Cơn mưa miền Nam vào cuối chiều hôm ấy trút xuống xối xả, trắng xóa cả một vùng trời đất.
Tiếng mưa đập liên tiếp vào mái che hiên của tòa nhà văn phòng, tạo nên những âm thanh hỗn loạn rầm rập, che lấp đi mọi tiếng động nhỏ bé của con người.
Dưới làn nước mưa lạnh ngắt ấy, Lâm Dịch Thần vẫn đang quỳ sụp dưới chân tôi.
Đầu gối của anh ta va mạnh xuống mặt đường bê tông ướt nhẹp, bùn đất bẩn thỉu b.ắ.n đầy lên gấu quần tây đắt tiền. Người đàn ông từng hô mưa gọi gió ở Kinh Thành, từng vì cái gọi là thể diện và tiền tài mà rũ bỏ mười năm ân nghĩa, giờ đây lại t.h.ả.m hại đến mức này.
Anh ta ngước khuôn mặt tái nhợt, ướt sũng lên nhìn tôi.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍 🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨ 🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙 🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Nước mưa hòa lẫn nước mắt chảy ròng ròng trên đôi má hốc hác, hai bả vai rộng run lên bần bật theo từng tiếng nấc nghẹn ngào, khàn đặc: "Tiểu Vãn... Anh biết sai rồi... Chúng ta làm lại được không?"
Tôi đứng yên dưới chiếc ô đen lớn của Lục Thời Yến.
Cánh tay ấm áp của Lục Thời Yến khẽ siết nhẹ lấy eo tôi, truyền sang một luồng hơi ấm vững chãi, giúp chân trái của tôi đứng vững giữa giông bão. Chiếc ô trong tay anh vẫn nghiêng hẳn về phía tôi, che chở cho tôi không phải chịu một giọt nước lạnh nào từ biển tạt vào.
Tôi lặng lẽ nhìn Lâm Dịch Thần đang quỳ dưới đất.
Trong khoảnh khắc ấy, một thước phim dài mười năm bỗng nhiên quay chậm lại trong tâm trí tôi, rõ ràng và trần trụi đến từng chi tiết.
Tôi nhớ năm mười tám tuổi, trong khu ký túc xá ngập tràn khói độc và lửa đỏ.
Lúc thanh dầm thép bỏng rát đổ sập xuống, tôi đã không một giây do dự dùng hết sức lực đẩy anh ta ra. Cơn đau nát xương tủy ập đến, tiếng xương gãy vụn dưới sức nặng ngàn cân vang lên rõ mồn một bên tai.
Đôi chân vận động viên quốc gia của tôi bị hủy hoại hoàn toàn từ đêm đó.
Tôi nhớ những ngày nằm trên giường bệnh nhìn trần nhà trắng xóa, lặng lẽ khóc một mình khi nghe bác sĩ nói vĩnh viễn không thể chạy được nữa. Nhưng mỗi khi Lâm Dịch Thần bước vào, tôi lại phải gượng cười, giả vờ như mình không sao để anh ta bớt c.ắ.n rứt lương tâm.
Tôi nhớ lời hứa quỳ dưới chân giường bệnh ngày xuất viện của anh ta: "Tiểu Vãn, đời này anh không phụ em."
Tôi đã tin lời hứa ấy suốt mười năm thanh xuân.
Tôi nhớ năm hai mươi tư tuổi, khi công ty anh ta nợ nần chồng chất, chủ nợ đến đập phá đòi đ.á.n.h gãy chân anh ta.
Tôi đã một mình quay trở lại căn nhà cũ của cha mẹ trong đêm tối lạnh giá. Tôi gỡ biển tên nhà họ Hứa xuống, tự tay ký vào giấy bán nhà di vật duy nhất với giá bằng một nửa thị trường để lấy tiền mặt cứu anh ta.
Đêm đó, tôi đứng ngoài cánh cổng sắt đã bị khóa lại bởi người chủ mới, ôm lấy n.g.ự.c khóc nghẹn ngào dưới ánh đèn đường vàng vọt. Tôi không còn nhà để về, không còn cha mẹ nương tựa, chỉ có Lâm Dịch Thần là người thân duy nhất.
Tôi nhớ mười năm làm cái bóng không tên sau lưng anh ta, lo toan từng bữa cơm, duyệt từng hồ sơ thầu, chịu đựng mọi lời sỉ nhục tàn phế của thiên hạ.
Và rồi, tôi nhớ đến buổi họp báo ngày Lâm thị niêm yết cổ phiếu.
Anh ta tay trong tay công khai Thẩm Tư Duệ là vị hôn thê tương lai, rạng rỡ và hoàn hảo dưới ánh đèn flash của truyền thông. Còn tôi cố chịu đau đi giày cao gót năm phân, đứng trơ trọi trong góc tối, trở thành trò cười t.h.ả.m hại cho tất cả khách mời.
Đau đớn nhất, tàn nhẫn nhất là câu nói của anh ta điện thoại đêm hôm đó lọt vào tai tôi ngoài cửa phòng làm việc: "Tôi biết mình nợ cô ấy rất nhiều. Nhưng chẳng lẽ vì cô ấy cứu tôi mà tôi phải cưới cô ấy cả đời? Tôi chưa từng bảo cô ấy đợi. Là cô ấy tự nguyện ở lại, tôi chưa từng ép buộc."
Một câu nói dứt khoát, rũ bỏ hoàn toàn mười năm thanh xuân và ân tình sâu nặng của tôi.
"Tiểu Vãn... Em nói gì đi... Xin em đừng im lặng như thế..."
Tiếng khóc nghẹn ngào của Lâm Dịch Thần kéo tôi quay trở lại với thực tại.
Anh ta vươn đôi bàn tay lạnh ngắt, run rẩy ra, định bấu lấy gấu váy của tôi, nhưng nhìn thấy tà váy xanh ngọc bích phẳng phiu, sạch sẽ, anh ta lại rụt tay về, không dám chạm vào. Anh ta chỉ có thể bấu c.h.ặ.t vào mặt đường bê tông ướt nhẹp đầy nước bẩn.
Lòng kiêu hãnh, thể diện của vị chủ tịch Lâm thị lẫy lừng ngày nào giờ đây đã nát vụn hoàn toàn dưới chân tôi và Lục Thời Yến.
Tôi nhìn anh ta, đôi môi khẽ mím lại.
Kỳ lạ thay, l.ồ.ng n.g.ự.c tôi lúc này không có một chút d.a.o động nào. Không có sự tức giận, không có oán hận, cũng không có sự hả hê của một kẻ phục thù.
Tất cả những yêu hận giằng xé của mười năm qua, giờ đây chỉ còn lại một khoảng lặng tĩnh lặng và bình yên đến lạ kỳ. Khi một người thực sự c.h.ế.t tâm và bước ra khỏi vũng lầy, sự tồn tại của người cũ đối với họ chỉ giống như một hạt bụi mờ nhạt không đáng bận tâm.
Tôi khẽ bước lên một bước đứng cạnh Lục Thời Yến, ánh mắt lạnh nhạt nhìn thẳng vào Lâm Dịch Thần: "Bù đắp? Lâm Dịch Thần, anh lấy cái gì để bù đắp cho tôi?"
Lâm Dịch Thần ngước mắt lên, giọng nói vội vã, đầy hoảng loạn: "Anh sẽ mua lại căn nhà cũ của cha mẹ em! Anh sẽ dùng cả đời này để làm đôi chân cho em! Anh đã trả lại toàn bộ cổ phần Lâm thị cho Thẩm gia rồi, anh không cần tiền tài nữa, anh chỉ cần em thôi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi bật cười ra tiếng, nụ cười vô cùng xót xa và châm biếm:
"Đôi chân vận động viên quốc gia của tôi đã phế mười mười năm rồi, anh có thể làm nó lành lặn chạy lại trên đường đua được không?"
Lâm Dịch Thần cứng đờ người.
"Căn nhà di vật của cha mẹ tôi đã bị người ta phá dỡ để xây cao ốc từ ba năm trước rồi, anh có thể mua lại những kỷ niệm gia đình cho tôi được không?"
Gương mặt anh ta vặn vẹo vì đau đớn đến cực điểm.
"Mười năm thanh xuân tôi làm cái bóng rách nát sau lưng anh, chịu đựng mọi lời sỉ nhục tàn phế của thiên hạ, anh lấy cái gì để trả lại cho tôi?"
Mỗi một câu hỏi của tôi giống như một gáo nước đá dội thẳng vào linh hồn đang rỉ m.á.u của Lâm Dịch Thần, triệt tiêu đi chút hy vọng cuối cùng của anh ta. Anh ta lắc đầu quầy quậy, nước mắt đầm đìa, nghẹn ngào đến mức không thành tiếng: "Không... Không phải như thế... Tiểu Vãn, anh thực sự biết sai rồi..."
"Lâm Dịch Thần, sự hối hận muộn màng của anh không phải là tình yêu."
Tôi lạnh lùng dời mắt đi, giọng nói bình thản đến tàn nhẫn: "Nó chỉ là sự ích kỷ muốn xoa dịu đi cảm giác tội lỗi đang rỉ m.á.u của chính anh mà thôi. Anh không yêu tôi. Người anh yêu luôn là chính bản thân anh."
"Không phải! Anh yêu em! Anh thực sự yêu em mà Tiểu Vãn!" Lâm Dịch Thần gào lên trong tuyệt vọng, tiếng hét khàn đặc bạt đi trong tiếng mưa rơi xối xả.
Lục Thời Yến đứng bên cạnh tôi, bả vai anh đã hơi ướt sũng vì nghiêng hết ô che chở cho tôi. Anh khẽ siết nhẹ eo tôi một lần nữa, giọng nói trầm ấm, đều đều vang lên bên tai: "Tiểu Vãn, gió lạnh rồi. Chúng ta về nhà thôi."
Về nhà thôi.
Hai chữ nhẹ nhàng của Lục Thời Yến như một dòng nước ấm áp, xoa dịu đi toàn bộ cái lạnh giá của cơn mưa giông ngoài kia. Tôi nhìn anh, l.ồ.ng n.g.ự.c tràn ngập sự bình yên và an toàn tuyệt đối.
Tôi gật đầu, khẽ nở một nụ cười dịu dàng với anh: "Vâng, chúng ta về nhà."
Lục Thời Yến chu đáo đỡ lấy tôi, giúp tôi bước qua vũng nước mưa lớn trên đường. Anh mở sẵn cửa xe của chiếc Bentley sang trọng đang đỗ bên lề đường, chặn đứng mọi luồng gió lạnh.
Lâm Dịch Thần nhìn thấy tôi quay lưng, nhìn thấy tôi sắp bước vào thế giới ấm áp của người đàn ông khác, nỗi sợ hãi vĩnh viễn mất đi tôi dâng lên nghẹt thở. Anh ta bò rạp trên đất, gào khóc điên cuồng: "Tiểu Vãn! Đừng đi! Xin em đừng bỏ anh lại một mình giữa cơn mưa này! Anh cầu xin em..."
Tôi đứng trước cửa xe, bước chân khẽ khựng lại một nhịp.
Tôi quay đầu nhìn lại Lâm Dịch Thần một lần cuối cùng. Người đàn ông từng là cả thanh xuân của tôi, giờ đây đang quỳ sụp dưới màn mưa trắng xóa của miền Nam, bẩn thỉu và t.h.ả.m hại đến cực điểm.
Tôi khẽ giơ bàn tay trái của mình lên trước mặt anh ta.
Dưới ánh đèn đường mờ ảo hắt qua làn nước mưa nhòe nhoẹt, chiếc nhẫn đính hôn bằng bạch kim đính một viên kim cương hoàn hảo xảo mỹ trên ngón áp út của tôi lấp lánh tỏa sáng.
Đó không phải là chiếc nhẫn bạc cũ kỹ rẻ tiền mang theo lời thề dối trá năm xưa. Đây là chiếc nhẫn do chính tay Lục Thời Yến trân trọng đeo vào tay tôi, minh chứng cho một tình yêu tôn trọng, nâng niu tôi trên lòng bàn tay suốt đời.
Nhìn thấy chiếc nhẫn đính hôn lấp lánh ấy, Lâm Dịch Thần như bị một nhát d.a.o chí mạng đ.â.m thấu tim. Anh ta loạng choạng lùi lại nửa bước, đôi mắt trống rỗng, sụp đổ hoàn toàn.
Tôi nhìn anh ta, trên gương mặt thanh tú nở một nụ cười nhẹ nhàng, thanh thản nhất cuộc đời mình.
"Lâm Dịch Thần, mười năm trước, đúng là tôi tự nguyện đứng ở chỗ cũ chờ anh."
Tôi dừng lại một chút, giọng nói bình thản vang vọng giữa tiếng mưa rơi rầm rập:
"Nhưng tôi..."
"Không còn đứng ở chỗ cũ nữa."
Nói rồi, tôi cúi đầu bước vào trong xe.
Lục Thời Yến nhanh ch.óng bước vào theo, dứt khoát kéo cánh cửa xe đóng lại.
"Rầm."
Tiếng đóng cửa xe vang lên chắc nịch, ngăn cách hoàn toàn toàn bộ tiếng khóc gào khàn đặc của Lâm Dịch Thần và giông bão lạnh ngắt ngoài kia.
Trong xe tràn ngập mùi hương gỗ tuyết tùng trầm ấm quen thuộc. Lục Thời Yến cầm lấy một chiếc khăn lông mềm mại đã chuẩn bị sẵn, cẩn thận lau đi những giọt nước mưa vô tình b.ắ.n lên bả vai tôi. Anh nắm lấy bàn tay trái đang đeo nhẫn của tôi, áp lên má mình, giọng dịu dàng dung túng: "Mệt rồi đúng không? Chúng ta về nhà sưởi ấm."
Tôi tựa đầu vào bả vai rộng lớn của anh, nhìn bóng lưng Lâm Dịch Thần quỳ sụp dưới màn mưa ngoài cửa kính xe đang mờ dần rồi khuất hẳn phía sau.
Trận mưa miền Nam vẫn rơi xối xả, nhưng l.ồ.ng n.g.ự.c tôi lúc này đã hoàn toàn bình yên, hướng về phía mặt trời rực rỡ của nửa đời sau.