Trình Văn lên tiếng: "Nhượng Nhượng, đơn xin điều chuyển công tác lần này của anh không được thông qua. Sắp tới anh phải quay lại căn cứ rồi, không thể chăm sóc cho em được nữa."
Khương Nhượng không khỏi cười lạnh: "Làm như ba năm qua anh chăm sóc tôi tốt lắm ấy. Đi thì cứ đi, không cần phải báo cáo với tôi."
Kiếp trước Trình Văn cũng muốn xin điều chuyển công tác về Lạc Thành, đi làm chưa đầy một tháng đã bị gọi lại căn cứ. Vì thế, cái mộng mở cửa hàng sống an nhàn ở Lạc Thành của Khương Tương Lan coi như đổ sông đổ biển. Cô ta cứ chuẩn bị sẵn tinh thần ở riêng hai nơi với Trình Văn đi.
Dám chắc Khương Tương Lan sẽ không chịu. Hai kẻ khốn nạn đó kiểu gì cũng phải mò về căn cứ Tây Bắc thôi.
Lavie
Cũng tốt, chưa tới một tháng nữa là cô được thanh tĩnh rồi.
Trình Văn nhìn Khương Nhượng. Kỳ thực, ngũ quan của Khương Nhượng còn thanh tú hơn Khương Tương Lan đến ba phần. Trong ba năm ở Tây Bắc, hắn cứ đắm chìm trong sự dịu dàng êm ái của Khương Tương Lan, đến lúc quay đầu lại, Khương Nhượng đã trở thành nỗi nuối tiếc không thể chạm vào trong lòng hắn.
Trình Văn nói: "Nhượng Nhượng, Cố Thanh Thành không thể mang lại cho em những chuỗi ngày yên ổn đâu. Ông ngoại anh ta từng là người đứng đầu căn cứ đã nghỉ hưu, vậy mà hôm nay anh ta lại chỉ lẹt đẹt ở một bộ phận ngoại cần ngoài rìa nhất, em biết tại sao không?"
Khương Nhượng: "Chuyện cơ mật như vậy, tôi không muốn nghe."
Trình Văn kéo tay cô lại: "Anh nhất định phải nói cho em biết. Mười tám năm trước, Cố Thanh Thành tám tuổi bị đi lạc ở Lạc Thành. Vào một buổi tối cách đây ba năm, Cố Thanh Thành biến mất suốt mười lăm năm đột nhiên xuất hiện trên con phố gần tiệm tạp hóa. Trên người anh ta đầy vết thương. Sau khi tỉnh lại, anh ta hoàn toàn quên sạch mọi chuyện xảy ra trong mười lăm năm đó."
"Anh ta được đưa về căn cứ. Sau một thời gian hồi phục, anh ta chỉ nhớ những chuyện trước năm tám tuổi. Nhưng tụi anh kinh ngạc phát hiện ra anh ta thông thạo ba ngoại ngữ Anh, Nhật, Nga, am hiểu đủ các loại s.ú.n.g ống quy chuẩn, lại còn giành giải nhất trong đại hội võ thuật..."
"Lúc bấy giờ, có người phán đoán rằng anh ta là đặc vụ bị bắt cóc đem đi huấn luyện rồi cài cắm trở lại, việc mất đi ký ức mười lăm năm chỉ là giả vờ. Cuộc tranh luận này vẫn chưa từng chấm dứt nhưng vì không có bằng chứng kết luận anh ta là đặc vụ, nên chỉ đành đày anh ta đến bộ phận ngoại cần, không cho phép thoát khỏi sự giám sát của căn cứ, cũng không cho tiếp xúc với các bộ phận trung tâm. Một người ngay cả thân phận của chính mình cũng không chứng minh được sự trong sạch như vậy, làm sao có thể mang lại hạnh phúc cho em?"
Khương Nhượng khó khăn tiêu hóa thông tin này. Nếu suy luận theo lời Trình Văn, rất có thể năm tám tuổi, Cố Thanh Thành đã đi qua cánh cửa của tiệm tạp hóa, du hành đến mấy chục năm trước, sống mười lăm năm rồi mới quay lại.
Khương Nhượng đem suy đoán của mình đi hỏi cửa hàng tạp hóa: [Lần đầu và lần thứ hai tao quay về quá khứ, gã râu xồm tao gặp chính là Cố Thanh Thành sau khi đi sang thế giới bên đó và lớn lên ở đó?]
Cửa hàng tạp hóa lạnh lùng đáp lại một chữ: [Đúng.]
Khương Nhượng: [Nếu tao châm lửa đốt cửa hàng tạp hóa, mày có c.h.ế.t cháy không?]
Cửa hàng tạp hóa không thèm hiện lên chữ nào nữa. Cũng không rõ là nó sợ hay khinh thường không thèm trả lời cô. Khương Nhượng đoán là vế sau, cửa hàng tạp hóa khinh bỉ việc phải trả lời.
Trình Văn thấy Khương Nhượng kinh ngạc ra mặt, trong lòng dâng lên chút đắc ý: "Nhượng Nhượng, giờ em đã biết rõ rồi chứ? Cố Thanh Thành không hợp với em đâu, sau này em hãy tránh xa anh ta ra."
Tối nay Cố Thanh Thành cũng đến nhà văn hóa, mục đích chính là để tìm Khương Nhượng. Anh đợi đến khi khán giả tản về hết mới thấy Nhượng Nhượng bước ra, nhưng Trình Văn đã đi trước một bước để bám lấy cô.
Cố Thanh Thành nén giận, nhìn đến cảnh Nhượng Nhượng đẩy cái bàn tay vô liêm sỉ đang vươn tới của hắn ra, anh lập tức nhảy xuống xe chạy đến.
Anh đưa tay về phía Khương Nhượng: "Nhượng Nhượng, qua chỗ anh."
Lần này, Khương Nhượng không chút do dự bước lên xe của Cố Thanh Thành. Nếu trên đời này chỉ còn lại hai người đàn ông là Trình Văn và Cố Thanh Thành để cô chọn, cô thà chọn gã "sơn tặc" kia còn hơn.
Lên xe rồi, Khương Nhượng nói: "Anh đưa tôi đến nhà khách đi."
Cố Thanh Thành hỏi: "Trình Văn lại nói xấu gì anh với em phải không?"
Khương Nhượng có chút phiền muộn: "Hắn nói anh có thể là đặc vụ, bảo tôi tránh xa anh ra."
Cố Thanh Thành phanh gấp xe cái "két", kìm nén cơn giận: "Hắn đ.á.n.h rắm à! Lão t.ử có c.h.ế.t cũng không bao giờ làm chuyện bán nước."
Mười lăm năm ký ức bị thiếu hụt kia, nhất định anh sẽ tìm lại được để chứng minh sự trong sạch của bản thân!
Khương Nhượng nghiêng đầu nhìn khuôn mặt đầy vẻ uất ức của người đàn ông, lại nghĩ tới câu thề thốt vừa buột miệng thốt ra kia của anh, trong lòng bỗng mềm nhũn: "Tôi tin anh."
Ba chữ này đối với anh còn nặng tựa ngàn vàng. Nét mặt Cố Thanh Thành ánh lên niềm vui sướng, anh lẳng lặng lái xe đến nhà khách, rồi cùng Khương Nhượng xuống xe.
Khương Nhượng định thuê một phòng, nhưng Cố Thanh Thành bảo nhân viên lấy hai phòng, lại còn phải cạnh nhau.
Khương Nhượng thắc mắc: "Anh có xe, lái về nhà cũng chỉ mất hai mươi phút, anh ở lại nhà khách làm gì?"
Cố Thanh Thành thanh toán tiền phòng, nhận lấy phích nước nóng từ tay nhân viên phục vụ, đáp: "Em ở nhà khách một mình, cả chú Khương và anh Khương đều không yên tâm đâu."
Khương Nhượng lại thầm trợn mắt trong lòng. Cô cảm thấy hôm nay mình đảo mắt nhiều đến mức sắp chuột rút đến nơi. Cô cầm lấy phích nước từ tay Cố Thanh Thành, hỏi: "Đúng rồi, dạo này anh có mơ thấy giấc mơ nào kỳ lạ không?"
Cô cảm thấy dòng thời gian của cô trong quá khứ là chảy ngược, những sự kiện đó đều thuộc về quá khứ mười lăm năm của Cố Thanh Thành, theo lý thì dù cô có làm gì cũng không ảnh hưởng đến hiện tại của anh mới đúng, thế nên mới hỏi dò một câu để xác nhận lại phán đoán của mình.
Nếu không ảnh hưởng gì, đợi lần tới qua đó, anh mà còn dám ăn nói xằng bậy, cô sẽ đ.âm anh một nhát cho xong. Dù sao cũng không để lại hậu quả gì, đúng không?
Trên mặt Cố Thanh Thành chợt hiện lên một nụ cười khó hiểu mà Khương Nhượng không tài nào nắm bắt được. Anh nói: "Anh bảo này, em đừng có mà tát anh đấy."
Khương Nhượng: "Vậy thì anh đừng nói nữa."
Cố Thanh Thành chắn ngay trước cửa: "Sao em kỳ cục thế, hỏi được một nửa lại không cho người ta nói là sao."
Khương Nhượng l.i.ế.m môi: "Anh nói đi."
Cố Thanh Thành hạ thấp giọng: "Mấy hôm trước anh mơ thấy hai chúng ta thành thân, em mặc bộ hỉ phục màu đỏ, đẹp lắm."
Khương Nhượng: ... Hóa ra là vẫn có ảnh hưởng. Những chuyện cô trải qua bên kia đều đã trở thành những mảnh vỡ trong giấc mơ của anh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Khương Nhượng lên tiếng: "Thế anh có mơ thấy tôi cầm d.a.o đ.â.m vào mắt anh không? Đừng có chỉ nhớ toàn chuyện tốt đẹp như thế, mấy cái đó không tính."
Cố Thanh Thành gãi đầu. Nhượng Nhượng làm sao biết rõ từng chi tiết thế nhỉ? Mấy chuyện đó không quan trọng, chắc chắn trong mơ anh đã làm chuyện gì đó khiến Nhượng Nhượng nổi giận rồi.
Cố Thanh Thành còn định lân la bám theo vào phòng để nói chuyện tiếp: "Có phải em cũng mơ thấy chúng ta thành thân không? Vậy chắc chắn kiếp trước hai chúng ta là một đôi rồi."
Khương Nhượng đẩy anh ra: "Ngủ đi, bớt nằm mơ giữa ban ngày."
Cố Thanh Thành chống tay lên khung cửa. Chắc chắn Nhượng Nhượng cũng có giấc mơ y hệt. Nếu kiếp trước đã là một đôi, cớ sao kiếp này lại phải bỏ lỡ? Anh kiên định nói ra tiếng lòng mình:
"Nhượng Nhượng, hẹn hò với anh đi, anh nghiêm túc đấy."
Mặt Khương Nhượng nóng bừng. Không hiểu sao cứ hễ nằm mơ một trận là anh lại thốt ra câu này, nhất quyết đòi tìm hiểu cô. Tim cô đập dồn dập. Chẳng lẽ do hai lần quay về kia tác động, nên anh mới nắm c.h.ặ.t lấy cô không buông?
“Tôi từng bị huỷ hôn đấy.” Cô nói.
Cố Thanh Thành dồn lực vào tay, đẩy cánh cửa mở rộng thêm một chút: “Biết rồi, biết bị huỷ hôn nên mới tìm em để tìm hiểu. Em xem, lúc em chưa từ hôn, anh quy củ lắm nhé, là người đàng hoàng đấy.”
Khương Nhượng đột nhiên muốn cười nhưng cố nhịn xuống. Sao anh lại không để ý nhỉ? Thời này đa số đàn ông đều bận tâm chuyện đó. Ban đầu mới gặp, cô thật sự rất tức giận vì giọng nói của anh giống hệt gã “sơn tặc” ở kiếp trước.
Về sau “sơn tặc” cạo râu đi, cô mới phát hiện hai người giống nhau cả diện mạo, lại còn cùng một giuộc dày xéo mặt mũi như nhau.
Đến khi Trình Văn chạy tới nói anh mất tích từ nhỏ, ba năm trước mới xuất hiện, biến mất mười lăm năm học được một thân bản lĩnh nhưng lại chẳng nhớ gì về khoảng thời gian đó.
Khương Nhượng liền nghi ngờ 15 qua anh đã đi nhầm vào thời không kia. Cô từng tìm tới tiệm tạp hóa để xác nhận, nhưng tiệm tạp hóa ngoài việc khẳng định ra thì không cung cấp thêm tin tức gì.
Như vậy, người cô gặp quả thực là cùng một người?
Đầu óc cô rối bời. Nói đến chuyện tìm hiểu, hiện tại cô thực sự chưa có ý định gì với anh.
Cô lên tiếng: “Hiện tại tôi chưa muốn tính đến chuyện tìm hiểu đối tượng.”
“Thế sao mặt em lại đỏ?”
Cố Thanh Thành không hề nản lòng, hạ thấp giọng xuống: “Anh cũng không vội. Chờ khi nào em muốn tìm hiểu thì quen anh, được không?”
Khóe môi anh nhếch lên, trên mặt là nụ cười trêu ngươi đầy ăn đòn.
Khương Nhượng vừa tức vừa thẹn, dùng sức đẩy anh ra ngoài: “Tôi đi ngủ đây.”
Cố Thanh Thành nói: “Được rồi, vậy chờ em ngủ dậy rồi nói tiếp.”
Khương Nhượng đóng sầm cửa nhốt hắn ở ngoài. Cái tên này đúng là mặt dày vô liêm sỉ. Cô đi vào nhà vệ sinh, trong gương phản chiếu khuôn mặt nóng bừng. Cô dùng nước lạnh vỗ lên mặt, tự hỏi sao mặt mình lại đỏ thế này.
Nhà vệ sinh của hai phòng chỉ cách nhau một bức tường. Kiến trúc gạch pha này vốn cách âm không tốt, bên cạnh vang lên tiếng nước sột soạt. Mới tưởng tượng đến cảnh tên đó đang tắm, mà mình cũng chuẩn bị tắm, vệt đỏ vừa nhạt đi lại bùng lên trên má.
Khương Nhượng đợi đến khi bên kia không còn động tĩnh mới vội vã tắm rửa. Sáng hôm sau cô dậy rất sớm, nhẹ nhàng bước ra cửa rồi ngó sang phòng bên. Lúc cô tỉnh dậy bên đó đã không có tiếng động, chắc là còn chưa ngủ dậy.
Khương Nhượng khép nhẹ cửa, bước nhanh ra khỏi nhà khách để đến bệnh viện thăm cha.
Trong phòng bệnh, cha Khương dựa lưng trên giường. Cố Thanh Thành đang bày từng món ăn sáng mua về lên tủ đầu giường. Bạch Huệ Lan ở bên cạnh phụ giúp, lên tiếng: “Cậu này thật là, trong bệnh viện cũng có đồ ăn sáng mà.”
“Bên ngoài mua phong phú hơn ạ.”
Cố Thanh Thành quay đầu nhìn Khương Nhượng ở cửa, mặt không biến sắc: “Vừa hay quá, lại đây ăn sáng đi em.”
Khương Nhượng chỉ muốn đ.á.n.h cho anh một trận.
Anh lấy danh nghĩa gì mà chạy tới mua đồ ăn sáng cho cha mẹ cô chứ, quen thuộc như thể đã biết nhau nhiều năm.
Khương Nhượng không thèm bắt lời, lặng lẽ ngồi ăn sáng cùng cha. Cố Thanh Thành cũng không dây dưa, ăn xong liền dứt khoát dứt khoát cáo từ.
Khương Hữu Vi bảo: “Nhượng Nhượng, con ra tiễn Tiểu Cố đi.”
Khương Nhượng gật đầu, liếc Cố Thanh Thành một cái rồi tiện tay cầm hộp cơm ra ngoài rửa.
Trong phòng bệnh trở nên yên tĩnh. Bạch Huệ Lan nhìn hai người trẻ tuổi một trước một sau đi ra ngoài, trên mặt lộ vẻ lo âu. Chuyện này đến bà cũng nhận ra rồi.
“Tiểu Cố thích Nhượng Nhượng nhà mình đúng không? Nhưng tôi cứ cảm thấy cậu trai trẻ này khôn lỏi quá, không phải người thật thà.”
Người thật thà sẽ không đời nào chạy tới lấy lòng cha mẹ nhà gái một cách tự nhiên như thế khi chưa xác định mối quan hệ.
Khương Hữu Vi lại không nghĩ vậy. Con gái đã lãng phí ba năm, còn mang tiếng một đời chồng. Tuy ông không vội gả con đi, nhưng gặp được người tốt cũng không muốn bỏ lỡ.
Qua hai lần tiếp xúc, Cố Thanh Thành đã khéo léo bộc bạch tình hình gia đình. Anh chắc chắn có ý với Nhượng Nhượng, Khương Hữu Vi đã nhìn ra từ sớm.