Bình minh tại Trường Thành hôm nay mang một sắc tím lạ kỳ, thứ sắc màu nửa như u buồn, nửa như kiêu hãnh, hòa quyện giữa cái lạnh buốt của lớp tuyết chưa tan hết và hơi ấm nồng đượm tỏa ra từ những lò sưởi rực than hồng trong các cung điện. Đây là ngày trọng đại nhất đối với Lý gia: Ngày Lý Thanh Vân chính thức bước lên hàng Tứ phi với phong hiệu Tĩnh Hiền Phi. Một vị trí không chỉ đứng đầu chín bậc tần thị, mà còn nắm giữ thực quyền quản lý Nội vụ cung, huyết mạch của toàn bộ hậu cung.
Đứng trước tấm gương đồng lớn trong cung Trường Xuân, Thanh Vân để mặc cho các cung nữ khoác lên mình bộ cung trang màu hồng sẫm thêu chỉ vàng ròng. Hình chim hỉ tước tung cánh giữa ngàn mây được thêu vô cùng tinh xảo, mỗi khi nàng chuyển động, những sợi chỉ kim tuyến lại lấp lánh như đang rực cháy. Nàng không còn vẻ rụt rè, ẩn mình như đóa hoa nhài đêm nào mới bước chân qua cổng cung. Trước mắt nàng là một bậc chủ t.ử uy nghiêm, người đã dùng sự im lặng của mình để tiễn đưa những kẻ thù vào chỗ c.h.ế.t.
"Nương nương, người thật uy nghi." - Thanh Trúc khẽ thầm thì, đôi tay run run cài chiếc trâm phượng bằng ngọc bích - vật định tình mà Hoàng đế vừa ban tặng kèm theo bản trát thăng cấp.
Thế nhưng, ngay khi Lý Thanh Vân bước ra khỏi cổng cung để đến điện Thái Hòa, nàng đã chạm mặt Thục Phi. Người đồng minh từng cùng nàng kề vai sát cánh lật đổ Đức phi giờ đây đứng đó dưới tán cây ngô đồng rụng lá. Nụ cười của Thục Phi vẫn nở trên môi, nhưng đôi mắt nàng lại lạnh lùng và xa cách đến lạ thường.
"Chúc mừng Hiền Phi muội muội." - Thục Phi lên tiếng, giọng nói mang theo chút chua chát không giấu giếm. "Mới ngày nào muội còn cần bổn cung dẫn dắt tại Vĩnh Ninh cung, nay đã ngồi cùng hàng với bổn cung, lại còn nắm quyền quản lý Nội vụ. Quả là hậu sinh khả úy, tốc độ thăng tiến này của muội, ngay cả bổn cung cũng thấy ch.óng mặt."
Lý Thanh Vân khẽ nhún người hành lễ, phong thái vô cùng mực thước: "Tất cả đều nhờ nương nương chỉ dạy tận tình trong những ngày đầu thần thiếp vào cung. Thần thiếp chưa bao giờ quên ơn đức đó."
"Quên hay không, chỉ có lòng Hiền phi muội biết." - Thục Phi xoay người bước đi, tà áo lụa quét trên nền đá xanh lạnh lẽo. Nàng bỏ lại một câu nói nhỏ nhưng đủ để Lý Thanh Vân cảm thấy gai người: "Tại cái Trường Thành này, khi người ta đã leo quá cao, họ thường quên mất những bậc thang đã đưa mình lên. Đừng để gió trên cao làm muội ch.óng mặt mà ngã xuống, khi đó, những người đứng dưới sẽ không còn đưa tay ra cứu muội nữa đâu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vết rạn đầu tiên đã chính thức lộ diện. Thục Phi cảm thấy vị thế bề trên của mình bị đe dọa nghiêm trọng bởi quyền quản lý Nội vụ mà Lý Thanh Vân đang nắm giữ. Trước đây, quyền lực này luôn được chia nhỏ, nhưng nay nó đã tập trung vào tay một người trẻ tuổi hơn, thông minh hơn và nhận được sủng ái nồng đậm hơn.
Buổi lễ thụ phong tại điện Thái Hòa diễn ra đầy long trọng dưới sự chứng kiến của hàng trăm quan viên và phi tần. Thế nhưng, sự căng thẳng thực sự lại nằm ở cung Khôn Ninh ngay sau đó, trong buổi trà chiều thỉnh an Hoàng hậu. Hoàng hậu ngồi trên phượng tọa, ánh mắt nàng nhìn Lý Thanh Vân không còn sự tán thưởng hay bao dung như những ngày đầu. Thay vào đó là một sự cảnh giác cao độ, một sự dè chừng dành cho một đối thủ tiềm năng.
"Tĩnh Hiền Phi," - Hoàng hậu chậm rãi nhấp trà, tay bà miết nhẹ lên bản trát kê khai danh sách cung nhân mới mà Lý Thanh Vân vừa đệ trình. "Ngươi vừa lên ngôi vị mới đã lập tức đòi thanh lọc Nội vụ, thay thế những thái giám lâu năm bằng những người trẻ tuổi do ngươi trực tiếp đề bạt. Phải chăng ngươi cho rằng luật lệ và cách dùng người của bổn cung bấy lâu nay quá lỏng lẻo, hay ngươi đang muốn biến phủ Nội vụ thành một địa bản nhỏ của riêng Lý gia?"
Lý Thanh Vân cúi người xuống giữa sảnh điện, phong thái vẫn điềm đạm như mặt hồ không gợn sóng: "Thưa nương nương, thần thiếp chỉ muốn làm sạch những tàn dư mà Tống gia và Tuệ gia đã để lại, nhằm bảo vệ sự trong sạch cho Trường Thành và sự uy nghiêm của nương nương. Những người cũ đã quen với lối mòn của sự tham nhũng, nếu không thay đổi, Luật pháp sẽ mãi chỉ là lời nói suông. Nếu thần thiếp có làm gì khiến nương nương phật lòng, xin người cứ quở trách, thần thiếp nguyện nhận tội."
"Ngươi rất khéo dùng quy củ và công minh để bao biện cho dã tâm của mình." - Hoàng hậu hừ lạnh, đặt chén sứ xuống bàn tạo nên một tiếng "cộp" khô khốc. "Đừng quên, bổn cung mới là người nắm giữ lục cung này. Ngươi có thể có sủng ái của Hoàng đế, ngươi có thể có tài năng xuất chúng, nhưng nếu bước quá giới hạn, Ngưng Pháp Điện vẫn luôn mở cửa chờ đón bất kỳ ai, không kể đó là Tiệp dư hay là Hiền Phi."
Lý Thanh Vân cúi đầu tạ tội, nhưng trong lòng nàng hiểu rõ: Hoàng hậu đã chính thức coi nàng là một mầm mống bất trị cần phải kiềm tỏa. Sự công bằng mà Hoàng hậu theo đuổi là sự ổn định tĩnh tại của trật tự cũ, còn sự trỗi dậy mạnh mẽ của nàng lại chính là sự xáo trộn lớn nhất đối với cái trật tự đó.
Mối quan hệ "kiềng ba chân" giữa Hoàng hậu - Thục Phi - Hiền Phi giờ đây chỉ còn là cái vỏ bọc bên ngoài. Bên trong, những sợi dây liên kết đã bắt đầu mục ruỗng vì sự ngờ vực. Mỗi lời hỏi thăm, mỗi chén trà ban thưởng đều ẩn chứa những lưỡi d.a.o sắc bén sẵn sàng đ.â.m xuyên qua lớp lụa là gấm vóc. Lý Thanh Vân đứng giữa hai thế lực đại thụ, nàng hiểu rằng mình đã chọn con đường cô đơn nhất: Con đường của một kẻ tự mình định đoạt vận mệnh.