Lam Vãn

Chương 9



Phía sau tôi, Phó Lương Đình không đuổi theo. Hắn đứng c.h.ế.t trân tại chỗ bên cạnh chiếc bàn gỗ óc ch.ó, toàn bộ cơ thể sừng sững như bị một tia sét đ.á.n.h trúng, cứng đờ không nhúc nhích. Bàn tay đeo chiếc nhẫn cưới thiết kế riêng của hắn đang cầm chiếc cúc áo sơ mi rách nát bỗng nhiên run lên một biên độ dữ dội, run bần bật đến mức chiếc cúc nhựa rơi khỏi tay, nện xuống sàn nhà gỗ phát ra một tiếng lạch cạch nhỏ bé nhưng tàn nhẫn.

Hắn nhìn xuống sàn nhà trống rỗng, rồi nhìn xuống lòng bàn tay rớm m.á.u vì bỏng của mình, hơi thở dồn dập nghẹn ứ nơi cổ họng, không cách nào thốt lên thành tiếng. Bi kịch của sự trả thù, vào giây phút này, chính thức đóng dấu lên nửa đời còn lại của hắn bằng một bản án chung thân câm lặng.

CHƯƠNG 9: LỌ THUỐC NGỦ TRỐNG RỖNG DƯỚI ĐỆM

Sự hoảng loạn tột cùng của một kẻ săn mồi không phải là khi nhìn thấy con mồi vùng vẫy muốn trốn chạy, mà là khi hắn nhận ra con mồi đã tự tay bẻ gãy chiếc chìa khóa vạn năng của hắn.

Khi bạn không còn thiết sống, xiềng xích bằng vàng hay bằng sắt cũng chẳng khác gì một dải lụa mềm.

Giữa trưa, phòng ngủ chính ngột ngạt đến mức dưỡng khí như bị đông đặc thành những khối mỏng. Hai lớp rèm nhung dày màu xám chì kéo kín mít, không để lọt vào dù chỉ một tia nắng của mùa hè Kinh Thành. Không gian chìm trong một thứ ánh sáng lờ mờ, nhập nhẹm, sực mùi tinh dầu đàn hương và vị chát đắng của những viên t.h.u.ố.c hóa học bắt đầu phân hủy.

Tôi ngồi trên chiếc ghế bành bọc lụa sát bậu cửa sổ, đầu tựa vào thành ghế, đôi mắt dửng dưng nhìn chiếc bóng của Phó Lương Đình đang bận rộn bên giường.

Hôm nay hắn không đi làm. Hắn cởi bỏ chiếc áo dạ kiêu ngạo, chỉ mặc một chiếc sơ mi trắng mở hai cúc cổ, ống tay áo xắn cao để lộ những thớ cơ cánh tay săn chắc. Hắn đang dọn giường cho tôi. Vị tân chủ tịch nắm giữ mệnh mạch tài chính của thành phố, người chưa bao giờ phải tự tay nhặt một mảnh giấy vụn, lúc này lại kiên nhẫn thay chiếc ga trải giường dính bụi nước mưa từ đêm qua.

Hắn muốn tự tay chăm sóc tôi, dùng sự kiểm soát thô bạo này để siết c.h.ặ.t chiếc l.ồ.ng kính đã rạn nứt.

Khua.

Một tiếng động nhỏ, giòn giã vang lên từ khoảng trống bên dưới tấm đệm cao su dày mười lăm phân.

Đó là tiếng một chiếc lọ thủy tinh lăn trên mặt sàn gỗ, âm thanh rất khẽ nhưng lại có sức công phá khiến động tác lật ga giường của Phó Lương Đình đột ngột khựng lại. Hắn cúi người, những ngón tay dài thò sâu vào hốc tối dưới thành giường, rồi từ từ rút tay ra.

Trong lòng bàn tay thô ráp của hắn là một lọ t.h.u.ố.c ngủ màu hổ phách, nhãn mác đã bị bóc sạch một nửa.

Hắn lắc nhẹ. Chiếc lọ trống rỗng, không còn lấy một viên t.h.u.ố.c, chỉ có một lớp bột trắng mịn bám vào thành thủy tinh lạnh ngắt.

Mặt Phó Lương Đình lập tức biến sắc, một màu trắng bợt, nhợt nhạt phủ lên những đường nét góc cạnh, sắc sảo trên gương mặt hắn. Hắn không dừng lại ở đó. Nỗi phòng bị bẩm sinh và bản năng của một kẻ đa nghi khiến hắn lao đến chiếc tủ quần áo âm tường ngay cạnh giường, dùng lực thô bạo giật mạnh những ngăn kéo nhỏ sâu nhất dưới đáy tủ.

Rầm. Rầm.

Những hộp cà vạt, khuy măng sét đắt tiền bị hắn hất tung xuống sàn nhà. Ở góc khuất nhất của ngăn kéo, dưới xấp áo lụa cũ, hắn lôi ra một nắm khăn giấy vò nát.

Hắn mở từng chiếc khăn giấy ra. Bên trong không có gì ngoài những vệt m.á.u tươi đã khô khốc, biến thành những mảng màu nâu sẫm tàn nhẫn, loang lổ như những đóa hoa t.ử đinh hương c.h.ế.t héo.

Đó là m.á.u từ những trận nôn mửa câm lặng của tôi suốt ba đêm qua, kết quả của việc các tế bào tạo m.á.u từ sâu trong tủy xương đang triệt để đình công. Tôi đã gom toàn bộ t.h.u.ố.c ngủ mà bác sĩ tư nhân kê cho hắn vào một chiếc lọ, vứt hết những viên t.h.u.ố.c giảm đau tủy xương liều cao xuống bồn cầu, rồi lén giấu những chiếc khăn dính m.á.u vào đây.

Phó Lương Đình nhìn lọ t.h.u.ố.c rỗng, rồi nhìn xấp giấy dính m.á.u khô trên tay.

Huyệt thái dương của hắn giật nẩy lên liên tục, các đốt ngón tay siết c.h.ặ.t đến mức lớp da quanh móng tay bật ra những mảng trắng bợt. Hắn tự đưa ra một logic hoàn hảo của riêng mình, logic của một kẻ tự tay giam cầm vị hôn phu: Hắn nghĩ tôi uống t.h.u.ố.c ngủ để tự sát, nghĩ tôi chọn cách cực đoan nhất để chối bỏ sự giam lỏng của hắn, chọn cách c.h.ế.t đi để rửa sạch nhục nhã cho Khương gia.

Hắn không biết, căn bệnh này vốn dĩ không cần t.h.u.ố.c ngủ cũng có thể tước đi mạng sống của tôi trong vòng chưa đầy hai tuần. Hắn tự phụ cho rằng hắn đang kiểm soát sự sống c.h.ế.t của tôi, nên hắn phát điên khi thấy quyền lực đó bị thách thức.

"Khương Lam Vãn!" Hắn quay ngoắt người lại, giọng nói khàn đặc, thô bạo như tiếng sắt cọ vào lòng đất.

Hắn lao đến trước mặt tôi trong ba bước chân, thô bạo túm lấy bả vai tôi kéo mạnh dậy khỏi chiếc ghế bành. Nắm khăn giấy dính m.á.u bị hắn ném thẳng xuống sàn, những mảnh giấy khô khốc lăn lóc bên cạnh đôi gót chân trần của tôi.

"Em muốn c.h.ế.t đến mức này sao?" Hắn gầm lên, đôi mắt phượng hẹp dài đỏ ngầu những tia m.á.u, lực siết từ hai bàn tay hắn mạnh đến mức như muốn bóp nát hai khớp xương vai của tôi. "Em uống từ bao giờ? Hả? Trợ lý Giang! Gọi xe cấp cứu! Mang máy rửa ruột đến đây!"

Hắn vừa hét vừa thò hai ngón tay vào khoang miệng tôi, thô bạo muốn cạy mở hàm răng của tôi để ép tôi nôn ra. Ngón tay hắn vương mùi t.h.u.ố.c lá và mùi mồ hôi lạnh, run rẩy một biên độ dữ dội. Hắn đang run. Kẻ chưa từng chớp mắt khi ký lệnh xóa sổ một tập đoàn trăm tuổi, lúc này lại hoảng loạn đến mức cơ mặt co rúm lại.

Tôi không giãy giụa, để mặc cho ngón tay hắn cào rách khóe môi mình, một dải m.á.u tươi mỏng manh lập tức rỉ ra, vị tanh nồng lan tỏa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi nhìn thẳng vào hai đồng t.ử đang giãn to của hắn, ánh mắt bình thản và dửng dưng như đang xem một trò hề không có hồi kết. Càng bình tĩnh, l.ồ.ng n.g.ự.c tôi càng nhói lên một cơn đau buốt từ sâu trong tủy xương, nhưng tôi vẫn cố chấp kéo lên một nụ cười nhạt nhẽo, thanh thản như nước lọc.

Tôi ngậm c.h.ặ.t miệng, khéo léo dùng đầu lưỡi đẩy ngón tay hắn ra ngoài, rồi thản nhiên lấy tay áo lau đi vệt m.á.u trên khóe môi.

"Phó tổng, anh hoảng loạn cái gì?" Giọng nói của tôi nhẹ bẫng, phẳng lặng không có lấy một chút hơi ấm. "Lọ t.h.u.ố.c đó trống rỗng từ ba ngày trước rồi. Nếu tôi muốn c.h.ế.t bằng cách đó, giờ này anh chỉ việc gọi nhà tang lễ đến nhận xác thôi, cần gì phải rửa ruột?"

Hắn khựng lại, hai bàn tay đang giơ giữa không trung cứng ngắt như đá tạc. Hắn nhìn vệt m.á.u mỏng trên môi tôi, nhìn xấp giấy dưới sàn, rồi nhìn sự tỉnh táo đến đáng sợ trong đôi mắt tôi.

Hắn nhận ra tôi đang đấu trí với hắn. Tôi dùng chính mạng sống của mình để làm một quân bài câm lặng, biến mọi sự phòng bị, mọi hệ thống camera an ninh và những chiếc ổ khóa thông minh của hắn thành một đống phế liệu vô dụng. Hắn có thể giam cầm thể xác của tôi, nhưng hắn vĩnh viễn không thể quản lý việc tôi từ bỏ quyền được sống.

"Em..." Hắn rít qua kẽ răng, giọng nói run rẩy, đứt quãng. "Khương Lam Vãn, em hận tôi đến mức thà tự sát chứ không muốn ở cạnh tôi một giây nào nữa?"

Nỗi sợ hãi mất đi quyền kiểm soát khiến vị tân chủ tịch tập đoàn Phó thị rơi vào một trạng thái hoang tưởng bạo lực. Hắn quay người bước đến chiếc két sắt nhỏ đặt âm tường góc phòng ngủ, bấm dãy mật mã sáu chữ số bằng những ngón tay run rẩy.

Cạch.

Cửa két sắt mở ra. Hắn không lấy tiền mặt, không lấy vàng thỏi. Hắn rút từ bên trong ra một sợi xích bạc mảnh, dài khoảng một mét rưỡi. Đó là sợi xích làm bằng bạc ròng nguyên chất, xỏ qua một chiếc vòng khóa có lót lớp da thuộc mềm mại ở mặt trong — thứ mà hắn từng đặt làm riêng từ một nghệ nhân kim hoàn sáu tháng trước, khi hắn bắt đầu phát hiện tôi âm thầm thu thập bằng chứng trả thù của hắn. Hắn vốn định dùng nó như một biện pháp cuối cùng, và hôm nay, cái bẫy ấy đã được kích hoạt. Hắn đã tịch thu hết d.a.o kéo trong nhà, giờ đến lượt thể xác của tôi bị đóng đinh.

Hắn điên cuồng lao đến, đẩy tôi ngã ngồi xuống mép giường gỗ sồi.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Không một lời giải thích, hắn quỳ hai gối xuống sàn nhà, bóp c.h.ặ.t lấy cổ chân trái tập tễnh của tôi. Lớp da thuộc mềm mại của chiếc vòng khóa áp vào làn da trắng bợt, hằn lên vết lằn đỏ nhạt từ trận ngã đêm mưa trước. Hắn dùng lực thô bạo bấm chốt khóa khóa c.h.ặ.t cổ chân tôi vào thành giường gỗ.

Tách.

Tiếng kim loại ngậm c.h.ặ.t vào nhau vang lên một âm thanh bén ngót, khôn khốc trong phòng ngủ tối tăm.

Sợi xích bạc dài một mét rưỡi, vừa vặn để tôi di chuyển từ giường đến phòng vệ sinh và chiếc ghế bành bên cửa sổ, nhưng vĩnh viễn cắt đứt bước chân tôi khỏi cánh cửa phòng ngủ chính. Hắn khóa xong, đứng bật dậy, hơi thở dồn dập, đôi mắt phượng đỏ ngầu găm c.h.ặ.t vào cổ chân tôi như để tự trấn an bản thân rằng tôi đã không thể trốn chạy.

Tôi cúi đầu, nhìn sợi xích bạc mảnh lánh lên thứ ánh sáng lạnh lẽo dưới ánh trăng mờ nhạt của căn phòng.

Trong lòng tôi bỗng dâng lên một cảm giác nực cười tột cùng. Người đàn ông này thông minh và thâm trầm sáu năm qua trên thương trường, lừa cha tôi, hại Khương thị, tính toán chính xác từng đường đi nước bước. Nhưng hắn lại ngu muội đến mức nghĩ rằng một sợi xích bạc có thể giữ lại một sinh mạng đang tự hoại t.ử từ bên trong. Hắn sợ tôi tự sát, nên hắn xích tôi lại, nhưng hắn không biết chính sợi xích này đang đẩy nhanh quá trình hoại t.ử dây thần kinh ngoại biên của chiếc chân tật tễnh, gián tiếp giúp căn bệnh suy tủy xương của tôi hoàn thành nốt bản án t.ử hình.

Tôi lấy ngón tay khẽ gẩy sợi xích bạc, tiếng kim loại va chạm vào nhau nghe giòn giã, vui tai như một món đồ chơi trẻ con.

"Lương Đình," Tôi ngước mắt lên nhìn hắn, trên môi nở một nụ cười rạng rỡ, thanh thản nhất kể từ ngày cha tôi ra đi. "Tôi không tự sát, tôi chỉ đang đợi cơ thể mình tự đầu hàng thôi."

Sự tỉnh táo của tôi biến câu nói đó thành một lời nguyền rủa câm lặng bọc trong nhung lụa.

Phó Lương Đình c.h.ế.t trân tại chỗ. Gương mặt hắn từ màu trắng bợt chuyển sang một sắc xám hoang tàn như tro tàn của một phế tích. Hắn nhìn nụ cười của tôi, nhìn sợi xích bạc trên cổ chân tôi, một nỗi bất an kinh hoàng, hoảng loạn điên cuồng dâng lên ngập tràn l.ồ.ng n.g.ự.c, khiến hắn không thở nổi. Hắn hiểu ý của tôi: Tôi không thèm tự sát, tôi chỉ đang buông xuôi để cái c.h.ế.t tự đến tìm mình. Hắn xích tôi, chỉ là đang giữ lại một cái xác không hồn.

Phó Lương Đình đứng bật dậy, hắn không dám nhìn vào nụ cười của tôi. Khi hắn thô bạo quay người bỏ đi, sợi xích bạc dài một mét rưỡi đột ngột bị kéo căng, vòng khóa lót da thuộc thắt c.h.ặ.t lấy cổ chân trái tập tễnh của tôi.

Bác sĩ Giang từng nói, người bị suy tủy xương như tôi, tiểu cầu giảm xuống mức đóng băng, chỉ cần một cái chạm nhẹ cũng đủ để các mao mạch dưới da vỡ vụn.

Một cơn đau buốt rát từ cổ chân dội lên. Dưới ánh trăng mờ nhạt, một vệt m.á.u tươi đỏ hỏn từ lớp da rách rỉ ra, chậm rãi loang ra, nhuộm rực một mảng vòng khóa lót da thuộc rồi chảy dọc xuống, bám vào từng mắt xích bạc lấp lánh. Sợi xích bạc sang trọng của hắn, vào đêm đầu tiên, đã ngập trong m.á.u của tôi.

Hắn lùi lại một bước, rồi hai bước, như thể đang nhìn thấy một bóng ma đáng sợ nhất cuộc đời mình.

Hắn xoay người bước nhanh ra phía cửa phòng ngủ chính, động tác tháo chạy t.h.ả.m hại hệt như vị luật sư trưởng ở hành lang công ty ngày hôm qua. Hắn đóng sập cánh cửa gỗ gụ dày nặng lại.

Cạch. Xoạch.

Tiếng hệ thống ổ khóa thông minh tự động lập trình lại mã số vang lên hai tiếng khô khốc, tàn nhẫn. Hắn khóa c.h.ặ.t cửa từ bên ngoài, nhưng tiếng cạch cạch của chốt cửa lại run lên bần bật, phản chiếu bàn tay đang không tra nổi chìa của người đàn ông đứng ngoài hành lang tối tăm. Hắn giam tôi vào bóng tối, nhưng kẻ sống trong địa ngục vào khoảnh khắc này, chính là hắn.