Khương Nhượng xới một bát cơm thịt hun khói, gói thêm ít tôm khô và rong biển đưa cho Mẫn Tú Tú mang về nhà ăn thử. Sau đó cô đập hai quả trứng làm một bát canh trứng nấu rong biển tôm khô.
La Mẫn và La Hán là hai anh em, vừa tan học là chạy sang xem người thím mới tới. Lúc về, túi quần hai đứa nhét đầy kẹo các loại, ăn đến là ngon lành.
La Quý vừa tan làm trở về, thấy hai đứa con trai liền hỏi: “Ai cho kẹo đấy?”
La Mẫn đáp: "Thím mới tới nhà chú Cố cho đấy ạ. Thím không chê chúng con phiền mà còn cho kẹo ăn nữa, tốt hơn thím nhà chú Trình nhiều."
La Hán lại hỏi: "Cha ơi, con nghe người ta nói thím nhà chú Cố vốn dĩ là người nhà chú Trình, nghĩa là sao hả cha?"
La Quý đá đ.í.t hai đứa con trai đuổi vào phòng làm bài tập: "Có kẹo ăn mà vẫn không bịt nổi cái miệng hai đứa à? Vào làm bài tập mau!"
La Quý quay sang hỏi vợ: "Sao em lại xếp nhà Tiểu Cố với nhà Trình Văn ở cạnh nhau thế? Sau này không xảy ra mâu thuẫn đấy chứ?"
Mẫn Tú Tú đang làm bữa tối trong bếp. Nhờ gói rong biển và tôm khô mang về, chị cũng nấu một bát canh thơm phức.
Mẫn Tú Tú ấm ức bảo: "Đừng có đổ lên đầu em. Là mụ vợ nhà Liễu Đại Quân sắp xếp đấy chứ! Em thấy nét mặt Tiểu Cố với Khương Nhượng vẫn bình thường, chẳng đòi đổi nhà gì cả, người ta đường đường chính chính lắm. Em thấy sau này người xấu hổ là Trình Văn thì có."
"Sao lại nói thế?" La Quý buồn cười hỏi.
Người biết thân phận thật của Tiểu Cố không có mấy người, Liễu Đại Quân cũng không biết. Mụ vợ Kim Thủy Liên phụ trách công tác hậu cần khu người nhà, vốn dĩ đã nhắm gia thế của Tiểu Cố để nhận làm con rể.
Giờ thấy con rể hụt bay mất nên mới cố tình xếp nhà như thế để ngáng chân người ta. Ôi dào, ở đâu có người là ở đó có thị phi, huống hồ đây lại là căn cứ nghiên cứu khoa học rộng lớn với mấy ngàn con người.
Mẫn Tú Tú nói tiếp: "Vợ Tiểu Cố hơn đứt cô vợ của Trình Văn ấy chứ. Cuộc sống gia đình là phải thực tế. Trình Văn chuyển đến khu người nhà bao nhiêu ngày rồi mà nhà cửa chưa từng nhóm bếp, toàn phải ăn cơm tập thể. Trước bữa tối em có ghé sang nhà Tiểu Cố một chuyến, vợ chú ấy đã dọn dẹp nhà cửa gọn gàng, cơm tối cũng nấu xong xuôi, đang ngồi ở phòng khách đọc sách chờ Tiểu Cố về ăn cơm. Anh bảo xem, nếu là anh thì anh thích kiểu vợ nào?"
Mẫn Tú Tú dọn cơm ra bàn, múc ra một bát cơm thịt hun khói cùng một bát canh trứng rong biển tôm khô. Mắt La Quý sáng rực lên. Anh ta là người phương Nam, đến đây ăn mì suốt mười mấy năm trời nhưng trong xương tủy vẫn không bỏ được thói quen thèm cơm.
Mẫn Tú Tú bảo: "Đây là vợ Tiểu Cố cho đấy, bảo mang về cho hai con trai anh ăn thử món cơm thịt hun khói. Món canh rong biển tôm khô này cũng là do cô ấy cho nguyên liệu đấy."
Một bát cơm thịt hun khói làm thèm trùng trong bụng ba cha con nổi lên nghi ngút, ăn mấy cũng chẳng bớt thèm.
La Mẫn và La Hán còn đòi sang nhà chú Cố ăn chực, liền bị Mẫn Tú Tú túm cổ kéo lại: "Nửa nồi cơm ấy còn chưa đủ cho chú Cố mấy đứa ăn đâu."
Khương Nhượng đợi khoảng nửa tiếng thì Cố Thanh Thành trở về. Khương Nhượng buông cuốn sách trong tay xuống, hỏi: "Anh muốn ăn cơm trước hay tắm rửa trước?"
"Ăn cơm trước." Cố Thanh Thành đã ngửi thấy mùi cơm thịt hun khói thơm phức.
Nồi cơm thịt hun khói cô đã xới một bát đem cho Mẫn Tú Tú, phần còn lại múc ra một tô lớn dành cho Cố Thanh Thành. Khương Nhượng làm canh trứng rong biển tôm khô, kèm thêm bốn chiếc bánh màn thầu Mẫn Tú Tú mang sang. Cô chỉ ăn một chiếc bánh màn thầu và uống một bát canh là đã no bụng.
Cố Thanh Thành hỏi: "Em ăn ít thế thôi à?"
Khương Nhượng gật đầu: "Đi đường mệt nên không ăn nổi nữa."
Đã lâu lắm rồi Cố Thanh Thành mới được thưởng thức món ăn ngon đến thế. Một tô cơm thịt hun khói lớn chui tọt vào bụng, bát canh còn lại cũng được hắn uống sạch bách.
Chưa bao giờ anh cảm thấy mãn nguyện đến vậy. Đây mới là cái vị của việc có vợ chứ! Anh nhìn Khương Nhượng bằng ánh mắt như muốn nuốt chửng cô vào bụng.
Khương Nhượng bị ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của anh làm cho khiếp vía. Trong lòng cô thầm nghĩ cái tên cẩu tặc này tối nay nhất định sẽ không chịu ngồi yên.
Cô đẩy bát đũa về phía anh: "Trên bếp lò có ấm nước nóng đấy, anh đi rửa bát rồi tắm rửa đi, em đi ngủ đây."
Cố Thanh Thành ngó nhìn cả hai phòng. Phòng phía đông có giường, có chăn màn lại giăng sẵn mùng mới. Phòng phía tây thì chất đống đồ đạc, chỉ có ván giường trống hoác. Anh cười gian: "Vậy tối nay chúng ta ngủ chung một phòng nhé."
Khương Nhượng đỏ bừng cả mặt, biết rõ còn cố hỏi: “Anh ngủ dưới đất cũng được mà.”
Tối hôm cưới chẳng phải hai người cũng ngủ chung một giường đó sao.
Đi đường cả ngày cô cũng mệt mỏi lắm rồi, vừa đặt lưng xuống gối là ngủ thiếp đi. Trong lúc mơ mơ màng màng, một cơ thể vạm vỡ nằm xuống sát bên cạnh. Khương Nhượng dịch người vào phía trong, tránh xa hơi nóng hừng hực đang dán sát vào mình, nhưng người đằng sau lại tiếp tục áp tới, ôm trọn cô vào lòng.
Khương Nhượng tức thì tỉnh ngủ. Cô cứng đờ người không dám cựa quậy, Cố Thanh Thành cũng nằm yên không nhúc nhích, mãi cho đến khi cô nghe thấy tiếng gõ cửa bên ngoài.
“Cố Thanh Thành, ngoài cửa có người gõ kìa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Kệ đi.” Cố Thanh Thành nói: “Gọi người đi tăng ca đấy mà. Tôi chỉ là nhân viên ngoại cần chẳng mấy quan trọng, thiếu anh một hôm cũng chẳng ảnh hưởng gì đâu.”
Khương Nhượng bảo: “Anh cứ ra xem thế nào đi, không thì ngày mai cả khu tập thể lại đồn là em giữ lấy anh mãi, làm ảnh hưởng đến tinh thần hăng hái làm việc của anh đấy. Thế thì em còn mặt mũi nào mà ở lại cái khu tập thể này nữa.”
Cố Thanh Thành cười khẽ trong họng: “Thì vốn dĩ là thế mà, ôm em thế này rồi thì còn ai muốn đi tăng ca nữa chứ.”
Tiếng dồn dập đập cửa bên ngoài vẫn không ngớt, Khương Nhượng đẩy anh ra: “Mau dậy mở cửa đi.”
Cố Thanh Thành uể oải ngồi dậy rời giường, một lúc sau quay lại bảo: “La Quý muốn anh đi suốt đêm đón mấy vị chuyên gia, chắc phải đến trưa mai mới về được.”
Ở cái căn cứ này, nói về kỹ thuật lái xe ban đêm thì anh là đỉnh nhất. Mấy vị chuyên gia già kia lại là bảo bối quý giá, La Quý không yên tâm giao cho người khác nên mới muốn Cố Thanh Thành cầm lái, còn bản thân đích thân đi đón.
Khương Nhượng dậy nhìn anh ra khỏi cửa rồi mới cài then cổng lại.
Nằm trở lại giường, cô chẳng còn chút cảm giác buồn ngủ nào. Đêm tân hôn thì trốn được một đêm, đêm đầu tiên đến căn cứ anh đi đón người lại trốn thêm được lần nữa, nhưng liệu cô còn trốn được bao lâu nữa đây?
Sáng hôm sau còn chưa kịp ăn sáng thì Mẫn Tú Tú đã đến tìm. Chị bảo cách đây hai mươi cây số có buổi họp chợ, hỏi cô có muốn đi nhờ xe của bên Hậu Cần để đi chợ phiên không.
Đồ dùng sinh hoạt Khương Nhượng mang theo thì đầy đủ nhưng đồ ăn thức uống thì chẳng có bao nhiêu. Ở căn cứ hoang vu hẻo lánh thế này, đến cái tiệm tạp hóa nhỏ cũng không có, mỗi nửa tháng Hậu Cần mới phát gạo, mì, lương thực, dầu ăn một lần, số lượng cũng có hạn. Cô bèn cầm theo tiền rồi khóa cửa đi chợ cùng Mẫn Tú Tú.
Người nhà trong khu đi họp chợ đông lắm. Cứ nửa tháng một lần, Hậu Cần lại xếp xe đưa đi, cho dù chỉ sang đó mua ít rau củ tươi thôi cũng tốt rồi.
Bên Hậu Cần xếp hai chiếc xe bán tải. Khương Nhượng còn nhìn thấy cả Khương Tương Lan, Liễu Nhan cùng mẹ cô ấy là Kim Thủy Liên. Liễu Nhan lườm Khương Nhượng một cái rồi quay sang trò chuyện với Khương Tương Lan.
Mẫn Tú Tú hạ thấp giọng bảo: “Liễu Nhan là con gái của Kim Thủy Liên với Liễu Đại Quân đấy. Kim Thủy Liên làm ở Hậu Cần, còn Liễu Đại Quân là Tổ trưởng bên Kỹ thuật của căn cứ. Liễu Nhan đã đính hôn với đồng chí Tôn Chí ở căn cứ rồi, đi theo cha mẹ lên đây trước để quen dần với cuộc sống.”
Liễu Nhan vốn thích Cố Thanh Thành. Đợt trước cha mẹ cô ấy về Lạc Thành ban đầu định nhờ người lớn hai nhà đứng ra thu xếp cho cô ấy với Cố Thanh Thành, nhưng sau đó Vệ Lương Chính giả vờ ngây ngô không chịu nhận lời.
Khương Nhượng cùng Mẫn Tú Tú leo lên chiếc xe bán tải còn lại. Đi cùng chuyến xe còn có bốn, năm cô vợ trẻ khác. Mẫn Tú Tú bảo cả xe này toàn là người nhà của các kỹ thuật viên mới chuyển đến trong vòng một năm trở lại đây.
Mạnh Thiên Đông đang m.a.n.g t.h.a.i hơn bốn tháng, bụng đã lùm lùm hiện rõ. Kha Hội thì đến sớm hơn Khương Nhượng mấy ngày. Mấy người xấp xỉ tuổi nhau nên trò chuyện khá hợp cạ.
Chợ phiên thời này chẳng thể sầm uất, phong phú như thời sau, nhưng đối với những người vừa từ cái căn cứ đến tiệm tạp hóa cũng chẳng có đi ra như các cô thì thế này đã đủ hoa cả mắt rồi. Khương Nhượng mua được mấy củ cải trắng, mấy quả cà tím màu tím sẫm, một nắm nấm bào ngư do người dân tự trồng cùng hai mươi quả trứng gà.
Cô mua thêm mười ký gạo tẻ, mười ký bột mì. Thịt lợn thì đã bán hết sạch, chỉ còn lại giò lợn nên Khương Nhượng mua hai cái.
Tất cả đồ mua được cô đều cho vào một chiếc bao tải lớn. Nhấc thử trọng lượng, ước chừng phải nặng khoảng hai mươi đến ba mươi ký, xách có phần hơi nặng tay.
Mẫn Tú Tú mua ít rau củ tươi, Mạnh Thiên Đông cũng chỉ mua đầy một chiếc giỏ nhỏ. Nhà Kha Hội thì cần sắm thêm nhiều đồ đạc, nhìn thấy cái gì cũng muốn mua nên cô ấy cũng vác một chiếc bao tải lớn. Lúc lên xe cô ấy còn tiếc ngơ tiếc ngẩn: “Tôi tiêu sạch cả tháng lương của Ngụy Binh nhà tôi rồi, tháng sau biết sống làm sao đây.”
Mẫn Tú Tú không bắt lời, Khương Nhượng vì mối quan hệ chưa quen thuộc nên cũng không lên tiếng.
Lavie
Lúc về, chiếc xe bán tải thả người nhà xuống ngay cổng vào căn cứ rồi chạy đi. Cố Thanh Thành đang ngồi xổm trên hòn đá lớn dưới tấm bảng hiệu của căn cứ. Đang giữa trưa nắng, một mình anh đứng ở cổng căn cứ trông vô cùng nổi bật, Khương Nhượng từ xa đã nhìn thấy ngay.
Mẫn Tú Tú lay lay tay áo Khương Nhượng, cười không ngớt: “Tiểu Cố nhà em chu đáo thật đấy. Buổi trưa mọi người đều được nghỉ một tiếng, em xem, chỉ có mỗi Tiểu Cố là có lòng ra tận đây đón.”
Khương Nhượng hơi e ngại, xách chiếc bao tải nặng tiến về phía anh: “Chiều đi làm anh không sợ muộn à?”
Cố Thanh Thành vác ngay chiếc bao tải chất đầy đồ đạc cô vừa mua lên vai: “Anh mới đón chuyên gia về xong, ăn trưa xong rồi mới lên cơ quan.”
Đồ đạc của Kha Hội cũng nhiều, mà căn nhà cô ấy được phân lại nằm ở vị trí không tốt, từ cổng khu tập thể đi vào còn phải đi một đoạn rất xa. Cô ấy thì thì xì xầm với Mạnh Thiên Đông: “Cố Thanh Thành chỉ là nhân viên ngoại cần thôi mà, dựa vào đâu mà nhà anh ta lại được phân căn nhà mới đẹp thế cơ chứ.”
Mạnh Thiên Đông bảo: “Lãnh đạo sắp xếp như thế chắc chắn là có lý do rồi. Nhà cô cố gắng thêm vài năm nữa rồi cũng được đổi nhà thôi, đừng vội, ai rồi cũng phải trải qua giai đoạn này cả.”
Kha Hội một mình vác chiếc bao tải vất vả vô cùng: “Cố Thanh Thành chạy về thế này tính là bỏ vị trí công tác rồi còn gì.”
Mạnh Thiên Đông thừa hiểu Kha Hội đang ghen tị vì Khương Nhượng có người ra đón. Cô ấy bảo: “Buổi trưa được nghỉ một tiếng mà, Lương Phu nhà tôi thỉnh thoảng buổi trưa cũng chẳng buồn ăn ở bếp ăn tập thể mà chạy xộc về nhà ăn cơm đấy thôi.”
Một mình Kha Hội thực sự không xách nổi đống đồ đạc ấy, về sau vẫn là Mẫn Tú Tú ra tay phụ giúp đỡ về tận nhà.