của cuốn sổ, nét chữ nghệch ngoạc, run rẩy và nhòe nhoẹt vết nước mắt mới, rõ ràng được viết vào cái đêm anh ta nói chuyện điện thoại với Giang Vũ trước khi cô biến mất.
“Anh ấy nói, anh ấy chưa từng bảo tôi đợi.
Hóa ra, mười năm qua hoàn toàn là tôi tự nguyện, là tôi tự làm tự chịu.
Lâm Dịch Thần, anh thắng rồi. Tôi trả tự do cho anh, trả lại cả Lâm thị cho anh.
Ân tình năm mười mốt tuổi, mạng sống năm mười tám tuổi, di vật năm hai mươi tư tuổi... Tôi không nợ anh điều gì nữa. Ngược lại, người nợ là anh.”
"Bạch!"
Cuốn sổ tay rơi khỏi bàn tay đang co quắp dữ dội của Lâm Dịch Thần, văng xuống sàn nhà.
Sự hối hận tột cùng dâng lên như một ngọn lửa, thiêu rụi toàn bộ tế bào trong cơ thể anh ta. Anh ta nhớ lại câu nói tuyệt tình của chính mình qua điện thoại đêm đó: “Chẳng lẽ vì cô ấy cứu tôi mà tôi phải cưới cô ấy cả đời? Tình biết ơn không thể thay thế cho hôn nhân thương mại được. Là cô ấy tự nguyện ở lại, tôi chưa từng bảo cô ấy đợi.”
Hóa ra, cô đã nghe thấy hết. Cô đã đứng ngoài cửa, nghe thấy người đàn ông mình dốc cạn sinh mạng để yêu thương và bảo vệ, phủi sạch mọi trách nhiệm một cách tàn nhẫn đến cực điểm.
Sự im lặng dứt khoát của cô ba năm trước, sự ra đi không một lời từ biệt, chiếc nhẫn bạc cô bỏ lại trên bàn... Tất cả không phải vì cô hờn dỗi, mà vì cô đã hoàn toàn c.h.ế.t tâm. Cô đã nhìn thấu bản chất ích kỷ, vô ơn và m.á.u lạnh của anh ta.
Lâm Dịch Thần ngồi một mình trong căn phòng tối.
Bóng tối bao trùm lấy cơ thể cao lớn của vị chủ tịch Lâm thị lẫy lừng, nhưng lúc này, trông anh ta t.h.ả.m hại và tội nghiệp hơn một kẻ ăn mày.
Xung quanh anh ta là đống đổ nát của những kỷ niệm, là tấm vé thi quốc gia rách nát, là tờ giấy bán nhà di vật. Anh ta đã có được Lâm thị, có được danh vọng, có được sự nâng đỡ của Thẩm gia, nhưng anh ta đã vĩnh viễn mất đi người con gái duy nhất yêu anh ta hơn cả sinh mạng.
Lần đầu tiên trong cuộc đời hai mươi tám năm qua, người đàn ông kiêu ngạo, tham vọng ấy gục đầu vào hai đầu gối, bật khóc nức nở. Tiếng khóc nghẹn ngào, khàn đặc vang vọng trong căn phòng trống rỗng, chứa đựng sự hối hận muộn màng đến cay đắng.
Anh ta đ.ấ.m liên tục vào n.g.ự.c mình, nơi trái tim đang co thắt dữ dội như muốn vỡ tung, nước mắt đầm đìa rơi xuống cuốn nhật ký nhòe chữ: