Lam Vãn

Chương 22



CHƯƠNG 22: SỰ THẬT DẬP NÁT DƯỚI CƠN MƯA

Bi kịch lớn nhất của một kẻ báo thù không phải là thất bại, mà là vào khoảnh khắc hắn dẫm nát giang sơn của đối phương, hắn mới kinh hoàng nhận ra bản thân chỉ là một con d.a.o sắc bén được mài giũa bởi kẻ ác.

Anh dùng mười năm nuôi thù hận, tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t ân nhân, bức t.ử vợ con, để rồi cuối cùng quỳ giữa đống xương tàn mà khóc cho sự ngu muội của chính mình.

Bốn giờ sáng, giông bão ngoài kia lại trút xuống những đợt mưa rào sầm sập, quật dữ dội vào cửa kính căn hộ chung cư cũ. Trong phòng khách, mùi hương nến trắng cháy dở lụi tàn trộn lẫn với mùi hoa t.ử đinh hương héo rũ tỏa ra một thứ mùi vị nồng hắc, ngột ngạt như mùi của một nghĩa trang câm lặng. Ánh sáng le lói từ ngọn đèn dầu đặt trên bàn tab đầu linh cữu khẽ lắt léo, hắt lên vách tường xám chì chiếc bóng khổng lồ, vặn vẹo của Phó Lương Đình.

Hắn ngồi bệt dưới sàn nhà, móng tay bật m.á.u thô bạo x.é to.ạc lớp sáp mật màu đỏ thẫm trên chiếc phong bì da bò lớn.

Xoạt.

Lớp giấy dày bị xé rách một đường tàn nhẫn. Bên trong không có những bản cáo bạch tài chính phức tạp, chỉ có một xấp thư tay viết trên nền giấy in nhiệt đã ố vàng, mủn góc và một tập hồ sơ y tế có dấu mộc đỏ của Viện tâm thần Trung ương từ hai mươi năm trước.

Phó Lương Đình rút xấp thư ra, những ngón tay dính vết sẹo bỏng co rút run rẩy đến mức làm những trang giấy phát ra tiếng sột soạt hoảng loạn. Hắn lật xem trang đầu tiên, nét chữ nguệch ngoạc, run rẩy của mẹ hắn hiện hình qua dải mực mực tàu đã nhạt nhòa:

"Lương Đình... mẹ không điên... Đừng tin cha con... Chính ông ta đã ép mẹ uống thứ t.h.u.ố.c an thần liều cao đó mỗi đêm để sang tên ba mươi phần trăm cổ phần công nghệ... Khương Sơn biết chuyện, ông ấy đang gom tiền cứu mẹ... Đừng hận Khương gia..."

Khựng.

Đại não của Phó Lương Đình như bị một tia sét giáng thẳng xuống, nổ tung thành trăm vạn mảnh vỡ vụn.

Hắn điên cuồng lật tiếp tập hồ sơ y tế gốc bị đ.á.n.h tráo bên dưới. Những biên bản xét nghiệm độc chất trong m.á.u của mẹ hắn từ hai mươi năm trước hiển thị rõ ràng: hàm lượng thạch tín và an thần vượt ngưỡng cho phép gấp mười lần. Phía dưới mục chữ ký của người giám hộ hợp pháp chịu trách nhiệm tống bà vào viện, không phải là Khương Sơn.

Mà là Phó đại thiên — người cha ruột đã khuất của Phó Lương Đình.

Sự thật sụp đổ. Bản cáo trạng đẫm m.á.u hai mươi năm trước hóa ra là một vở kịch tàn nhẫn được đạo diễn bởi chính người cha ruột kiêu ngạo của hắn.

Phó đại thiên ngoại tình, lập mưu chiếm đoạt tài sản của vợ, tỉnh táo dùng hóa chất biến mẹ hắn từ một người bình thường thành một kẻ điên loạn. Cha của Lam Vãn — ông Khương Sơn — khi đó là người bạn thân duy nhất đã dốc cạn tài lực của Khương thị, âm thầm mua lại ba mươi phần trăm cổ phần để có tư cách pháp lý bảo lãnh mẹ hắn ra ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nhưng vào đêm cuộc giải cứu diễn ra, Phó đại thiên phát hiện. Trong cơn xô xát trên tầng thượng viện tâm thần, chính ông ta đã thẳng tay đẩy vợ mình xuống lầu, rồi dùng thế lực truyền thông đổ vấy toàn bộ tội lỗi, dàn dựng thành vụ t.a.i n.ạ.n do Khương gia trốn nợ gây ra.

Phó Lương Đình dùng mười năm thanh xuân để học cách tàn nhẫn, dùng sáu năm dịu dàng bọc đường để lừa dối Lam Vãn, dùng ba phân kính cửa sổ đêm mưa để g.i.ế.c đứa con duy nhất, và dùng bản án trốn thuế lừa ký sáu năm trước để bức c.h.ế.t ông Khương Sơn trong trại giam.

Tất cả... tất cả là để trả thù cho mẹ hắn.

Nhưng hóa ra, kẻ thù lớn nhất lại chính là huyết thống đang chảy trong người hắn. Hắn tình nguyện làm một con cờ mù quáng, tự tay găm từng nhát d.a.o vào l.ồ.ng n.g.ự.c của vị ân nhân duy nhất từng dốc lòng cứu mẹ mình, tự tay bức t.ử người đàn bà yêu hắn hơn cả sinh mạng.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

"A..."

Một tiếng rên rỉ khàn đặc, t.h.ả.m khốc thốt ra từ kẽ răng Phó Lương Đình. Hai hàm răng của hắn va vào nhau lập cập, lập cập liên tục vì cú sốc nhân sinh quan quá lớn, lực c.ắ.n mạnh đến mức phần lợi bật m.á.u, một dải m.á.u tươi đỏ hớn rỉ ra từ khóe môi, tuột dọc xuống cằm.

Phộc!

Lồng n.g.ự.c hắn co thắt dữ dội, một ngụm huyết tươi đỏ thẫm đột ngột b.ắ.n mạnh ra khỏi khoang miệng, nhuộm đỏ rực toàn bộ xấp thư tay và tập hồ sơ bệnh án gốc trên đùi hắn. Màu m.á.u tươi tanh nồng loang lổ trên nền giấy ố vàng, làm nhòe đi dòng chữ "Khương Sơn là người tốt" dưới đáy trang giấy.

Hắn nhìn vũng m.á.u trên tay mình, rồi nhìn chiếc linh cữu màu đen im lìm của Khương Lam Vãn trước mặt. Bộ váy cưới màu trắng tinh khôi dính huyết lệ của cô vẫn lánh lên thứ ánh sáng xa xỉ dưới ánh đèn dầu leo lét.

Thế giới quan ba mươi năm qua của vị tân chủ tịch hoàn toàn bị nghiền nát thành tro bụi bẩn thỉu. Hắn có cả giang sơn Kinh Thành, hắn lật đổ được Khương gia, nhưng giây phút này, hắn mới biết bản thân chính là một trò hề khốn nạn và t.h.ả.m hại nhất thế gian. Hắn đi tìm sự công bằng cho mẹ, nhưng cái giá phải trả lại là mạng sống của cả gia tộc họ Khương, là đứa con chưa kịp nhìn thấy ánh mặt trời.

"Hóa ra... tôi mới là con d.a.o tàn nhẫn nhất găm vào n.g.ự.c mẹ tôi, găm vào n.g.ự.c em." Hắn ngửa đầu gầm lên, giọng nói khàn đặc, đứt quãng như tiếng một sợi dây xích sắt rỉ sét bị giật đứt hoàn toàn.

Hắn cười.

Tiếng cười điên dại, ghê rợn vang vọng trong căn phòng khách ngập mùi hoa t.ử đinh hương và nến trắng, xé rách màn đêm giông bão. Hắn vừa cười vừa khóc, những giọt huyết lệ đỏ thẫm từ khóe mắt xối xả tuột qua gò má hốc hác, nhợt nhạt. Hắn loạng choạng bò rạp dưới sàn nhà, gục đầu vào thành linh cữu bằng gỗ t.ử đàn của cô, cơ thể gầy rộc run lên từng hồi co quắp.

Tiếng cười của hắn nhỏ dần, nhỏ dần rồi lịm hẳn đi trong không gian câm lặng sặc mùi t.ử khí. Hắn ngất lịm bên cạnh linh cữu, gương mặt áp c.h.ặ.t vào tấm voan váy cưới lạnh ngắt của tôi, bàn tay dính đầy sẹo bỏng vẫn nắm c.h.ặ.t lấy tập hồ sơ dính m.á.u tươi không chịu buông ra.

Bên ngoài cửa sổ, tiếng còi của đoàn tàu muộn lại hú lên một tiếng dài, trầm đục xé rách màn đêm, rầm rập lướt qua thành phố như một tiếng chuông t.ử thần định đoạt bản án chung thân cô độc đến tận xương tủy của nửa đời còn lại của hắn.