Nhất Bộ Thanh Vân

Chương 2: MÀN PHỦ ĐẦU TẠI TRỮ TÚ CUNG



Gần sáng, khi sương mù còn bao phủ khắp các mái cung của Trường Thành, tiếng chuông đồng vang lên báo hiệu một ngày mới bắt đầu. Tiếng chuông khô khốc, ngân dài như một lời cảnh tỉnh rằng những giấc mộng êm đềm ở quê nhà đã chính thức chấm dứt.

 

Lý Thanh Vân lập tức tỉnh giấc. Nàng không giống như những tiểu thư khác vẫn còn đang ngái ngủ hay đợi tỳ nữ đến hầu hạ. Động tác của nàng nhanh nhẹn nhưng vẫn giữ được sự thanh thoát vốn có. Nàng tự tay vấn tóc cho mình theo kiểu đơn giản nhất, cài một chiếc trâm bạc thanh mảnh, rồi khẽ lay Thanh Trúc đang ở giường dưới dậy.

 

"Tiểu thư, người dậy sớm vậy sao?" - Thanh Trúc dụi mắt, giọng còn ngái ngủ nhưng tay chân nhanh nhẹn bắt đầu chỉnh trang đơn giản cho tiểu thư.

 

"Ở nơi này, chậm một bước là mất một đời. Chúng ta đi thôi."

 

Khi Lý Thanh Vân bước ra sân chính của Trữ Tú cung, nàng thấy Tống Ma ma đã đứng đó từ bao giờ, thước gỗ cầm trên tay, gương mặt nghiêm nghị như tạc tượng. Một lúc sau, các tú nữ khác mới lếch thếch chạy ra, người thì áo quần chưa chỉnh tề, người thì mắt sưng húp vì khóc đêm.

 

"Quỳ xuống!" Tống Ma ma bất thình lình quát lên.

 

Hơn hai trăm tú nữ giật mình kinh hãi, vội vã quỳ rạp xuống sân gạch lạnh lẽo. Tống Ma ma đi chậm rãi qua từng hàng người, tiếng đế giày chạm vào đá xanh nghe lạch cạch đầy áp lực.

 

"Các vị tiểu thư nghe cho rõ. Hôm nay là buổi học lễ nghi đầu tiên: Cách quỳ và cách đi đứng. Nếu ai làm không xong, tối nay sẽ không có cơm ăn. Đừng có mang cái danh con gái quan lớn ra đây, ở đây chỉ có quy củ của cung đình mà thôi!"

 

Ánh nắng bắt đầu gay gắt. Một canh giờ, rồi hai canh giờ trôi qua, nhiều tú nữ bắt đầu chao đảo, có người đã ngất xỉu. Lý Thanh Vân vẫn quỳ thẳng lưng, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, hơi thở điều độ. Nàng đã chuẩn bị cho việc này từ nhiều năm trước tại nhà, bởi nàng biết, sức bền của ý chí quan trọng hơn sức bền của cơ thể.

 

Đúng lúc đó, Lâm Tú Nhi - người đang quỳ ở hàng trên - bỗng dưng lảo đảo rồi đổ ập về phía sau, cố tình va mạnh vào người Lý Thanh Vân. Theo phản xạ, Lý Thanh Vân hơi nghiêng người tránh né, khiến Lâm Tú Nhi ngã nhào xuống đất, gây ra tiếng động lớn.

 

"Láo xược!" Tống Ma ma bước tới, thước gỗ chỉ thẳng vào mặt hai nàng. "Các ngươi là ai mà dám làm loạn trong buổi huấn luyện?"

 

Lâm Tú Nhi lập tức khóc lóc: "Ma ma, là Lý Thanh Vân! Nàng ta cố tình đẩy ta vì ghét ta ở phòng tốt hơn nàng ta!"

 

Tống Ma ma quay sang nhìn Lý Thanh Vân với ánh mắt lạnh lẽo: "Lý tiểu thư, ngươi có gì để nói?"

 

Thanh Vân vẫn quỳ vững, giọng nói bình thản không chút run sợ: "Thưa Ma ma, tiểu nữ chỉ giữ đúng tư thế quỳ mà Ma ma đã dạy. Rõ ràng, nếu dân nữ thực sự đẩy người, hướng ngã của Lâm tiểu thư phải là về phía trước chứ không phải ngả về phía sau như vậy. Hơn nữa, tay tiểu nữ vẫn đang đặt đúng vị trí, không hề có dấu vết của việc tác động lực. Ma ma là người tinh tường, chắc chắn sẽ thấy rõ ai mới là người không giữ vững tư thế."

 

Tống Ma ma nhìn xuống tư thế của hai người. Quả thật, Lý Thanh Vân vẫn giữ được dáng quỳ hoàn hảo, còn Lâm Tú Nhi thì nằm sóng soài theo một tư thế rất "giả tạo".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Bà ta hừ lạnh một tiếng: "Lâm Tú Nhi, phạt quỳ thêm một canh giờ vì tội gây rối và vu khống. Lý Thanh Vân, tuy ngươi không sai, nhưng để làm gương cho kẻ khác, ngươi cũng phải quỳ thêm nửa canh giờ vì đã gây ra sự xao nhãng."

 

Đám đông xì xào. Lý Thanh Vân khẽ cúi đầu: "Tiểu nữ tuân lệnh."

 

Đến khi buổi huấn luyện kết thúc, mọi người đều rã rời. Lý Thanh Vân nhận thấy Tống Ma ma khi bước đi có chút loạng choạng, tay khẽ đưa lên day thái dương. Nàng biết, thời cơ đã đến.

 

Màn đêm buông xuống, Trường Thành chìm trong một sự tĩnh lặng đến rợn người. Sau cả ngày quỳ dưới nắng, đôi chân của Lý Thanh Vân đã sưng tấy, từng thớ thịt đều đau nhức như có kim châm. Thế nhưng, nàng không nghỉ ngơi. Nàng lấy ra túi thảo d.ư.ợ.c nhỏ, cẩn thận pha trộn rồi tiến về phía gian phòng của Tống Ma ma.

 

Đứng trước cửa, nàng khẽ gõ ba tiếng nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Giọng nói mệt mỏi của Tống Ma ma vang lên: "Ai đó? Đã giờ này còn có việc gì?"

 

"Tiểu nữ Lý Thanh Vân, xin phép được bái kiến Ma ma."

 

Cánh cửa mở ra, Tống Ma ma nhìn nàng với vẻ cảnh giác, bàn tay bà vẫn không rời khỏi thái dương đang giật liên hồi. Lý Thanh Vân không đợi bà hỏi, liền cung kính dâng lên một chiếc túi thơm nhỏ tỏa mùi hương thanh khiết:

 

"Tiểu nữ biết Ma ma vì lo lắng cho tú nữ chúng ta mà lao lực, dẫn đến chứng đau đầu kinh niên. Túi thơm này chứa oải hương và một ít vị t.h.u.ố.c gia truyền của Lý phủ, có tác dụng an thần, giảm đau. Nếu Ma ma tin tưởng, hãy để tiểu nữ dâng chút lòng thành."

 

Tống Ma ma im lặng hồi lâu, ánh mắt sắc như d.a.o găm soi xét gương mặt bình thản của Thanh Vân. Sau đó, bà chậm rãi cầm lấy túi thơm. Kỳ lạ thay, chỉ một thoáng ngửi thấy mùi hương ấy, cơn đau nhức như b.úa bổ trong đầu bà dường như dịu đi đôi chút. Bà nhìn thiếu nữ nhỏ bé trước mặt, trong lòng không khỏi kinh ngạc trước sự quan sát nhạy bén của nàng.

 

"Lý tiểu thư, ngươi nghĩ rằng chỉ với một túi thơm là có thể khiến ta nâng đỡ ngươi sao?" Tống Ma ma lạnh lùng hỏỉ.

 

Lý Thanh Vân cúi đầu, giọng nói trầm ổn: "Tiểu nữ không cầu nâng đỡ, chỉ cầu Ma ma giữ gìn thân thể. Trong cung này, người tinh tường như Ma ma chính là tấm gương cho chúng tú nữ học tập. Nếu Ma ma ngã xuống, chúng ta nào biết trông cậy vào ai để học đạo sinh tồn?"

 

Lời nói này không chỉ là nịnh nọt, nó đ.á.n.h đúng vào niềm kiêu hãnh của một người đã dành cả đời để giữ gìn quy cũ của hậu cung Trường Thành. Tống Ma ma khẽ gật đầu, ánh mắt bớt đi vài phần gay gắt:

 

"Về đi. Chuyện hôm nay ngươi xử lý không tệ, nhưng hãy nhớ, trong cung này, thông minh quá đôi khi là cái họa. Biết giấu mình mới là kẻ sống lâu."

 

"Tiểu nữ ghi tạc lời dạy của Ma ma."

 

Lý Thanh Vân khẽ khàng lui ra, bóng dáng nàng hòa vào màn đêm. Nàng biết, từ khoảnh khắc này, Tống Ma ma sẽ không còn là một chướng ngại, mà đã trở thành một "bình phong" vô hình cho nàng. Một nước cờ nhỏ, nhưng lại là sự khởi đầu cho hành trình vươn lên ở nơi này.