Đỉnh cao của sự sỉ nhục không phải là khi người ta ném bạn vào vũng bùn, mà là khi họ khoác lên người bạn chiếc váy lộng lẫy nhất, bắt bạn đứng dưới ánh đèn rực rỡ để tất cả cùng chiêm ngưỡng vết thương đang rỉ m.á.u của bạn.
Hôm nay, Phó Lương Đình muốn mang tôi ra làm một món đồ trưng bày hoàn hảo.
Để đập tan tin đồn giam lỏng cựu đại tiểu thư Khương gia sau vụ phá sản, hắn đã tự tay chọn cho tôi một chiếc váy dạ hội màu đen tuyền bằng lụa satin cao cấp của Chanel. Chiếc váy cúp n.g.ự.c, đường cắt may ôm sát tinh tế, nhưng khi mặc lên thân hình gầy rộc của tôi, phần n.g.ự.c áo lỏng lẻo hẳn một khoảng trống, để lộ hai xương quai xanh gồ ghề nhô cao như hai thanh củi khô.
Tôi đứng trước gương lớn trong phòng thay đồ, nhìn người đàn bà bên trong đang dùng một lớp phấn nền dày cộp để che đi làn da xám ngoét, bủng beo của chứng suy tủy xương giai đoạn cuối.
Khóe môi tôi dặm một màu son đỏ thẫm như màu m.á.u tươi, rực rỡ đến mức tàn nhẫn. Lớp phấn son này bọc ngoài một cái xác đang tự hủy hoại từ bên trong, tạo thành một lớp mặt nạ hoàn mỹ. Hắn muốn thể diện, tôi liền cho hắn một Khương Lam Vãn rực rỡ nhất để hắn phô diễn trước giới truyền thông.
Cạch.
Cửa phòng bật mở. Phó Lương Đình bước vào trong bộ tuxedo may đo thủ công phẳng phiu, ghim cài áo bằng đá sapphire xanh lấp lánh trên n.g.ự.c. Hắn dừng bước sau lưng tôi, ánh mắt trượt từ bờ vai gầy guộc phản chiếu trong gương xuống đôi giày cao gót bảy phân màu bạc đặt dưới sàn.
"Giang Vũ nói em không được đi giày quá cao." Hàng lông mày rậm của hắn nhíu c.h.ặ.t lại, giọng trầm thấp mang theo sự áp đặt. "Chân trái của em đang bị hoại t.ử nhẹ, đổi sang giày bệt đi."
Tôi không quay đầu, ngón tay dứt khoát xỏ chân vào đôi giày bạc cao gót. Gót giày vừa chạm xuống nền, một luồng điện đau buốt, bén ngót từ mắt cá chân trái lập tức dội thẳng lên thắt lưng, khiến toàn thân tôi khẽ run lên một nhịp. Tôi bấu c.h.ặ.t t.a.y vào mép bàn trang điểm, đứng vững, quay người lại đối diện với hắn.
"Phó tổng, đi dự tiệc của Bạch thị mà đại tiểu thư Khương gia cũ lại đi giày bệt, anh không sợ ngày mai tiêu đề báo chí sẽ viết anh ngược đãi tôi sao?" Tôi khẽ mỉm cười, giọng điệu nhẹ bẫng.
Hắn nheo mắt, nhìn chằm chằm vào lớp son đỏ thẫm trên môi tôi. Hắn ghét màu son này. Nó quá ch.ói mắt, quá kiêu ngạo, hoàn toàn che lấp đi sự yếu đuối mà hắn muốn nhìn thấy ở tôi sau cái c.h.ế.t của cha. Hắn muốn tôi phải dựa dẫm vào hắn, cầu xin hắn, chứ không phải trưng ra bộ dạng của một nữ hoàng sắp sửa lên đoạn đầu đài.
Hắn bước lên, thô bạo nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của tôi, dứt khoát đặt lên khuỷu tay săn chắc của hắn.
"Ngậm miệng lại, đi cạnh tôi." Hắn rít qua kẽ răng.
Sảnh tiệc năm sao của khách sạn Ritz-Carlton ngập trong thứ ánh sáng rực rỡ, lộng lẫy đến ch.ói mắt phát ra từ những chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ treo trên trần cao. Mùi nước hoa sa hoa, tiếng chạm ly keng xoảng của những loại rượu vang đắt đỏ và tiếng cười nói giả tạo của giới thượng lưu Kinh Thành đan xen vào nhau, tạo thành một bầu không khí ngột ngạt, nghẹt thở.
Khi cửa sảnh tiệc mở ra, bước chân tập tễnh của tôi dựa vào tay Phó Lương Đình tiến vào, toàn bộ không gian rộng lớn bỗng chốc rơi vào một khoảng lặng kỳ lạ trong vòng ba giây.
Những ánh mắt mỉa mai, khinh bỉ, chế giễu từ các phía ngay lập tức dội thẳng vào người tôi.
"Nhìn kìa, kia chẳng phải là Khương Lam Vãn sao? Cha vừa c.h.ế.t trong tù ba ngày, hôm nay đã có tâm trạng mặc váy hiệu đi dự tiệc rồi."
"Đại tiểu thư sa cơ thì cũng chỉ là một món đồ chơi của Phó tổng thôi. Nghe nói Khương thị bị Phó thị nuốt chửng sạch sẽ, giờ cô ta không bám vào Phó tổng thì lấy gì mà ăn?"
Những tiếng xì xào bàn tán rất nhỏ nhưng lại lọt vào tai tôi rõ mồn một. Những kẻ đang đứng đằng kia, nửa năm trước vẫn còn khúm núm quỳ gối trước cha tôi để xin một dự án nhỏ, giờ đây đều trưng ra bộ mặt của những kẻ bề trên đang phán xét một con thú hoang tội nghiệp.
Tôi không cúi đầu. Sống lưng tôi thẳng tắp dưới lớp lụa đen satin, đôi mắt trong veo nhìn thẳng về phía trước, khóe môi duy trì một độ cong kiêu hãnh và thanh cao tuyệt đối. Tôi điềm tĩnh bước đi, dù mỗi một bước gót giày bạc chạm xuống sàn đá hoa cương là một nhát d.a.o đ.â.m thấu vào xương tủy chân trái.
Máu từ vết loét cũ ở cổ chân chắc hẳn đã rỉ ra, thấm vào lớp lót da của đôi giày, nóng rát. Nhưng tôi vờ như không biết. Sự kiêu hãnh của nhà họ Khương không cho phép tôi thể hiện sự chật vật trước mặt những kẻ này, lại càng không cho phép tôi biến mình thành một kẻ đáng thương để nhận sự bố thí lòng thương hại từ Phó Lương Đình.
Ở trung tâm sảnh tiệc, Bạch tiểu thư — vị hôn thê mới của hắn — đang đứng đón khách. Cô ta mặc một chiếc váy dạ hội màu trắng tinh khôi, đeo bộ trang sức kim cương lấp lánh, rạng rỡ và sạch sẽ như một thiên thần không vướng bụi trần.
Khi thấy hai chúng tôi đi lại gần, ánh mắt Bạch tiểu thư lướt qua cánh tay tôi đang đặt trên khuỷu tay Phó Lương Đình, khóe môi cô ta khẽ giật một cái nhưng nhanh ch.óng nở một nụ cười xã giao hoàn hảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Lương Đình, anh đến rồi." Cô ta dịu dàng lên tiếng, rồi quay sang nhìn tôi, ánh mắt mang theo sự thương hại cao thượng của một kẻ thắng cuộc. "Khương tiểu thư, chuyện của Khương tổng... tôi rất lấy làm tiếc. Hôm nay cô có thể nén đau thương đến tham dự tiệc của Bạch thị, tôi thực sự rất cảm kích."
Phó Lương Đình định tiến lên đỡ lời, nhưng tôi đã nhanh hơn hắn một bước.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍 🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨ 🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙 🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Tôi buông tay khỏi khuỷu tay hắn, ung dung nhặt một ly champagne từ khay của gã bồi bàn đi ngang qua. Tôi nâng ly rượu lên ngang tầm mắt, đối diện trực diện với gương mặt xinh đẹp, kiêu ngạo của Bạch tiểu thư.
"Bạch tiểu thư nói quá rồi. Thương trường như chiến trường, Khương thị thua, cha tôi mất, đó là vận số." Giọng nói của tôi phẳng lặng, không một chút oán hận, giống như đang đọc một bản báo cáo tài chính khô khốc. Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta, khẽ nghiêng ly rượu: "Hôm nay tôi đến đây, là để chúc mừng Phó tổng và Bạch tiểu thư tìm được một bến đỗ môn đăng hộ đối."
Tôi dừng lại một nhịp, ánh mắt dời sang gương mặt đang căng thẳng của Phó Lương Đình, rồi quay lại nhìn Bạch tiểu thư, từng chữ thốt ra nhẹ bẫng nhưng đ.â.m thẳng vào màng nhĩ của tất cả những kẻ đang vây quanh xem kịch:
"Bạch tiểu thư rất đẹp, chúc hai người trăm năm hạnh phúc."
Vị rượu cay nồng, chát đắng trượt xuống cuống họng, ngay lập tức kích thích một cơn co thắt dữ dội từ dạ dày dội lên l.ồ.ng n.g.ự.c. Một ngụm m.á.u tanh nghẹn ứ nơi cổ họng, tôi cố chấp mím c.h.ặ.t môi, ép vũng m.á.u ấy nuốt ngược vào trong lòng. Lớp son đỏ thẫm trên môi tôi sau ngụm rượu càng trở nên đỏ rực, ch.ói mắt.
Bạch tiểu thư khựng lại, nụ cười trên gương mặt cô ta hoàn toàn cứng ngắc. Cô ta không ngờ tôi có thể tỉnh táo và điềm nhiên chúc phúc cho kẻ vừa bức c.h.ế.t cha mình và người đàn bà sắp cướp đi vị trí của mình một cách thanh cao đến như vậy. Sự bao dung của tôi biến sự thương hại của cô ta thành một trò cười t.h.ả.m hại.
"Em uống đủ chưa?"
Một bàn tay to lớn, thô ráp đột ngột vươn ra, thô bạo giật phắt chiếc ly thủy tinh trống rỗng trên tay tôi ném ngược lại vào khay của gã bồi bàn. Tiếng thủy tinh va chạm vang lên một tiếng xoảng nhỏ vụn.
Phó Lương Đình bước lên một bước, dứt khoát kéo mạnh tôi về phía sau lưng hắn, che khuất tôi khỏi ánh nhìn của Bạch tiểu thư và những quan khách xung quanh. Gương mặt góc cạnh của hắn lúc này đã hoàn toàn biến sắc, một màu xanh xám u ám bao phủ lấy đôi mắt phượng đỏ ngầu những tia m.á.u.
Hắn đang nổi điên. Sự bao dung, điềm tĩnh của tôi không làm hắn thấy nhẹ lòng, ngược lại, nó đang bóp nghẹt lấy lòng tự tôn độc đoán của hắn. Hắn nhận ra, ngay cả khi hắn dùng cái c.h.ế.t của cha tôi, dùng sự sụp đổ của Khương gia để ép tôi vào đường cùng, hắn vẫn không cách nào bẻ gãy được linh hồn kiêu hãnh của tôi. Tôi dùng sự chúc phúc này để vạch rõ một ranh giới sinh t.ử: Hắn và Khương Lam Vãn, từ nay về sau, vĩnh viễn không còn một chút liên can nào về mặt tình cảm.
Hắn thô bạo lôi tôi đi băng qua sảnh tiệc lộng lẫy, hướng về phía lối thoát hiểm vắng người ở góc tối của khách sạn. Bước chân trái của tôi hoàn toàn mất lực, chiếc giày cao gót bảy phân khẽ lật một cái, tôi suýt chút nữa ngã khuỵu xuống sàn đá, nhưng hắn không dừng lại, cánh tay hắn siết c.h.ặ.t lấy eo tôi, gần như là tha lôi cơ thể gầy rộc của tôi đi trong bóng tối.
Rầm.
Hắn đẩy mạnh cánh cửa thoát hiểm bằng sắt dày nặng, đẩy tôi vào khoảng không gian tối tăm, lạnh lẽo của cầu thang bộ.
Hắn xoay người tôi lại, thô bạo ép c.h.ặ.t lưng tôi vào bức tường bê tông nhám thô. Hai bàn tay to lớn của hắn bấu c.h.ặ.t lấy vòng eo mảnh khảnh của tôi, siết mạnh đến mức những đốt xương sườn gồ gề dưới lớp lụa đen kêu lên những tiếng răng rắc, răng rắc khô khốc, đớn đau. Vết bỏng đỏ rực trên mu bàn tay hắn ghì c.h.ặ.t vào da thịt tôi, đem theo một cảm giác nóng rát như lửa thiêu.
Hắn cúi đầu nhìn tôi, khoảng cách gần đến mức tôi có thể nhìn thấy sự cuồng loạn và nỗi sợ hãi kinh hoàng đang vặn vẹo trong đôi mắt phượng đỏ ngầu của vị tân chủ tịch. Hơi thở vương mùi rượu vang dồn dập, hỗn hển phả lên mặt tôi.
"Khương Lam Vãn! Em điên rồi có phải không?" Hắn gầm lên, giọng nói khàn đặc đi vì một sự bất an tột cùng đang cào xé l.ồ.ng n.g.ự.c hắn. Hắn siết eo tôi mạnh hơn, như muốn bóp nát sự bình tĩnh của tôi ngay tại chỗ. "Trăm năm hạnh phúc? Ai cho phép em chúc phúc cho tôi với người khác? Em dùng cái giọng điệu đó để nói chuyện với cô ta, là muốn triệt để phủi sạch mười năm qua giữa tôi và em đúng không? Hả?"
Nỗi hoảng loạn của một kẻ nắm giữ mọi quân bài thắng cuộc trên thương trường nhưng lại hoàn toàn thất bại trong việc chiếm giữ trái tim người đàn bà mình yêu hiện rõ trong từng tiếng thở dốc của hắn.
Hắn thà tôi khóc lóc, thà tôi tát hắn giữa sảnh tiệc, còn hơn nhìn thấy tôi điềm nhiên chúc hắn hạnh phúc bên người mới. Sự bao dung giả tạo này của tôi, đối với hắn, chính là nhát d.a.o tàn nhẫn nhất cắt đứt sợi dây liên kết cuối cùng giữa hai chúng tôi. Hắn giam tôi vào địa ngục, nhưng kẻ đang giãy giụa trong đau đớn vào khoảnh khắc này, lại chính là hắn.
Tôi nằm dưới sự kiềm tỏa thô bạo của hắn, lưng chạm vào bức tường bê tông lạnh ngắt, xương sườn đau nhức đến mức mồ hôi lạnh rỉ ra trên trán. Nhưng đôi mắt tôi vẫn mở trân trân, tỉnh táo nhìn sâu vào đồng t.ử đang co rụt của hắn, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt nhẽo, thanh thản vô cùng.
"Phó tổng," Giọng nói của tôi nhẹ bẫng như khói thoảng qua khe cửa sổ năm ấy. "Anh muốn danh vọng, muốn trả thù, tôi đều phối hợp diễn kịch cho anh xem rồi. Bây giờ anh cưới vợ, tôi chúc phúc... anh còn không hài lòng sao?"
Hắn nhìn nụ cười của tôi, nhìn dải m.á.u tươi mỏng manh vừa lại rỉ ra từ khóe môi nhuộm đỏ thêm lớp son thẫm, hai bàn tay đang siết c.h.ặ.t eo tôi bỗng chốc run lên một biên độ dữ dội, nghẹn ứ nơi cuống họng không thể thốt lên thành tiếng. Hắn khóa c.h.ặ.t tôi trong góc tối, nhưng tiếng sấm sét đột ngột nổ vang ngoài trời như một điềm báo về một phế tích hoang tàn sắp sửa đổ sập xuống nửa đời còn lại của hắn.