Nhất Bộ Thanh Vân

Chương 1: HOA GIẤU MÌNH CHỜ GIÓ



Tiết trời tháng Ba ở kinh thành vốn dĩ dịu mát, nhưng không khí trước cửa nam của Trường Thành lại căng thẳng đến mức đóng băng. Hôm nay là ngày đại tuyển tú nữ, một ngày mà hàng trăm gia tộc gửi gắm hy vọng vào những đóa hoa rực rỡ nhất của mình, mong chờ một bước đổi đời.

 

Lý Thanh Vân ngồi trong chiếc xe ngựa gỗ hơi cũ của Lý phủ. Nàng vận một bộ y phục màu xanh ngọc nhạt, thêu họa tiết mây trắng giản đơn ở tay áo. So với những tiểu thư nhà quyền quý khác đang diện lụa là rực rỡ, đeo đầy trang sức quý hiếm ngoài kia, nàng trông thanh khiết như một đóa phù dung sớm mai, nhưng lại ẩn chứa một sự trầm tĩnh khó chạm tới.

 

"Tiểu thư, người thực sự không lo lắng sao?" - Thanh Trúc, tỳ nữ thân cận, run rẩy hỏi. "Nô tỳ nghe nói, tiểu thư nhà Thượng thư bộ Lễ đã chuẩn bị cả nghìn lượng vàng để lo lót cho các Ma ma tổng quản và Đại tổng quản nhằm có một vị trí tốt trong buổi diện thánh..."

 

Thanh Vân khẽ lật một trang sách luận, giọng nàng bình thản như mặt hồ không gợn sóng:

 

"Vàng bạc chỉ mua được sự thuận tiện nhất thời, không mua được lòng quân vương. Phụ thân ta chỉ là quan Ngũ phẩm, chúng ta không có vốn liếng để phô trương, thì phải biết cách ẩn mình. Giữa một rừng hoa rực rỡ, một nhành cỏ xanh đôi khi lại khiến người ta ghi nhớ lâu hơn."

 

Nàng hiểu rõ, tại nơi quyền lực tập trung này, kẻ quá nổi bật khi chưa có thực lực sẽ là kẻ c.h.ế.t sớm nhất. Mục tiêu của nàng không phải là khiến Hoàng đế kinh ngạc ngay cái nhìn đầu tiên, mà là để Ngài phải tò mò về sự điềm đạm của nàng.

 

Chiếc xe ngựa dừng lại. Một tiếng loa thông báo vang lên khô khốc từ phía cổng thành:

 

"Tú nữ vào cung! Theo đúng lệ cũ, tất cả phải xuống xe đi bộ, không phân biệt cao thấp!"

 

Thanh Vân bước xuống xe. Trước mắt nàng là bức tường đỏ cao v.út của Trường Thành, nơi dường như nuốt chửng mọi ánh sáng mặt trời. Nàng khẽ siết c.h.ặ.t chiếc khăn tay thêu nhành lan, trong lòng thầm nhủ: "Lý gia có thể ngẩng cao đầu hay không, chính là bắt đầu từ bước chân này."

 

Vừa bước qua cửa thành, một giọng nói chanh chua đã vang lên từ phía sau:

 

"Ồ, đây chẳng phải là đại tiểu thư của Lý phủ sao? Nghe nói phụ thân ngươi đang bị dính vào điều tra của Hình bộ vì tội tắc trách công vụ. Với xuất thân như vậy mà cũng dám vác mặt đến đây tuyển tú à?"

 

Lý Thanh Vân dừng bước, xoay người lại. Đối diện nàng là Lâm Tú Nhi, con gái của một quan vị tứ phẩm vốn luôn đối đầu với cha nàng. Lâm Tú Nhi đang nhìn nàng với ánh mắt đầy khinh miệt.

 

Lý Thanh Vân không giận, nàng khẽ mỉm cười, một nụ cười đúng mực nhưng khiến đối phương cảm thấy lạnh sống lưng:

 

"Lâm tiểu thư quá lời rồi. Thanh Vân vào cung là để hầu hạ Thánh thượng, chia sẻ nỗi lo với thiên hạ. Còn về việc công vụ của phụ thân ta, đúng sai thế nào đã có Hoàng thượng anh minh định đoạt. Lâm tiểu thư tự ý nghị luận chuyện triều đình giữa thanh thiên bạch nhật, lại ngay cửa cung, không sợ phạm vào điều cấm sao?"

 

Lâm Tú Nhi cứng họng, gương mặt đỏ bừng vì tức giận nhưng không thể bắt bẻ. Lý Thanh Vân không nán lại lâu, nàng ung dung bước tiếp theo đoàn người vào trong, để lại những ánh mắt vừa tò mò vừa dè chừng phía sau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Sau khi dằn mặt Lâm Tú Nhi, Lý Thanh Vân không hề lộ ra vẻ đắc thắng. Nàng hiểu rõ một đạo lý: ở nơi này, kẻ thù lộ mặt không đáng sợ bằng kẻ thù mỉm cười sau lưng. Nàng thu lại tà áo, bước từng bước vững chãi trên con đường lát đá xanh nhẵn thín. Những viên đá này đã được mài mòn bởi bước chân của bao thế hệ cung phi, kẻ đến người đi, kẻ vinh quang tột đỉnh, kẻ lại vùi xác dưới giếng lạnh.

 

Trường Thành hiện ra trước mắt nàng với vẻ đẹp lộng lẫy đến nghẹt thở. Những mái điện lợp ngói lưu ly vàng rực dưới nắng, những hàng cột trụ chạm khắc rồng phượng tinh xảo, nhưng với Lý Thanh Vân nàng, mỗi chi tiết trang trí đều như một đôi mắt đang canh chừng. Sự xa hoa này không dành cho kẻ yếu, nó chỉ dành cho kẻ chiến thắng.

 

Đoàn tú nữ hơn hai trăm người được dẫn qua Dực Khôn môn để tiến vào Trữ Tú cung. Khi bước qua bục cửa cao v.út, Ma ma tổng quản họ Tống đột ngột dừng lại, xoay người nhìn thẳng vào đám đông.

 

"Mỗi phòng ở đây sẽ có bốn người ở. Đừng có đem thói tiểu thư cậy quyền cậy thế ở nhà vào đây mà tranh giành phòng tốt. Thứ tự phòng đã được Đại tổng quản sắp xếp dựa trên phẩm cấp của phụ thân các vị. Người đâu, đọc danh sách!"

 

Một tiểu thái giám bước lên, hắng giọng rồi đọc vang. Đúng như dự đoán, con gái của các vị quan từ Tứ phẩm trở lên được xếp vào các gian phòng phía Đông, nơi đón ánh nắng ban mai và rộng rãi nhất. Trong khi đó, Lý Thanh Vân cùng những tiểu thư nhà quan Ngũ phẩm, Lục phẩm bị đẩy vào dãy phòng phía Tây vốn ẩm thấp và chật hẹp hơn.

 

Lâm Tú Nhi được xếp vào một căn phòng hạng tốt ở dãy phía Đông. Trước khi bước vào, ả không quên quay lại nhìn Lý Thanh Vân với ánh mắt đầy khiêu khích, môi nhếch lên một nụ cười thỏa mãn. Lý Thanh Vân vẫn cúi đầu, thần thái ung dung như thể nàng đang bước vào một gian điện rực rỡ chứ không phải một căn phòng ẩm mốc.

 

Bên trong phòng của Lý Thanh Vân còn có ba người khác. Một người là Trần Tố Tâm, con gái quan Lục phẩm ở vùng biên viễn, trông có vẻ nhút nhát và hiền lành. Hai người còn lại là chị em họ Vương, con nhà thương gia có tiền mua quan bán chức nên mới lọt được vào vòng này. Ngay khi bước vào phòng, hai chị em họ Vương đã bắt đầu phàn nàn:

 

"Cái chỗ rách nát này mà cũng gọi là cung điện sao? Hôi hám và chật hẹp quá mức! Chúng ta nên mang ít bạc tới cầu xin các Ma ma đổi phòng mới phải."

 

Lý Thanh Vân nhẹ nhàng đặt tay nải lên chiếc giường gỗ đơn sơ, lên tiếng nhắc nhở:

 

"Hai vị tỷ tỷ, xin thứ lỗi cho Thanh Vân nói thẳng. Ở đây là cung cấm, mỗi một viên gạch, một tấc đất đều là của Hoàng thượng. Việc sắp xếp chỗ ở là ý của bề trên, nếu chúng ta tùy tiện chê bai hay tìm cách đổi chác, chẳng khác nào đang trách cứ sự sắp xếp của nội cung. Nếu lời này lọt đến tai các Ma ma và Tổng quản, sợ rằng ngày mai chúng ta không còn cơ hội để diện thánh nữa."

 

Lời nói của nàng tuy nhẹ nhàng nhưng lại có sức nặng ngàn cân. Hai chị em họ Vương giật mình, sắc mặt tái nhạt, lập tức ngậm miệng không dám than vãn thêm lời nào. Trần Tố Tâm nhìn Lý Thanh Vân với ánh mắt cảm kích, khẽ gật đầu chào nàng.

 

Đêm hôm đó, cung đình chìm vào sự im lặng đáng sợ. Tiếng gió rít qua những kẽ lá của cây ngô đồng cổ thụ nghe như tiếng thở dài của những người phụ nữ đã già cỗi trong cung. Lý Thanh Vân nằm trên chiếc giường cứng, mắt nhìn chăm chằm vào tấm màn che nhạt màu. Nàng đang suy tính.

 

Sáng mai sẽ là buổi huấn luyện lễ nghi đầu tiên. Tống Ma ma chắc chắn sẽ không để các nàng yên ổn. Bà ta được lệnh phải "gọt giũa" những tiểu thư này trở thành những quân cờ ngoan ngoãn. Để nổi bật giữa hai trăm con người, nàng không thể chỉ giỏi lễ nghi, nàng phải trở thành người có ích nhất trong mắt Tống Ma ma.

 

Nàng khẽ ngồi dậy, mở chiếc túi nhỏ chứa những loại thảo d.ư.ợ.c mà nàng đã bí mật mang theo. Một ít tinh dầu oải hương, một ít bột ngọc trai nghiền mịn. Qua dò hỏi trước khi tiến cung, àng biết vị Tống Ma ma này thường xuyên bị chứng mất ngủ và đau đầu do phải quán xuyến việc cung cấm. Đây chính là "chìa khóa" đầu tiên để nàng mở ra con đường thăng tiến của mình.