Có một kiểu biệt ly không có tiếng khóc gào, không có những lời oán hận dông dài. Nó diễn ra vào một buổi chiều tà tĩnh mịch, khi bạn gom hết thảy dấu vết của bản thân xóa sạch khỏi cuộc đời hắn, chỉ để lại một khoảng trống vừa vặn, hoàn hảo đến mức biến thành một cái bẫy tâm lý giam cầm hắn đến tận xương tủy.
Anh muốn tôi ở lại, tôi liền ở lại, nhưng là một cái xác không hồn đợi ngày phân hủy.
Bốn giờ chiều. Căn phòng thay đồ rộng lớn nằm ở phía tây căn hộ ngập trong một thứ ánh sáng đỏ ối của hoàng hôn Kinh Thành. Ánh nắng chiều tà rọi qua khe cửa chớp, đổ xuống sàn gỗ những vệt sáng dài, thẫm màu và đặc quánh như vệt m.á.u úa. Những hạt bụi mờ bay lơ lửng trong không trung, chậm rãi hạ cánh xuống những chiếc móc treo bằng gỗ mun và những hộp kính đựng khuy măng sét trống rỗng.
Tiếng kim loại lạch cạch vang lên dưới chân giường gỗ sồi.
Phó Lương Đình quỳ một gối dưới sàn, ngón tay dính đầy vết bỏng phồng rộp chưa lành đang run rẩy tra chiếc chìa khóa cơ vào ổ khóa bạc ở cổ chân trái của tôi. Khuôn mặt hắn hốc hác, quầng thâm dưới mắt đen sẫm, bộ sơ mi đắt tiền vương đầy vệt m.á.u khô từ trận ho ra m.á.u của tôi đêm trước còn chưa kịp thay ra.
Tách.
Chiếc chốt ngậm c.h.ặ.t suốt ba ngày qua cuối cùng cũng nhả ra. Hắn tháo sợi xích bạc mảnh ra khỏi chân tôi, vứt nó sang một bên sàn gỗ. Tiếng kim loại va chạm nghe khua khoắng, trơ trọi.
Giang Vũ — vị bác sĩ riêng của hắn — vừa rời đi mười phút trước với lời cảnh báo lạnh lùng: "Cổ chân cô ấy bị hoại t.ử thần kinh ngoại biên nhẹ rồi. Tiểu cầu giảm sâu, nếu anh còn xích nữa, vết loét này sẽ ăn vào tận xương, lúc đó có mang đến bệnh viện tốt nhất thế giới cũng chỉ có nước cưa chân."
Phó Lương Đình hoảng sợ thật rồi. Nỗi độc đoán, kiêu ngạo của kẻ vừa tiếp quản Khương thị hoàn toàn biến mất khi nhìn vệt m.á.u loét thẫm màu dính trên vòng khóa lót da thuộc. Hắn nâng bàn chân tập tễnh của tôi lên, đặt lên đầu gối mình, dùng một tuýp t.h.u.ố.c mỡ y tế, cẩn thận bôi lên vết thương rách da.
Ngón tay hắn thô ráp, khẽ khàng miết nhẹ như sợ tôi đau. Nhưng tôi chỉ ngồi yên trên mép giường, đầu tựa vào thành gỗ, đôi mắt dửng dưng nhìn vệt nắng úa trên tường.
Tôi không có cảm giác. Thần kinh ngoại biên hoại t.ử đồng nghĩa với việc cảm giác đau đớn vật lý đã biến mất, thay vào đó là một sự tê dại râm ran chạy dọc lên thắt lưng. Tôi giấu hắn căn bệnh suy tủy xương giai đoạn cuối này, chính là để nhìn hắn tự tay giăng bẫy, tự tay xích tôi, rồi tự tay đẩy nhanh cái c.h.ế.t của tôi một cách hoàn hảo nhất.
"Vãn Vãn, đừng trốn nữa." Hắn cúi đầu, giọng nói khàn đặc, có tiếng nghẹn ứ nơi cổ họng. "Tôi tháo xích rồi. Từ nay em muốn đi lại trong nhà thế nào cũng được, chỉ cần... em đừng nghĩ đến chuyện bước ra khỏi cánh cửa kia."
Tôi không đáp, khéo léo rút chân về, xỏ vào đôi dép bông mềm màu trắng.
Hắn đứng dậy, nhìn tôi bằng đôi mắt phượng đỏ ngầu những tia m.á.u, đợi một lời phản hồi. Nhưng tôi chỉ bước qua người hắn, điềm tĩnh tiến về phía chiếc máy là hơi nước đặt ở góc phòng thay đồ. Hắn đứng trân trân tại chỗ nhìn tôi một lúc, rồi tiếng chuông điện thoại thúc giục của hội đồng quản trị ép hắn phải xoay người rời đi.
Tiếng ổ khóa thông minh ngoài cửa chính vang lên một tiếng xoạch trầm đục. Hắn vẫn khóa cửa ngoài. Hắn tháo xích chân, nhưng vẫn không dám tháo xích lòng.
Tôi đợi tiếng động cơ xe của hắn khuất hẳn dưới sân vắng mới bắt đầu công việc của mình.
Tôi không trốn chạy, cũng không tìm cách cạy cửa. Tôi mở toang chiếc tủ quần áo bốn cánh của Phó Lương Đình. Bên trong, hàng trăm chiếc áo sơ mi nam đóng hộp, những bộ âu phục đặt may riêng từ Savile Row được xếp theo dải màu sắc từ sáng đến tối, phẳng phiu và kiêu ngạo hệt như chủ nhân của chúng.
Ở hai ngăn tủ giữa, đồ đạc của tôi — những chiếc váy lụa, những chiếc áo khoác len mềm mại từng được hắn tự tay mua tặng — nằm chen chúc bên cạnh đồ của hắn.
Tôi kéo chiếc vali cá nhân màu xám tro ra. Không một tiếng động, tôi bắt đầu thu gom toàn bộ quần áo, mỹ phẩm, ngay cả chiếc lược chải tóc vương vài sợi tóc rụng của mình bỏ hết vào vali. Tôi lau sạch những chiếc hộc tủ trống rỗng vừa được dọn ra, gạt sạch lớp bụi mờ, không để lại dù chỉ một dấu vết nhỏ nhất chứng minh Khương Lam Vãn từng tồn tại trong căn phòng này.
Khi phần tủ của tôi hoàn toàn trống rỗng, tôi quay sang phía tủ quần áo của hắn.
Tôi lấy chiếc áo sơ mi trắng sọc xanh nhạt mà hắn thích mặc nhất khi đi gặp đối tác ra, treo lên giá của chiếc máy là hơi nước. Tiếng máy chạy hù hù trầm thấp vang lên, tỏa ra làn khói nước trắng xóa, ấm áp, làm mờ đi mặt gương thủy tinh lớn đối diện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi cầm bàn là hơi nước, tỉ mỉ lướt qua từng nếp nhăn trên cổ áo, dọc theo hàng cúc áo phẳng phiu, rồi đến gấu áo sơ mi. Động tác của tôi chậm rãi, chuẩn xác vô cùng, hệt như cách sáu năm trước tôi vẫn thường làm cho hắn trong căn nhà thuê mười lăm mét vuông thời sinh viên.
Khi đó, hắn vừa thắt cà vạt vừa ôm eo tôi từ phía sau, cười bảo: "Vãn Vãn, sau này tôi giàu rồi, sẽ thuê mười người hầu về là áo cho tôi, em chỉ việc ngồi đếm tiền thôi."
Bây giờ hắn giàu thật rồi, giàu đến mức dẫm nát cả Khương gia dưới chân, nhưng người đứng đây là áo cho hắn vẫn là tôi. Có điều, sáu năm trước tôi là vì yêu, còn hôm nay, tôi là vì tiễn biệt.
Căn bệnh suy tủy xương khiến n.g.ự.c tôi thắt lại, từng cơn nhói buốt từ tủy dội lên làm đầu ngón tay tôi run rẩy. Tôi biết thời gian của mình không còn tính bằng tháng nữa, nó đang tính bằng ngày. Cái c.h.ế.t của cha trong tù và vũng m.á.u trên ga giường đêm qua là điểm gãy đổ cuối cùng của cơ thể này.
Tôi không chuẩn bị cho sự sống tiếp, tôi đang chuẩn bị cho một lễ trưởng tế câm lặng, dịu dàng và tàn nhẫn nhất.
Tôi muốn dành cả buổi chiều này để là phẳng lỳ toàn bộ áo sơ mi của hắn, xếp chúng ngay ngắn vào tủ theo đúng vị trí cũ. Tôi muốn để lại một không gian hoàn hảo đến mức đáng sợ, để sau này khi tôi đi rồi, hắn mở tủ áo ra, nhìn vào cái khoảng trống sạch sẽ, không một hạt bụi kia, tâm can hắn sẽ tự động bị xé thành nghìn mảnh. Hắn sẽ nhận ra tôi đã chuẩn bị cho việc biến mất một cách tỉnh táo như thế nào.
Xoạch. Xoạch.
Tôi kiên nhẫn treo chiếc áo thứ mười hai vào tủ.
"Vãn Vãn, em đang làm gì thế?"
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍 🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨ 🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙 🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Tiếng bước chân dồn dập vang lên ngoài hành lang, cửa phòng thay đồ bị đẩy mạnh ra. Phó Lương Đình đứng ở ngách cửa, áo khoác dạ bên ngoài dính đầy những hạt nước mưa lấp lánh, hơi thở của hắn hỗn hển như vừa chạy bộ mười tầng lầu. Hắn về sớm hơn dự định hai tiếng. Nỗi bất an từ cuộc gọi ho ra m.á.u đêm qua khiến hắn không thể ngồi yên trong phòng họp của Phó thị.
Khi nhìn thấy tôi đang cầm bàn là hơi nước, đứng bên cạnh chiếc tủ quần áo mở toang, ánh mắt hắn lướt qua chiếc vali màu xám tro đã khóa c.h.ặ.t ở góc phòng.
Hắn bước lao đến, thô bạo giật phắt chiếc bàn là trên tay tôi đặt sang một bên, hai bàn tay to lớn bấu c.h.ặ.t lấy hai bả vai gầy trơ xương của tôi, ép tôi phải quay mặt lại đối diện với hắn. Đốm đỏ từ vết bỏng trên mu bàn tay hắn ma sát vào lớp áo mỏng của tôi, đem theo một thứ nhiệt độ rát bỏng.
"Em dọn vali làm gì? Tôi đã nói tháo xích cho em rồi, em còn muốn trốn đi đâu nữa?" Hắn gầm khẽ, giọng nói khàn đặc, đầy rẫy sự hoảng loạn thô bạo. "Em dọn sạch đồ đạc của mình, là muốn triệt để cắt đứt với tôi đúng không? Hả?"
Hắn muốn nhìn thấy sự tức giận, muốn nhìn thấy tôi gào khóc chất vấn hắn về cái c.h.ế.t của cha, chất vấn hắn về tờ giấy báo nguy kịch bị giấu nhẹm. Nhưng tôi chỉ ngước mắt lên, ánh mắt trong veo, phẳng lặng không một chút gợn sóng nhìn vào bờ môi đang run rẩy của hắn.
Tôi đưa bàn tay lạnh ngắt của mình lên, nhẹ nhàng vuốt lại chiếc cổ áo sơ mi vừa được là phẳng lỳ của hắn, khẽ mỉm cười nhẹ nhàng:
"Là phẳng một chút, sau này không có tôi, anh ra ngoài đỡ bị người ta cười."
Câu nói nhẹ bẫng của tôi như một dòng nước đá dội thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c Phó Lương Đình, khiến toàn bộ cơ thể sừng sững của hắn đóng băng tại chỗ trong vòng ba giây.
Hắn nhìn nụ cười nhạt nhẽo trên môi tôi, rồi nhìn sang chiếc tủ quần áo sau lưng tôi. Hắn dùng một tay, thô bạo đẩy mạnh cánh cửa tủ gỗ mun bên cạnh ra.
Rầm!
Cánh cửa tủ mở toang. Bên trong, một nửa không gian tủ quần áo từng chứa đầy những chiếc váy lụa màu sắc, những chiếc hộp trang sức và những món đồ nhỏ nhặt của tôi, giờ đây hoàn toàn trống rỗng. Lớp lót nhung màu xám tro sạch sẽ, không còn sót lại dù chỉ là một sợi tóc rụng, trơ trọi và lạnh lẽo dưới ánh nắng chiều tà đỏ ối.
Ngược lại, ở nửa tủ của hắn, những chiếc áo sơ mi được tôi là phẳng lỳ, xếp ngăn nắp, thẳng hàng đến mức hoàn hảo, giống như một dải lính đứng nghiêm trang chờ lệnh.
Sự tương phản tàn nhẫn ấy đập thẳng vào mắt vị tân chủ tịch. Hắn nhìn cái khoảng trống sạch sẽ không một hạt bụi kia, rồi nhìn chiếc vali khóa c.h.ặ.t dưới sàn, một nỗi bất an kinh hoàng, một cảm giác hoảng loạn điên cuồng từ trước đến nay chưa từng có bỗng chốc dâng lên xé rách l.ồ.ng n.g.ự.c hắn. Hắn nhận ra, tôi không phải đang giận dỗi giãy giụa, tôi đang tỉnh táo từng bước một xóa sạch bản thân khỏi cuộc đời hắn trước giờ ly biệt.
"Khương Lam Vãn... em... em đang trăn trối cái gì?" Giọng hắn run lên bần bật, thanh âm khàn đặc đi vì một nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lấy cuống họng. Hắn siết c.h.ặ.t vòng tay, điên cuồng ôm ghì lấy thân hình gầy rộc của tôi vào lòng như muốn dùng hết sức lực để khảm tôi vào da thịt hắn, tiếng thở dốc hỗn hển nghẹn ngào vang lên bên tai tôi trong phòng thay đồ tối tăm.