Lý Thanh Vân ngồi trong chiếc xe ngựa gỗ hơi cũ của Lý phủ. Nàng vận một bộ y phục màu xanh ngọc nhạt, thêu họa tiết mây trắng giản đơn ở tay áo. So với những tiểu thư nhà quyền quý khác đang diện lụa là rực rỡ, đeo đầy trang sức quý hiếm ngoài kia, nàng trông thanh khiết như một đóa phù dung sớm mai, nhưng lại ẩn chứa một sự trầm tĩnh khó chạm tới.
"Tiểu thư, người thực sự không lo lắng sao?" - Thanh Trúc, tỳ nữ thân cận, run rẩy hỏi. "Nô tỳ nghe nói, tiểu thư nhà Thượng thư bộ Lễ đã chuẩn bị cả nghìn lượng vàng để lo lót cho các Ma ma tổng quản và Đại tổng quản nhằm có một vị trí tốt trong buổi diện thánh..."
Thanh Vân khẽ lật một trang sách luận, giọng nàng bình thản như mặt hồ không gợn sóng:
"Vàng bạc chỉ mua được sự thuận tiện nhất thời, không mua được lòng quân vương. Phụ thân ta chỉ là quan Ngũ phẩm, chúng ta không có vốn liếng để phô trương, thì phải biết cách ẩn mình. Giữa một rừng hoa rực rỡ, một nhành cỏ xanh đôi khi lại khiến người ta ghi nhớ lâu hơn."
Nàng hiểu rõ, tại nơi quyền lực tập trung này, kẻ quá nổi bật khi chưa có thực lực sẽ là kẻ c.h.ế.t sớm nhất. Mục tiêu của nàng không phải là khiến Hoàng đế kinh ngạc ngay cái nhìn đầu tiên, mà là để Ngài phải tò mò về sự điềm đạm của nàng.