Có một loại tỉnh táo mang tên tàn nhẫn, ấy là khi nhìn người đàn ông mình yêu suốt mười năm xoay người giấu đi chiếc chìa khóa dự phòng, tôi lại có thể bình thản đếm thầm trong đầu từng tiếng tích tắc của chiếc kim giây.
Ba giờ sáng, thành phố ngoài kia bị bóp nghẹt trong một trận mưa đêm dai dẳng. Ánh đèn neon màu xanh đỏ từ ngã tư hắt lên mặt kính cửa sổ, vỡ ra thành những vệt nước loang lổ như những vết thương chưa kịp khép miệng. Căn hộ rộng một trăm bốn mươi mét vuông tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng nước sôi sùng sục trên bếp ga.
Tôi đứng trong bếp, dùng đôi đũa gỗ khuấy nhẹ những sợi mì trong nồi sứ trắng. Khói bốc lên nghi ngút, làm mờ đi đôi mắt vốn đã khô khốc vì mất ngủ nhiều đêm liền.
Hôm nay là ngày Khương thị chính thức bị niêm phong.
Tivi trong phòng khách vẫn bật, âm lượng để ở mức nhỏ nhất, nhưng giọng vị phát thanh viên đài tài chính vẫn đều đều lọt vào tai tôi từng chữ: "Toàn bộ tài sản của Khương thị đã được cựu hôn phu của đại tiểu thư Khương gia, hiện là Chủ tịch tập đoàn Phó thị – Phó Lương Đình, thu mua lại với mức giá tượng trưng sau phiên tòa chiều nay..."