Kinh Thành ba năm sau, hào quang của sự giàu sang vẫn bao phủ lên vương quốc mang tên Lâm thị.
Sau khi chính thức niêm yết cổ phiếu, Lâm Dịch Thần đã thuận thế bước vào một cuộc hôn nhân thương mại đầy tính toán với Thẩm Tư Duệ. Đám cưới hào môn của họ từng tốn không biết bao nhiêu giấy mực của giới truyền thông, được ca tụng là hôn nhân thế kỷ, môn đăng hộ đối.
Nhưng, chiếc chăn gấm lộng lẫy chỉ có người đắp bên trong mới biết nó lạnh lẽo đến mức nào.
Cuộc hôn nhân của họ hoàn toàn không có lấy một ngày hạnh phúc. Giữa họ chưa từng tồn tại thứ gọi là tình yêu, mà chỉ có sự cân đo đong đếm, lợi dụng lẫn nhau trên thương trường.
Thẩm Tư Duệ chưa từng xem Lâm Dịch Thần là một người chồng thực sự. Cô ta kiểm soát mọi tài sản, can thiệp thô bạo vào các quyết định quản trị của Lâm thị, đứng ở vị trí thiên kim Thẩm gia để nhìn anh ta bằng nửa con mắt.
Còn Lâm Dịch Thần, khi đã đứng trên đỉnh cao tham vọng, mới bàng hoàng nhận ra bản thân đã tự tay biến mình thành một con rối hào nhoáng dưới sự thao túng của nhà họ Thẩm.
Một buổi tối cuối tuần, Lâm Dịch Thần tham gia một buổi họp mặt bạn cũ tại một nhà hàng sang trọng riêng tư ở trung tâm thành phố.
Khách mời hôm đó đều là những người bạn cùng khóa thời đại học ở Kinh Đại, những người đã chứng kiến những bước đi đầu tiên của anh ta và cả Lâm thị. Không có Thẩm Tư Duệ đi cùng, Lâm Dịch Thần ngồi ở vị trí chủ tọa, gương mặt lộ rõ vẻ tiều tụy, mệt mỏi sau những cuộc cãi vã triền miên ở nhà.
Rượu qua ba tuần, bầu không khí trong phòng tiệc bắt đầu trở nên tự do, loang lổ men say.
"Dịch Thần, cậu bây giờ đúng là đỉnh cao rồi, Lâm thị lên sàn, tiền tiêu mấy đời không hết." Một người bạn vỗ vai anh ta, cười khà khà.
Lâm Dịch Thần chỉ khẽ nhấp một ngụm rượu vang, nụ cười trên môi có vài phần đắng chát, lạnh nhạt:
"Cũng chỉ là hư danh bên ngoài thôi, áp lực lắm."
Giang Vũ ngồi ở phía đối diện, nhìn ly rượu trong tay, đột ngột lên tiếng với giọng điệu nửa tỉnh nửa say:
"Hư danh cái gì? Đổi bằng xương bằng m.á.u cả đấy chứ. Dịch Thần, cậu có được ngày hôm nay, phải cảm ơn vụ cháy năm nhất đại học đó. Mạng lớn không c.h.ế.t, đúng là đại phú đại quý về sau."
Nghe nhắc đến vụ cháy, bàn tay cầm ly rượu của Lâm Dịch Thần khẽ khựng lại trong không trung.
"Đúng vậy, nhắc mới nhớ, đêm đó nguy hiểm thật." Một người bạn khác đập tay xuống bàn, chậc lưỡi tán thưởng. "Nhưng mà Dịch Thần này, mười năm qua tớ vẫn luôn thắc mắc một chuyện. Hứa Vãn... cô ấy lấy đâu ra cái lá gan lớn như vậy để lao vào biển lửa cứu cậu nhỉ? Con gái con lứa gầy gò thế mà liều mạng thật."
Lâm Dịch Thần hạ ly rượu xuống, cố giữ giọng bình thản:
"Cô ấy từ nhỏ đã thích chạy bộ, thể lực tốt hơn người khác một chút. Hơn nữa, lúc đó tình thế cấp bách, cô ấy chỉ là vô tình..."
"Vô tình cái gì? Cậu điên à Dịch Thần?"
Giang Vũ đột ngột ngắt lời anh ta, giọng nói bỗng trở nên gắt gao, nhìn thẳng vào mắt Lâm Dịch Thần với vẻ không thể tin nổi.
"Cậu nói Hứa Vãn 'thích chạy bộ' á? Cậu có biết hai chữ 'thích chạy bộ' của cậu nhẹ nhàng đến mức tàn nhẫn không? Cô ấy không phải là thích chạy bộ bình thường đâu!"
Lâm Dịch Thần nhíu mày, l.ồ.ng n.g.ự.c bỗng dấy lên một cảm giác bất an mơ hồ:
"Cậu say rồi, Giang Vũ. Chuyện cũ mười năm trước, nhắc lại làm gì."
"Tớ không say! Người say là cậu, người mù cũng là cậu đấy!"
Giang Vũ đứng bật dậy, hai mắt đỏ ngầu vì men rượu và sự bực dọc dồn nén bấy lâu nay. Cậu ta chỉ thẳng vào mặt Lâm Dịch Thần, gằn giọng từng chữ:
"Cậu có biết trước vụ cháy đó, Hứa Vãn đã nhận được giấy triệu tập chính thức của đội tuyển điền kinh quốc gia không? Cô ấy là hạt giống số một, là thiên tài chạy việt dã cấp quốc gia, tương lai rực rỡ lấp lánh ánh hào quang đang đợi cô ấy ở phía trước!"
"Cạch."
Chiếc thìa bạc trên tay Lâm Dịch Thần rơi xuống đĩa sứ, phát ra một âm thanh ch.ói tai.
Anh ta trố mắt nhìn Giang Vũ, toàn thân cứng đờ tại chỗ, giọng nói lắp bắp:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Cậu... cậu nói cái gì? Đội tuyển quốc gia? Cô ấy chưa từng nói với tôi..."
"Nói với cậu để làm gì? Để cậu phải c.ắ.n rứt lương tâm cả đời à?" Giang Vũ cười hắt ra một tiếng đầy châm biếm, ánh mắt tràn ngập sự khinh bỉ nhìn người đàn ông thành đạt trước mặt.
"Đêm đó, dầm thép sập xuống đè nát chân trái của cô ấy, hủy hoại hoàn toàn hệ thống dây chằng. Bác sĩ nói cô ấy sẽ đi tập tễnh suốt đời, vĩnh viễn không thể đứng trên đường đua được nữa. Hứa Vãn vì cứu mạng cậu, đã tự tay c.h.ặ.t đứt tương lai kiêu ngạo nhất đời mình! Vậy mà ba năm trước, trong buổi họp báo, cậu lại chê cô ấy tàn tật, bỏ mặc cô ấy để chọn Thẩm Tư Duệ!"
Mọi dây thần kinh trên gương mặt Lâm Dịch Thần như co rút lại.
Đầu óc anh ta trống rỗng, những tiếng ù ù vang lên bên tai. Đội tuyển quốc gia... Thiên tài điền kinh...
Hóa ra, đôi chân ấy đối với cô không phải chỉ là để "chạy bộ chậm rãi phía sau xe đạp" của anh ta mỗi buổi chiều. Đó là cả mạng sống, là ước mơ thiêng liêng nhất của cô. Vậy mà mười năm qua, cô chưa từng đem chuyện đó ra để kể công, chưa từng dùng nó để ép buộc anh ta một điều gì.
Cơn đau thấu xương từ những lời nói của Giang Vũ chưa kịp dịu xuống, thì một người bạn khác ngồi bên cạnh, vốn làm trong ngành bất động sản, cũng khẽ thở dài, lắc đầu lên tiếng:
"Haiz, Giang Vũ nói đúng đấy Dịch Thần. Nghĩ lại chuyện của Hứa Vãn, tớ cũng thấy cậu khốn nạn thật. Không chỉ có cái chân đâu, còn có căn nhà năm đó nữa."
Lâm Dịch Thần như một kẻ đuối nước, bản năng túm lấy bất kỳ mảnh gỗ nào, anh ta quay ngoắt sang người bạn kia, hơi thở dồn dập:
"Căn nhà? Căn nhà nào? Không phải năm đó cô ấy rút tiền bồi thường bảo hiểm còn lại của cha mẹ để giúp công ty vượt qua khủng hoàng sao?"
"Tiền bảo hiểm cái con khỉ!" Người bạn làm bất động sản tức giận đập mạnh ly rượu xuống bàn, giọng nói đầy sự phẫn nộ.
"Năm đó chính tay tớ là người làm thủ tục môi giới cho cô ấy đây! Làm gì có khoản tiền bảo hiểm nào bị phong tỏa đến năm hai mươi hai tuổi? Đó là lời nói dối để giữ lại chút lòng tự trọng tội nghiệp của cô ấy trước mặt cậu thôi!"
Cậu ta nhìn thẳng vào gương mặt đang dần mất đi huyết sắc của Lâm Dịch Thần, tàn nhẫn bóc trần sự thật:
"Ba trăm triệu năm đó, là tiền Hứa Vãn bán gấp căn nhà hai tầng ở khu phố cũ trong đêm! Căn nhà đó là di vật duy nhất, là chốn dung thân cuối cùng mà cha mẹ quá cố để lại cho cô ấy. Cô ấy chấp nhận chịu lỗ một nửa giá trị thị trường, tự tay ký giấy bán nhà, tự tay xóa sổ vết tích cuối cùng của đấng sinh thành trên thế gian này, chỉ để lấy tiền mặt cứu cậu khỏi cảnh tù tội vì nợ lương công nhân!"
"ẦM!"
Một tiếng sấm vô hình như nổ tung ngay giữa đại não của Lâm Dịch Thần.
Toàn bộ huyết dịch trong người anh ta như đảo lộn, l.ồ.ng n.g.ự.c co thắt dữ dội đến mức nghẹt thở. Gương mặt góc cạnh, kiêu ngạo thường ngày của chủ tịch Lâm thị lúc này trắng bệch như một tờ giấy, không còn một giọt m.á.u.
Căn nhà đó... là di vật của cha mẹ cô ấy.
Số tiền đó... không phải là tiền bảo hiểm bồi thường.
Anh ta nhớ lại năm mươi tuổi, khi anh ta đứng trước mặt cô, kiêu ngạo chỉ tay vào mặt cô và mắng: "Căn biệt thự này, quần áo em mặc, đồ đạc em dùng, cái nào không phải tiền của anh? Em đừng lúc nào cũng đem chuyện cái chân và căn nhà năm xưa ra để áp đặt anh!"
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍 🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨ 🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙 🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Anh ta đã nghĩ căn nhà cô bán năm xưa chỉ là một tài sản thừa kế bình thường, anh ta nghĩ mình đã dùng tiền bạc và sự giàu sang của Lâm thị để bù đắp cho cô mười năm qua là quá đủ.
Anh ta đâu có ngờ, cô đã tự tay cắt da cắt thịt, tự tay đập nát linh hồn mồ côi của chính mình để nuôi dưỡng tham vọng cho anh ta. Cô dốc cạn tất cả những gì cô có, đổi lại là một đôi chân tàn phế, một cái danh trợ lý không lương, và một câu nói phủi sạch mọi trách nhiệm của anh ta: "Tôi chưa từng bảo cô ấy đợi."
Lâm Dịch Thần run rẩy đứng bật dậy, chiếc ghế sô pha phía sau bị đẩy lùi một đoạn dài, phát ra tiếng ma sát ch.ói tai trên mặt sàn.
Hai tay anh ta run cầm cập, ly rượu vang đỏ trên bàn bị anh ta vô tình gạt trúng, đổ ra xối xả, nhuộm đỏ rực cả tấm khăn trải bàn trắng muốt, giống hệt như vũng m.á.u tươi của Hứa Vãn dưới thanh dầm thép năm mười tám tuổi.
Anh ta nhìn chằm chằm vào những người bạn xung quanh, giọng nói khàn đặc, run rẩy đến mức không thành tiếng:
"Các cậu nói..."
"Căn nhà đó là nhà của cha mẹ cô ấy?"
Cả bàn tiệc im lặng.
Không một ai trả lời câu hỏi của anh ta. Giang Vũ quay mặt đi chỗ khác, tiếp tục uống rượu, còn những người khác thì cúi đầu nhìn xấp khăn trải bàn bị nhuộm đỏ, ánh mắt tràn ngập sự khinh bỉ và lạnh lùng dành cho kẻ phụ bạc.
Không gian phòng tiệc xa hoa rơi vào một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, bóp nghẹt lấy chút hơi tàn cuối cùng trong l.ồ.ng n.g.ự.c Lâm Dịch Thần.