Có một kiểu tự sát không cần dùng đến d.a.o hay dây thừng. Đó là khi bạn bình thản từ bỏ mọi sự can thiệp của y học hiện đại, tắt đi chiếc máy đếm nhịp sinh học cuối cùng, và đứng yên nhìn ngọn nến của chính mình lụi tàn trong gió biển.
Khi lòng người đã nguội ngắt như tro tàn, cái c.h.ế.t bỗng nhiên trở thành một vị khách hẹn trước đầy thanh nhã.
Căn nhà cấp bốn thuê tạm nằm biệt lập bên rìa thị trấn Ninh Hải. Bốn bức tường vôi sần sùi bị hơi muối biển ăn mòn, bong tróc thành từng mảng loang lổ như những vệt sẹo cũ. Ngoài cửa sổ, tiếng sóng biển ban đêm vỗ vào bờ đá râm ran, rì rào không dứt, mang theo mùi nồng mặn và cái lạnh ẩm ướt của đại dương dội thẳng vào căn phòng trống trải.
Tôi ngồi bệt trên chiếc ghế gỗ thấp, đối diện với một chiếc bếp than tổ ong nhỏ đặt ở góc sân xi măng mở ra biển.
Trên bếp, chiếc siêu đất nung màu nâu sẫm đang bốc khói nghi ngút, phát ra tiếng nước sôi ục ục nặng nề. Mùi t.h.u.ố.c bắc nồng hắc, ngai ngái nhanh ch.óng lan tỏa, hòa vào gió biển tạo thành một thứ không khí ngột ngạt, đắng ngắt. Thang t.h.u.ố.c này là do một ông thầy lang già ở đầu chợ thị trấn bốc cho tôi sau khi xem mạch và khẽ lắc đầu thở dài. Ông cụ bảo: "Cái này chỉ giúp cô giữ ấm lục phủ ngũ tạng được ngày nào hay ngày nấy, chứ gốc rễ của cô... cạn sạch rồi."
Tôi biết rõ cái gọi là "gốc rễ" của mình. Đó là hệ thống tạo tủy đã hoàn toàn tê liệt, là lượng tiểu cầu giảm xuống mức đóng băng mà các giáo sư đầu ngành ở Kinh Thành từng kinh hoàng cảnh báo.
Tôi dùng một chiếc khăn thô lót tay, nhấc chiếc siêu đất xuống, cẩn thận rót thứ chất lỏng màu đen ngòm, đặc quánh ra chiếc bát sứ sứt sẹo mượn của chủ nhà.
Khói t.h.u.ố.c bốc lên, làm nhòe đi gương mặt hốc hác, không chút huyết sắc của tôi phản chiếu trên mặt nước t.h.u.ố.c tối tăm. Tôi nâng bát t.h.u.ố.c lên bằng hai bàn tay trơ khấc xương guốc, đưa lên bờ môi đang khô khốc, nứt nẻ.
Tôi uống cạn. Không một cái nhíu mày, không một cái chớp mắt, dứt khoát như thể đang uống một ngụm nước lọc bình thường.
Vị đắng chát, nồng hắc của các loại rễ cây rạch dọc qua cuống họng, đốt cháy dạ dày trống rỗng bằng một thứ nhiệt lượng thô bạo. Khi giọt t.h.u.ố.c cuối cùng trượt xuống, tôi đặt chiếc bát sứt xuống đất, tiếng gốm sứ chạm vào nền xi măng vang lên một tiếng cạch khô khốc.
"Thuốc đắng hay lòng đắng, uống nhiều rồi cũng thành quen." Tôi khẽ thì thầm với khoảng không vô định trước mặt, nụ cười trên môi nhạt nhẽo như bọt sóng ngoài khơi.
Mười năm qua, tôi đã uống quá nhiều thứ đắng ngắt từ tay Phó Lương Đình. Từ những lời hứa hẹn bọc đường sáu năm trước, cho đến bản án t.ử hình dành cho cha tôi sáu tháng qua, thứ nào mà không đắng đến thấu xương tủy? So với lòng người hiểm độc, một chén t.h.u.ố.c bắc rẻ tiền của ông thầy lang miền biển này, thực ra lại sạch sẽ và dễ chịu hơn rất nhiều.
Tôi mở chiếc túi xách cá nhân màu xám tro, lôi từ ngăn đáy ra ba hộp t.h.u.ố.c hình chữ nhật bọc giấy bạc bóng loáng.
Đó là những hộp t.h.u.ố.c giảm đau liều cao, t.h.u.ố.c kích thích tăng trưởng tế bào m.á.u của bệnh viện trung tâm Kinh Thành — thứ mà Phó Lương Đình đã dùng quyền lực và tiền bạc để gom về đầy một tủ t.h.u.ố.c trong phòng ngủ chính, ép tôi phải nuốt xuống mỗi ngày cùng với sự giam cầm của hắn. Mỗi một viên t.h.u.ố.c hóa học lạnh lẽo đó đều có giá hàng ngàn đô la, là thứ dùng để kéo dài cái xác không hồn của tôi để hắn tiếp tục hành hạ, sở hữu.
Tôi nhìn những vỉ t.h.u.ố.c bạc lấp lánh dưới ánh đèn dầu leo lét.
Rồi, không một chút do dự, tôi bóc toàn bộ những viên t.h.u.ố.c ra khỏi vỉ, thẳng tay ném sạch tất cả vào lòng bếp than đang đỏ rực.
Xèo. Xèo.
Lớp vỏ bọc hóa chất chạm vào than hồng lập tức quăn lại, bốc lên những làn khói nhỏ màu xanh nhạt cùng mùi khét lẹt, nồng nặc. Những viên t.h.u.ố.c đắt đỏ giúp kéo dài sinh mạng trần thế của cựu đại tiểu thư Khương gia nhanh ch.óng bị ngọn lửa của bếp than tổ ong thiêu rụi, hóa thành những mảng tro xám bợt bạt đen ngòm dưới đáy lò.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi đang tự tay c.h.ặ.t đứt đường lui của chính mình.
Tôi chọn cách từ bỏ những hóa chất lạnh lẽo của bệnh viện, chọn cách để cơ thể mình tự lụi tàn một cách tự nhiên và kiêu hãnh nhất. Tôi thà để những tế bào m.á.u cuối cùng cạn kiệt trong tiếng sóng biển Ninh Hải, còn hơn là sống tiếp bằng sự bố thí danh lợi của người đàn ông đã bức c.h.ế.t cha tôi. Nhà họ Khương có thể thua sạch trên thương trường, nhưng cốt cách của Khương Lam Vãn vĩnh viễn không để hắn định đoạt.
Một cơn ớn lạnh đột ngột dội lên từ lòng bàn chân, râm ran chạy dọc lên sống lưng, khiến toàn thân tôi khẽ run rẩy dữ dội.
Tôi buông vạt áo măng tô thô dày xuống, bó c.h.ặ.t lấy cơ thể gầy rộc của mình. Cơn sốt cao liên tục xuất hiện từ chiều muộn bắt đầu phát tác. Trán tôi nóng rực như lửa đốt, nhưng trong xương tủy lại lạnh ngắt như có người đổ nước đá vào huyết quản. Đôi mắt tôi nhòe đi, ánh đèn dầu trước mặt phân tách thành những vệt sáng vàng vọt, loang lổ.
Tôi biết, lưỡi hái của t.ử thần đã cận kề lắm rồi. Những mảng bầm tím xuất huyết trên bắp tay tôi đêm nay đã chuyển sang màu đen sẫm, dấu hiệu của một cơ thể đang đi dần vào giai đoạn suy kiệt hoàn toàn. Tôi mệt mỏi tựa đầu vào vách tường vôi sần sùi, nhắm mắt lại, để mặc cho cơn sốt và tiếng sóng biển nuốt chửng lấy chút lý trí mỏng manh cuối cùng.
Cùng lúc đó, cách Ninh Hải hơn một ngàn cây số. Kinh Thành, văn phòng Chủ tịch tập đoàn Phó thị.
Một giờ sáng, căn phòng rộng lớn không bật đèn trần, chỉ có ánh sáng xanh lét từ màn hình máy tính chuyên dụng của bộ phận an ninh chiếu lên gương mặt hốc hác, vặn vẹo của Phó Lương Đình. Hắn đã thức trắng ba ngày ba đêm, bộ âu phục phẳng phiu ngày thường giờ đây nhàu nát, chiếc cà vạt bị giật phăng vứt trong góc sọt rác, râu cằm lởm chởm khiến hắn trông già đi mười tuổi.
Cạch.
Cửa phòng bị đẩy mạnh ra. Trợ lý Giang lao vào, thở dốc, trên tay cầm một bản báo cáo dữ liệu điện t.ử vừa được in ra còn nóng hổi.
"Phó tổng! Tìm được rồi!" Giọng Giang Vũ run lên vì kích động lẫn sợ hãi. "Hệ thống kiểm soát tài chính vừa báo về, tài khoản ngân hàng ẩn danh của Khương tiểu thư sáu tiếng trước vừa phát sinh một giao dịch rút tiền mặt tại một cây ATM ngoại ô."
Phó Lương Đình bật dậy như một con thú bị dẫm phải đuôi. Hắn lao đến, thô bạo giật phắt bản báo cáo trên tay trợ lý, đôi mắt phượng hẹp dài đỏ ngầu những tia m.á.u găm c.h.ặ.t vào dòng địa chỉ in nhiệt nhỏ xíu dưới đáy trang giấy.
"Vị trí giao dịch: Cây ATM số 03, đường Bờ Biển, thị trấn Ninh Hải."
Ninh Hải.
Cái tên đó đập thẳng vào đại não Phó Lương Đình giống như một cú đ.ấ.m tàn nhẫn, khiến toàn bộ cơ thể sừng sững của hắn khẽ loạng choạng lùi lại một bước, đập mạnh vào cạnh bàn làm việc gỗ óc ch.ó. Chiếc b.út máy tháo nắp trên bàn lăn xuống sàn, phát ra tiếng động trơ trọi.
Hắn nhớ ra rồi. Ninh Hải chính là thị trấn ven biển nghèo nàn phía Nam — nơi mẹ hắn đã sinh ra, và cũng là nơi bà ấy đã tự tay kết liễu đời mình sau những tháng ngày bị Khương gia ruồng bỏ.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍 🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨ 🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙 🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Lam Vãn biết rõ nơi đó. Cô ấy không trốn đến những thành phố lớn để dùng tiền sống sót, cô ấy chọn quay về nơi bắt đầu mọi oán thù của hai nhà. Cô ấy dọn sạch đồ đạc, là phẳng áo sơ mi cho hắn, trả lại viên kim cương, chính là để mang cái xác tàn tạ của mình về trả mạng cho mẹ hắn. Cô ấy muốn dùng cách cực đoan nhất để phủi sạch mọi nợ nần mười năm qua giữa hai đứa.
Một nỗi sợ hãi tột cùng, một cảm giác hoảng loạn điên cuồng dâng lên bóp nghẹt lấy l.ồ.ng n.g.ự.c vị tân chủ tịch, khiến hắn không thở nổi. Hắn nhìn dấu bàn tay m.á.u của tôi vẫn còn in nhợt nhạt trên n.g.ự.c áo sơ mi trắng chưa kịp giặt của hắn vứt trên ghế sô pha, toàn thân run lên bần bật.
"Hủy bỏ toàn bộ cuộc họp ngày mai." Hắn khàn giọng ra lệnh, giọng nói lạc đi vì hoảng sợ. "Chuẩn bị chuyên cơ sớm nhất. Tôi phải đi Ninh Hải ngay lập tức."
Hắn lao ra khỏi văn phòng chủ tịch, bước chân dồn dập, hoảng loạn chạy về phía thang máy hành lang tối tăm. Trong lòng người đàn ông chưa từng thất bại trên thương trường này, lúc này chỉ còn lại một lời cầu nguyện điên cuồng và tuyệt vọng: Hắn cầu nguyện cô vẫn an toàn, cầu nguyện sợi xích bạc và ba phân kính cửa sổ đêm mưa ấy chưa triệt để lấy đi mạng sống của cô. Hắn thắng cả giang sơn Kinh Thành, nhưng giây phút này, hắn bắt đầu nhận ra bản thân đang chuẩn bị phải đối diện với một phế tích hoang tàn nhất cuộc đời mình.