Thời Văn Yến Quy

Chương 18



CHƯƠNG 18: HƯỚNG VỀ PHÍA MẶT TRỜI

Kinh Thành bước vào một giai đoạn cải tổ thương trường đầy tàn nhẫn.

Cuộc hôn nhân đầy toan tính giữa Lâm Dịch Thần và Thẩm Tư Duệ cuối cùng cũng đi đến hồi kết thúc bằng một tờ đơn ly hôn đầy tranh chấp. Thẩm gia vốn là những con cáo già trên thương trường, khi nhận thấy Lâm Dịch Thần không còn dễ dàng bị thao túng, họ đã dứt khoát rút toàn bộ nguồn vốn chiến lược ra khỏi Lâm thị.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Sự rút lui đột ngột của Thẩm thị giống như việc rút đi chiếc dầm móng của một tòa nhà đang cao v.út. Toàn bộ Lâm thị rơi vào cảnh lục đục, đấu đá tranh giành quyền lực giữa các cổ đông nhỏ lẻ diễn ra triền miên.

Lâm thị từng lên sàn chứng khoán một cách hào nhoáng bao nhiêu, thì giờ đây lại suy yếu, lao dốc bấy nhiêu. Lâm Dịch Thần phải gồng mình gánh vác một bộ máy rệu rã, nhưng tinh thần anh ta đã hoàn toàn kiệt quệ.

Trong căn phòng làm việc rộng lớn mang danh tổng giám đốc, Lâm Dịch Thần ngồi bó gối trên chiếc ghế da đắt tiền.

Đèn trong phòng không bật, chỉ có ánh sáng mờ nhạt từ màn hình máy tính hắt lên gương mặt hốc hác, chằng chịt những mệt mỏi của anh ta. Trên bàn làm việc, những bao t.h.u.ố.c lá rỗng không xếp thành hàng, mùi khói khét lẹt bao phủ không gian tĩnh mịch.

Anh ta sống những chuỗi ngày dài trong dằn vặt, hối hận và tiếc nuối tột cùng.

Mỗi một góc trong văn phòng này, mỗi một bộ hồ sơ, mỗi một chiếc áo sơ mi anh ta đang mặc đều nhắc nhở anh ta về một người con gái tên Hứa Vãn. Người từng lẳng lặng pha cho anh ta ly cà phê ít đường mỗi sáng, người từng vì anh ta mà thức trắng đêm sửa đổi từng điều khoản hợp đồng.

Anh ta đã có được Lâm thị, đã có được danh vọng đỉnh cao mà bản thân hằng ao ước. Nhưng đổi lại, anh ta chỉ còn là một kẻ độc hành cô độc trong vương quốc trống rỗng của chính mình.

Không còn ai đợi anh ta về nhà bên mâm cơm nóng hổi khi đêm muộn. Không còn ai lo lắng ôm chiếc ô đứng dưới sảnh tòa nhà đón anh ta giữa những trận mưa rào buốt giá.

Mỗi ngày, việc duy nhất có thể an ủi linh hồn đang rỉ m.á.u của Lâm Dịch Thần là âm thầm theo dõi những tin tức về tôi.

Anh ta dùng một tài khoản phụ trên mạng xã hội, lặng lẽ lướt qua trang cá nhân của studio kiến trúc Hứa Vãn. Anh ta nhìn ngắm những bức ảnh tôi đứng thuyết trình tại các diễn đàn quốc tế, nhìn thấy nụ cười rạng rỡ, tự tin của tôi dưới ánh mặt trời.

Mỗi lần nhìn thấy tôi hạnh phúc, anh ta lại cảm thấy lòng mình thắt lại, đau đớn đến mức nghẹt thở. Anh ta nhận ra, bản thân chưa từng mang lại cho tôi một ngày bình yên thực sự, mà chỉ toàn đem đến những tủi hờn trần trụi.

Một buổi sáng mùa hạ lộng gió, thành phố biển miền Nam chìm trong một bầu không khí vô cùng lãng mạn và trong trẻo.

Hôm nay là ngày diễn ra hôn lễ của tôi và Lục Thời Yến.

Không chọn những khách sạn năm sao xa hoa lộng lẫy ở trung tâm Kinh Thành rực rỡ đèn hoa, chúng tôi chọn tổ chức đám cưới ngay trên bãi cát trắng mịn của vùng biển đầy nắng này. Đó là nơi tôi bắt đầu lại cuộc đời, và cũng là nơi anh che ô đứng đợi tôi bước ra khỏi bão giông.

Không gian hôn lễ được trang trí đơn giản nhưng vô cùng tinh tế với hai gam màu trắng và xanh của đại dương. Những dải lụa mềm bay phấp phới trong gió biển mặn mòi, những đóa hoa cẩm tú cầu thanh khiết trải dài dọc theo lối đi lên lễ đường.

Bạn bè cũ thời đại học của tôi đều có mặt đông đủ. Giang Vũ cùng những người bạn năm xưa đã đặt chuyến bay sớm nhất từ Kinh Thành vào đây để chúc mừng tôi.

"Tiểu Vãn, cậu hôm nay thực sự là cô dâu xinh đẹp nhất trên đời." Giang Vũ bước vào phòng thay đồ, mắt anh ấy khẽ đỏ lên khi nhìn thấy tôi trong bộ váy cưới.

Tôi mỉm cười, nhìn mình trong gương.

Bộ váy cưới màu trắng tinh khôi được thiết kế riêng cho tôi, với phần chân váy bằng ren mềm mại bồng bềnh xòe rộng. Chiếc váy che khuất đôi chân trái, nhưng hôm nay, lòng tôi không còn một chút gợn sóng nào của sự tự ti hay trốn tránh.

"Cảm ơn cậu, Giang Vũ. Cảm ơn vì mười năm qua đã luôn tin tưởng tớ," tôi khẽ nói, lòng tràn ngập sự biết ơn.

Tiếng nhạc du dương của khúc nhạc đám cưới vang lên bên ngoài bãi biển, cắt đứt dòng trò chuyện. Giờ lành đã đến.

Tôi bước ra khỏi phòng thay đồ, đứng ở đầu tấm t.h.ả.m đỏ trải dài trên cát hướng về phía lễ đường sát mặt biển.

Bên dưới, hàng trăm khách mời đồng loạt đứng dậy, ánh mắt họ đổ dồn về phía tôi. Nhưng trong ánh mắt ấy không còn sự chế giễu, mỉa mai hay thương hại giống như trong buổi họp báo ba năm trước ở Kinh Thành.

Họ nhìn tôi bằng sự trân trọng, ngưỡng mộ và chúc phúc chân thành nhất dành cho một nữ kiến trúc sư kiên cường.

Tôi bắt đầu bước đi trên t.h.ả.m đỏ.

Cát biển mềm xốp dưới chân khiến việc đi lại của tôi gặp chút khó khăn. Chân trái của tôi vẫn tập tễnh, vẫn phát ra những nhịp bước không đều nhau dưới lớp váy cưới tinh khôi.

Mỗi một bước đi của tôi có chút loạng choạng, chậm rãi.

Thế nhưng, người đàn ông đứng ở cuối con đường — Lục Thời Yến — không hề đứng yên chờ đợi tôi một cách sốt ruột.

Anh mặc bộ âu phục chú rể màu đen lịch lãm, ngũ quan thâm trầm nhu hòa dưới ánh nắng ban mai. Nhìn thấy tôi bước đi khó khăn, Lục Thời Yến đã chủ động bước xuống khỏi bục lễ đường.

Anh sải những bước chân dài vững chãi, tiến về phía tôi.

Và rồi, khi khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại, Lục Thời Yến không vội vã kéo tôi đi nhanh hơn cho kịp giờ cử hành hôn lễ. Anh điềm tĩnh đứng bên cạnh tôi, điều chỉnh lại nhịp bước của chính mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Anh chủ động đi chậm lại. Một người đàn ông cao lớn có đôi chân dài thẳng tắp, lúc này lại tình nguyện bước từng bước nhỏ, chậm rãi, đều đặn để vừa vặn, nâng đỡ lấy bước chân tập tễnh, khó khăn của tôi.

Anh nắm lấy bàn tay trái đang đeo chiếc nhẫn đính hôn của tôi, đan c.h.ặ.t năm ngón tay ấm áp vào nhau, truyền cho tôi một sức mạnh kiên định và sự an toàn tuyệt đối.

Tôi ngước mắt nhìn anh, nhìn bờ vai rộng lớn che chở cho tôi khỏi những luồng gió biển thổi mạnh, l.ồ.ng n.g.ự.c dâng lên một dòng nước ấm áp, xoa dịu đi toàn bộ những vết sẹo rỉ m.á.u của quá khứ.

Mười năm thanh xuân trước đây, tôi phải c.ắ.n răng chịu đựng cơn đau nát xương, chạy thục mạng phía sau để đuổi theo bóng lưng và tham vọng của Lâm Dịch Thần, để rồi nhận lại sự rũ bỏ tàn nhẫn.

Còn hôm nay, bên cạnh Lục Thời Yến, tôi không cần phải gồng mình, không cần phải chạy trốn. Anh sẵn sàng dừng lại, sẵn sàng đi chậm lại từng nhịp đời để đợi tôi, trân trọng tôi như một báu vật thiêng liêng nhất.

Nước mắt tôi khẽ rơi xuống, nhưng đó là những giọt nước mắt của sự hạnh phúc trọn vẹn và chữa lành. Tôi mỉm cười rạng rỡ, cùng anh bước đi dưới ánh nhìn ngưỡng mộ của tất cả mọi người.

Ánh mặt trời phủ kín bãi biển.

Lục Thời Yến nắm tay Hứa Vãn.

Cùng bước về phía trước.

Lần này.

Sẽ không còn ai bỏ cô lại phía sau nữa.

-----HOÀN-----

Nếu câu chuyện này khiến bạn rung động, hãy tiếp tục ở lại. Vì phía trước vẫn còn nhiều câu chuyện khác đang chờ bạn khám phá.

Cảm ơn bạn đã đi cùng câu chuyện này. Và nếu bạn muốn, hãy cùng bước sang một câu chuyện khác.

Các bạn có thể tìm tên mình “Tịch Mặc Tĩnh Du” hoặc tên truyện để đọc tiếp nha.

SAU KHI TỪ HÔN, ÁC NỮ TA CHỈ MUỐN PHÁT TÀI

Tác giả: Mặc Du

Ta xuyên thư, trở thành vị Quận chúa ác nữ Thẩm Nhược Hi trong một cuốn tiểu thuyết cổ phong ngược luyến tàn tâm. Theo đúng nguyên tác, ta vì si mê Viện Vương Tiêu Dật mà tán gia bại sản, cuối cùng nhận lấy cái c.h.ế.t trong cô độc.

Lúc ta xuyên qua, đúng vào thời điểm ta đang quỳ dưới mưa cầu xin hắn đừng từ hôn.

Nhìn nam chính đang che ô cho người thương, ta dứt khoát bẻ gãy trâm ước định, đứng dậy phủi bụi trên váy: "Chúc hai người thiên trường địa cửu, đừng ra ngoài làm hại người khác. Còn ta? Ta về gánh vác giang sơn tiền tài của Thẩm gia đây. Nam nhân có thể không có, chứ vàng bạc trong kho nhất định không thể thiếu một đồng!"

"Thẩm Nhược Hi, ngươi lại định lạt mềm buộc c.h.ặ.t sao?" Tiêu Dật hừ lạnh một tiếng đầy mỉa mai.

Ta nhìn hắn bằng ánh mắt như nhìn một kẻ thiểu năng, khóe môi khẽ cong lên: "Vương gia đa nghi quá rồi. Có thời gian lo cho ta, chi bằng ngài lo mà thu xếp sính lễ cho Lâm tiểu thư đi. Dù sao làm thiếp cũng cần có chút nghi thức, đúng không?"

Sắc mặt Lâm Uyển Nhi lập tức trắng bệch. Ta chẳng buồn đợi thêm, xoay người bước đi. Tiêu Dật gằn giọng phía sau: "Thẩm Nhược Hi, không có Vương phủ che chở, ngươi nghĩ mình là cái gì?"

Ta dừng bước, thanh âm trong trẻo vang vọng giữa tiếng mưa: "Vương gia quên rồi sao? Trước khi là vị hôn thê của ngài, ta chính là đại tiểu thư của Thẩm gia — gia tộc nắm giữ mạch m.á.u kinh tế của cả vương triều này. Không có ngài, ta vẫn là vạn bạc vây quanh. Ngược lại là ngài... không có ngân lượng từ Thẩm gia, liệu quân đội của ngài tháng sau có đủ lương thảo hay không?"

Ta bước lên xe ngựa nạm ngọc, để lại hai kẻ kia đứng ngây dại giữa màn mưa lạnh lẽo.

Kịch bản ác nữ c.h.ế.t t.h.ả.m sao? Xin lỗi, từ giờ trở đi, Thẩm Nhược Hi ta chỉ nhận kịch bản Thiên hạ đệ nhất giàu sang.

CHƯƠNG 1: TỪ HÔN TRONG MƯA

Mưa mùa hạ ở kinh thành đến nhanh mà cũng dữ dội lạ thường. Từng hạt mưa nặng trịch như những viên đá dội xuống nền gạch xanh của Viện Vương phủ, b.ắ.n tung tóe lên những khóm hoa mẫu đơn đang rũ rượi.

Ta quỳ đó, cảm nhận cái lạnh buốt thấu vào từng tấc da thịt. Chiếc áo gấm vân tơ tằm đắt giá giờ đây nặng trịch, dính sát vào người, khiến ta trông chẳng khác nào một con chim ướt lướt thướt bị người ta vứt bỏ. Đầu gối ta tê dại, cơn đau nhức từ xương khớp truyền thẳng lên đại não, nơi một luồng ký ức xa lạ đang điên cuồng càn quét.

"Thẩm Nhược Hi, ngươi nhìn lại mình đi. Đường đường là Quận chúa, lại mặt dày quỳ ở đây cầu xin chút tình cảm không thuộc về mình, ngươi không thấy nhục nhã, nhưng ta thấy buồn nôn!"

Giọng nói trầm thấp, mang theo sự chán ghét tột cùng vang lên ngay phía trước.

Ta chớp chớp đôi mắt sũng nước mưa, cố nhìn rõ thực tại. Trước mặt ta, một đôi hài thêu chỉ vàng sang trọng đang đứng vững chãi trên nền đất khô ráo. Ngước lên cao hơn một chút, là gương mặt tuấn lãng nhưng lạnh lùng như băng đá của Tiêu Dật — Viện Vương gia, chiến thần của vương triều, và cũng là người đàn ông mà "Thẩm Nhược Hi" trong nguyên tác đã hy sinh cả gia tộc để yêu thương.

Bên cạnh hắn, Lâm Uyển Nhi đang nép sát vào l.ồ.ng n.g.ự.c rộng lớn đó. Nàng ta mặc một chiếc áo choàng lông cáo trắng muốt, đôi mắt hoe đỏ như thỏ con, nhìn ta với vẻ vừa sợ hãi vừa đắc ý ẩn hiện: "Quận chúa, người đừng tự hành hạ mình nữa. Vương gia tâm ý đã quyết, người có quỳ đến mai cũng chỉ khiến phủ thêm náo loạn mà thôi."

Hóa ra, ta thực sự đã xuyên không rồi.