Giữa hè oi ả, cái nắng ch.ói chang như thiêu như đốt khiến người ta không thể đứng nổi ngoài trời. Tiếng ve kêu rả rích càng làm lòng người thêm phần sốt ruột. Mấy cành liễu ủ rũ dưới cái nắng gay gắt của tiết Đại thử. Giữa trưa oi bức, chẳng ai ra đồng làm việc, tất cả đều trốn trong nhà hóng mát.
Chỉ có nhà họ Khương là khác. Tranh thủ buổi trưa, Khương Đại tẩu vội vã đi mượn xe chở nước để tưới cho đám hoa màu đang rạn nứt vì khô hạn.
"Nhượng Nhượng sao lại về nhà rồi?"
Khương Vệ Dân vừa từ ngoài đồng về, gạt phắt chiếc nón lá. Đầu tóc anh ấy đầm đìa mồ hôi, chẳng kịp đón lấy chiếc khăn lau từ tay vợ, vội vã hỏi: "Trình Văn đã gửi điện báo nói mấy ngày nữa sẽ về. Nhượng Nhượng không ở lại trên thành phố chờ nó về làm thủ tục đăng ký kết hôn, sao lại chạy về đây?"