Sau yến tiệc Trung thu, danh tiếng của Tĩnh Hiền dung phủ bóng khắp lục cung. Việc một nữ t.ử thăng tiến thần tốc từ Tài nhân lên Hiền dung chỉ trong thời gian ngắn đã trở thành đề tài bàn tán xôn xao tại các hành lang đá xanh của Trường Thành. Người ta nể phục sự thông tuệ của nàng, nhưng cũng run sợ trước thủ đoạn dứt khoát đã tiễn Lệ Chiêu nghi vào chỗ c.h.ế.t. Tuy nhiên, với Lý Thanh Vân, nàng hiểu rằng sự thăng cấp này giống như việc leo lên một ngọn núi cao hơn, nơi gió thốc mạnh hơn và những kẻ thù cũng trở nên thâm độc hơn gấp bội.
Sáng sớm, Vĩnh Ninh cung nhộn nhịp tiếng bước chân của các cung nữ mới được điều đến. Lý Thanh Vân ngồi bên cửa sổ, ánh mắt nàng dõi theo những cánh chim nhạn bay ngang trời. Trên bàn, một bản trát mật từ phụ thân nàng được giấu khéo léo trong hộp phấn sáp đỏ thắm. Nàng khẽ mở ra, những dòng chữ báo hiệu một cơn bão mới tại tiền triều: Gia tộc họ Tuệ của Tuệ Quý phi đang ráo riết thu mua lương thảo bí mật, có dấu hiệu lũng đoạn thị trường để đầu cơ trục lợi ngay trước thềm mùa đông.
"Hiền dung nương nương," Thanh Trúc khẽ khàng bước vào, tay bưng một chiếc khay bạc đựng chén t.h.u.ố.c bổ. "Người của cung Khôn Ninh vừa tới báo, Hoàng hậu nương nương mời người và Tuệ Quý phi cùng đến Ngự Uyển thưởng lãm những đóa mẫu đơn cuối mùa."
Thanh Vân thu lại bản mật thư, khẽ nhếch môi: "Mẫu đơn cuối mùa thường là những đóa kiêu ngạo nhất, nhưng cũng dễ tàn nhất. Thanh Trúc, trang điểm cho bổn cung thật nhạt, dùng bộ y phục màu xanh khói, không cần trâm chim tước hỉ vàng, chỉ cần một chiếc trâm ngọc đơn sơ."
Nàng biết, tại cuộc hẹn này, Hoàng hậu muốn xem thái độ của nàng sau khi thăng cấp, còn Tuệ Quý phi chắc chắn sẽ tìm cách trả đũa vụ việc tại yến tiệc Trung thu.
Tại Ngự Uyển, hoa mẫu đơn đỏ rực rỡ dưới nắng vàng nhạt. Hoàng hậu ngồi trong đình hóng gió, phong thái ung dung. Bên cạnh nàng là Tuệ Quý phi, người hôm nay diện một bộ cánh rực rỡ với họa tiết chim tước bay v.út, như muốn khẳng định vị thế Quý phi độc tôn của mình.
Khi Lý Thanh Vân bước tới, nàng thực hiện hành lễ một cách chậm rãi, cung kính: "Thần thiếp Lý Hiền dung, tham kiến Hoàng hậu nương nương, tham kiến Tuệ Quý phi nương nương."
"Bình thân. Lý Hiền dung hôm nay ăn mặc thật thanh nhã, đúng là không phụ lòng mong đợi của Hoàng thượng về hai chữ Hiền và Dung." Hoàng hậu mỉm cười, ra hiệu cho nàng ngồi xuống.
Tuệ Quý phi không đợi nàng ngồi vững đã cất lời, giọng điệu sắc mỏng như d.a.o: "Hiền dung quả là người biết cách tiết kiệm. Bộ đồ này của ngươi trông thật đơn giản, chẳng giống một bậc chủ quản Cửu tần chút nào. Phải chăng người đang muốn dùng sự giản dị này để che đậy dã tâm to lớn của gia tộc họ Lý ở bộ Hình?"
Lý Thanh Vân bình thản đón nhận ánh nhìn sắc lẹm ấy, nàng chậm rãi nâng chén trà: "Thưa Quý phi nương nương, thần thiếp nghĩ rằng sự uy nghiêm của một phi tần nằm ở đức hạnh và lòng trung quân, chứ không nằm ở lụa là gấm vóc. Còn về gia tộc thần thiếp, phụ thân thần thiếp chỉ đang bận rộn thực thi Luật công bằng, giúp triều đình truy thu những khoản thuế lương thảo bị thất thoát. Nghe nói dạo gần đây, có một số thương nhân lớn đang cấu kết với quan lại để đầu cơ tích trữ, làm khổ dân lành. Phụ thân thần thiếp đã nhận được bản trát điều tra và thề sẽ đưa kẻ đứng sau ra ánh sáng."
Gương mặt Tuệ Quý phi chợt biến sắc trong một khoảnh khắc cực ngắn. Gia tộc nàng ta vốn giàu có nhờ việc kiểm soát các nguồn cung ứng lương thực. Lời nói của Thanh Vân không khác nào một đòn cảnh cáo trực diện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Thế sao?" Tuệ Quý phi cười nhạt, tay siết c.h.ặ.t chiếc khăn tay thêu chỉ vàng. "Vậy thì Lý đại nhân quả là bận rộn quá mức rồi. Nhưng Hiền dung cũng nên nhắc nhở phụ thân, đôi khi nhìn quá sâu vào bóng tối sẽ dễ bị bóng tối nuốt chửng đấy."
Hoàng hậu im lặng quan sát cuộc đấu trí giữa hai người. Nàng bất ngờ lên tiếng, chuyển hướng câu chuyện: "Bổn cung nghe nói tại Ngưng Pháp Điện sáng nay có một vụ án nhỏ. Một cung nữ tại cung của Tuệ Quý phi bị bắt quả tang đang lẻn vào kho tàng của cung Nội vụ để đ.á.n.h tráo một số loại vải vóc quý giá. Tuệ Quý phi, muội quản giáo người của mình thật là “kỹ lưỡng” quá nhỉ?"
Lần này, đến lượt Tuệ Quý phi bàng hoàng: "Thưa nương nương, thần thiếp... thần thiếp không hề hay biết chuyện này. Chắc chắn là có kẻ vu khống!"
Lý Thanh Vân lúc này mới khẽ đặt chén trà xuống, giọng nói điềm đạm nhưng chứa đựng sức nặng ngàn cân: "Hoàng hậu nương nương, thần thiếp cũng có nghe qua vụ này. Cung nữ đó trước khi bị đưa vào phòng tra khảo đã kịp để lại một bản trát ghi tên người chỉ thị. Điều kỳ lạ là, cái tên đó lại trùng với người quản gia của Tuệ phủ ở kinh thành. Thần thiếp thiết nghĩ, có lẽ có kẻ muốn mượn danh nghĩa của Tuệ gia để làm điều phi pháp, nhằm hạ bệ uy tín của Quý phi nương nương chăng?"
Nàng ngoài mặt thì nói là lo lắng cho Tuệ Quý phi, nhưng thực chất là đang công khai vạch trần việc gia tộc họ Tuệ nhúng tay vào việc biển thủ công quỹ trong cung. Đây là một đòn giáng mạnh mẽ vào uy tín của Tuệ Quý phi trước mặt Hoàng hậu.
Tuệ Quý phi run rẩy quỳ xuống: "Hoàng hậu minh xét! Thần thiếp tuyệt đối không làm chuyện tiểu nhân như vậy!"
Hoàng hậu đứng dậy, tà phượng bào quét qua cánh hoa mẫu đơn rụng dưới sàn: "Được rồi. Sự việc tại Ngưng Pháp Điện sẽ do bổn cung và Đại tổng quản cung Nội vụ trực tiếp điều tra theo đúng quy tắc. Tĩnh Hiền dung, ngươi hãy đi cùng bổn cung một đoạn, bổn cung có chuyện muốn dặn dò."
Lý Thanh Vân cúi đầu tuân lệnh, bước đi bên cạnh Hoàng hậu, để lại Tuệ Quý phi đứng giữa vườn mẫu đơn với gương mặt xám ngắt vì giận dữ và lo sợ.
Đi được một quãng xa, Hoàng hậu mới dừng lại, đôi mắt phượng nhìn sâu vào Thanh Vân: "Ngươi rất thông minh, Lý Thanh Vân. Ngươi dùng vụ án lương thảo ở tiền triều để uy h.i.ế.p, rồi dùng vụ án ở phủ Nội vụ để c.h.ặ.t đứt đường lui của nàng ta. Nhưng hãy nhớ, Tuệ gia có rễ rất sâu tại Trường Thành. Một khi con hổ bị dồn vào đường cùng, nó sẽ điên cuồng c.ắ.n trả."
"Thần thiếp tạ ơn nương nương đã dạy bảo." Lý Thanh Vân hành lễ, giọng nói kiên định. "Thần thiếp không sợ hổ dữ, thần thiếp chỉ sợ bản thân không đủ mạnh mẽ để bảo vệ những gì mình trân quý. Nếu con đường này đầy chông gai, thần thiếp nguyện dùng m.á.u để mở lối."
Hoàng hậu gật đầu, ánh mắt lộ ra một tia tán thưởng hiếm hoi: "Tốt. Bổn cung sẽ đợi xem ngươi thể hiện thế nào tại buổi đại lễ tế đàn sắp tới. Đó sẽ là nơi mà vị thế mà ngươi được khẳng định thực sự."
Khi bóng dáng Hoàng hậu khuất xa, Lý Thanh Vân đứng một mình dưới tán cây ngô đồng. Nàng biết, trận chiến hôm nay chỉ mới là phát s.ú.n.g mở màn cho một cuộc phản kích toàn diện từ phía họ Tuệ. Nàng siết c.h.ặ.t bản mật thư trong tay áo, đôi mắt ánh lên một vẻ lạnh lùng đến tàn nhẫn. Nàng không còn là nữ t.ử nhỏ bé vào cung để tìm sự thật về bản án của gia đình nữa; giờ đây nàng là một kẻ có dã tâm, sẵn sàng dùng cả thiên hạ làm bàn cờ để đưa mình lên đỉnh vinh quang.