Tiệm Tạp Hóa Thập Niên 80

Chương 25



Ăn sáng xong liền đi trả phòng. Khương Nhượng gom túi cấp cứu đã dùng qua cùng tấm bạt dầu trên giường lại rồi ném cho gã: "Cái này anh mang đi tiêu hủy đi."

Tên "sơn tặc" thấy cô mặc đơn bạc liền đem chiếc áo măng tô khoác lên người cô. Trả phòng xong gã đưa cô đến ngân hàng, một lúc sau đi ra đưa cho cô một cái hộp nhỏ, bên trong là hai thỏi vàng. Khương Nhượng không nói gì, nghĩ thầm cái này mang về trừ phí thủ tục đi chắc vẫn còn dư không ít.

Lúc cô đến là đi ra từ cổng sau Bách Nhạc Môn, lúc về cũng phải từ chỗ đó đi về. Người đàn ông này cứ đi theo sau cô.

Khương Nhượng bảo: "Anh đừng có đi theo tôi nữa."

Người đàn ông vẫn đi theo cô đến tận Bách Nhạc Môn: "Tôi tên Cố Thanh Thành, nhà ở Bắc Bình, xếp thứ bảy. Hôm qua cô đứng chờ ở ngã tư giúp tôi đ.á.n.h yểm trợ, lại chuẩn bị sẵn t.h.u.ố.c cấp cứu cho tôi, có phải là thích tôi rồi không?"

Khương Nhượng: "Tôi chỉ thích tiền của anh thôi."

Cố Thanh Thành cười, sờ sờ mặt mình. Cô gái Bến Thượng Hải này hình như thích cái mặt gã hơn là thích tiền của gã thì phải.

Gã bảo: "Tình hình của tôi cô biết rõ như thế, tôi lại còn chưa biết tên cô, thế thì không công bằng. Ít nhất cô cũng phải nói cho tôi biết cô tên là gì chứ."

Khương Nhượng giơ giơ cái tráp trong tay: "Tiền sòng phẳng rồi, không bao giờ gặp lại."

Bây giờ là buổi sáng, Bách Nhạc Môn còn chưa mở cửa. Cô đẩy thử, cổng sau không khóa, đẩy cửa thế này chắc là quay về được rồi.

Cố Thanh Thành vội vàng kéo cô lại: "Cô làm việc ở đây à? Đừng làm nữa, tôi nuôi cô."

Khương Nhượng xoay người đẩy gã ra. Dù sao thì lần sau cô quay lại dòng thời gian cũng đi ngược chiều, nên bây giờ nói gì cũng chẳng ảnh hưởng gì cả.

Cô bảo: "Thực ra thì tôi đúng là một tiên nữ được ông trời phái xuống để giải cứu anh đấy. Chúng ta không cùng một thế giới đâu, giờ tôi phải về đây."

Khương Nhượng cởi chiếc áo măng tô trên người trả lại cho gã rồi đẩy cửa bước vào.

Cố Thanh Thành lật đật theo sau đi vào. Gã lục tung Bách Nhạc Môn từ trên xuống dưới một lượt nhưng cũng chẳng tìm thấy tiểu tiên nữ đâu nữa.

Khương Nhượng quay về tiệm tạp hóa, nhìn ngó cảnh vật xung quanh, đây là xã hội hiện đại của 20 năm trước. Nghĩa là cô vẫn có thể mang quần áo về cho Phan Lệ.

Cô đếm đếm số tiền trong tráp, tiệm tạp hóa khấu trừ phí thủ tục xong thì đổi cho cô 30 tờ tiền mệnh giá một trăm đồng. Có thể thấy ở chỗ tiệm tạp hóa, vàng có giá trị hơn tiền bạc rất nhiều. Cộng thêm số tiền chôn dưới sân lúc trước, trong tay cô giờ có 4-5000 đồng.

Cô đến chỗ Quan Văn Cúc nhập sỉ quần áo, lần này gom toàn bộ là áo len thu đông, áo tay dài, khăn quàng cổ và một ít phụ kiện nơ buộc tóc. Tất cả đồ đạc được chuyển xuống kho ngầm của tiệm tạp hóa. Khi đẩy cửa ra lần nữa, Khương Nhượng đã thấy anh chị mình đứng chờ.

Tốt xấu gì cũng đã về đến nơi. Khương Vệ Dân chờ đến sốt cả ruột: "Sao lại lâu thế em, anh với chị dâu em sốt ruột muốn c.h.ế.t."

Vốn dĩ đã bàn là có anh chị yểm trợ, lấy hàng xong là không cần phải ở lại bên kia hai ngày nữa.

Khương Nhượng sợ họ lo lắng liền bảo: "Lần này em lại chạy sang chỗ khác xem quần áo nên trễ mất chút thời gian."

Lần này cô mang nhiều hàng về, chia một nửa quần áo gửi sang cho Phan Lệ. Chị ấy lấy hết toàn bộ rồi thanh toán cho Khương Nhượng 2000 đồng. Số quần áo còn lại Khương Nhượng định mang về căn cứ để bán.

Cô lại lấy ra 1000 đồng nhờ Khương Vệ Dân nhập thêm hàng theo danh mục các mặt hàng đang bán ở tiệm tạp hóa Lạc Thành. Cha cô đã xuất viện, ông không muốn ở lại thành phố mà đòi về thôn ở cho thoải mái.

 

Khương Nhượng về thôn Cổ Hà thăm cha mẹ. Lúc quay lên cô tạt qua nhà họ Vệ thăm Vệ Lương Chính, đưa cho Vệ Tình vài mẫu áo mùa thu mới để cô nàng chọn và chỉ thu theo giá gốc. Không phải cô tiếc rẻ không tặng, mà là tặng quà kiểu đó thì lần sau tiệm tạp hóa sẽ không mở cửa nữa.

Một ngày sau đoàn xe của căn cứ trở về, Khương Nhượng dọn dẹp đồ đạc của mình lên xe. Tài xế tên Khổng Khánh, là một thanh niên nhanh nhẹn nhiệt tình, cùng với Khương Vệ Dân khiêng hết đồ của Khương Nhượng lên xe. Đoàn xe lúc nào cũng xếp hai người chạy một chiếc xe tải lớn để tiện thay phiên nhau trên đường.

Tài xế còn lại tên Ngụy Đạt Thương, lớn hơn vài tuổi. Thấy Khương Nhượng mang theo khá nhiều đồ đạc, trong lòng hắn tỏ vẻ bất mãn: "Đoàn xe của căn cứ có phải để cho cô dùng vào việc riêng thế này đâu."

Khương Nhượng cười đáp: "Ngụy đại ca nếu có ý kiến gì thì về cứ phản ánh với Chủ nhiệm La nhé."

Khổng Khánh nghĩ thầm cô vợ nhà anh Cố này chẳng phải dạng vừa. Mà cái tính của Lão Cố thì đến Chủ nhiệm La còn chẳng làm gì nổi, biết có người ở đoàn xe làm khó vợ của mình thì chắc chắn sẽ quậy tưng bừng cho xem.

Khổng Khánh dọn xong bao đồ cuối cùng liền nói: "Chị Cố mở tiệm tạp hóa cũng là để tiện cho người nhà trong căn cứ thôi mà, việc tốt đấy chứ. Chuyến về để em lái cho, Ngụy đại ca nghỉ ngơi đi."

Suốt quãng đường không ai nói thêm gì, Khương Nhượng có ấn tượng khá tốt về Khổng Khánh.

Mấy ngày cô đi vắng, Cố Thanh Thành đã dọn dẹp xong xôi cái tiệm tạp hóa ở căn cứ. Anh đóng mấy dãy kệ hàng và đang quét sơn dầu tung lên. Tiệm tạp hóa này phía sau cũng có một kho nhỏ, đồ đạc tạm thời cứ chất hết vào kho.

Khương Nhượng nhập hàng về chuẩn bị mở tiệm tạp hóa khiến nhiều người nhà trong căn cứ rất phấn khởi. Nơi căn cứ hoang vắng bấy lâu nay cuối cùng cũng có một chỗ mới mẻ để lui tới.

Kha Hội cũng mò sang hóng hớt. Nhìn thấy cái kho chất đầy hàng hóa, trong lòng cô ấy không khỏi đố kỵ. Hồi nghe tin căn cứ cho mở tiệm tạp hóa, cô ấy cũng từng đến Hậu cần để cạnh tranh.

Sau này người cạnh tranh đông quá, Hậu cần mới đưa ra mức phí 1000 đồng một năm. Ngụy Bình làm việc một năm lương còn chưa tới 1000, cảm thấy mở tiệm tạp hóa vừa vất vả vừa chẳng kiếm được bao nhiêu nên không đồng ý cho Kha Hội tiếp tục cạnh tranh nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Kha Hội chua chát bàn ra tán vào với Mạnh Thiên Đông, nhưng Mạnh Thiên Đông chẳng buồn bắt lời. Cô ấy về nhà càm ràm với chồng: "Em nghe nói cái cô vợ mới của Lão Cố nhà nghèo rớt mồng tơi, mà Lão Cố thì cũng chẳng có tiền tiết kiệm. Đống hàng đó chắc cũng phải tốn tới 1-2000 đồng chứ chẳng chơi, đó là chưa kể mấy bao quần áo to đùng kia nữa. Họ lấy đâu ra nhiều tiền thế không biết?"

Ngụy Bình vốn dĩ đã ngứa mắt Cố Thanh Thành từ lâu: "Bọn họ chắc chắn là có nguồn tiền bất chính. Anh nghi Lão Cố với cô vợ anh ta không chừng có đứa là đặc vụ xâm nhập vào căn cứ đấy."

Kha Hội giật mình: "Thế sao anh không đi báo cáo với Chủ nhiệm La đi?"

"Chưa có bằng chứng." Ngụy Bình bảo: "Em cũng đừng có đi nói bậy bạ ra ngoài đấy."

Cố Thanh Thành sơn xong lớp dầu tung cuối cùng cho mấy cái kệ, bảo chờ khô sơn lại một lớp nữa là dùng được. Hai người khóa cửa tiệm tạp hóa lại, anh mới hỏi: "Lão Ngụy có làm khó em không?"

Khương Nhượng lắc đầu: "Anh với anh ta có mâu thuẫn à?"

Cố Thanh Thành bảo: "Cũng chẳng phải mâu thuẫn gì, tính hắn cứng nhắc, hay gân cổ lắm, chẳng chơi được với ai. Hắn còn từng đi báo cáo với La Quý bảo nghi ngờ anh là đặc vụ đấy."

Anh cười: "Hắn không báo cáo thì anh cũng bị nghi ngờ sẵn rồi, lão Ngụy đúng là rảnh rỗi sinh nông nỗi, tự dưng ăn c.h.ử.i một trận từ Lão Quý."

Thân phận của anh chỉ có vài người biết, thuộc dạng cơ mật, cấp bậc như Ngụy Bình dĩ nhiên làm sao biết được.

Lavie

Khương Nhượng trừng mắt nhìn anh một cái, thế mà anh vẫn còn cười được. Cô thấy hơi tiếc, chỉ biết tên "sơn tặc" nhà ở Bắc Bình, xếp thứ bảy. Giá mà lúc đó hỏi thăm kỹ hơn một chút thì biết đâu về đây lại tra ra được chút thông tin. Chuyến sau nếu còn sang được thì cô sẽ hỏi xem gã là người Cố gia nào ở Bắc Bình.

Cố Thanh Thành không cho cô nấu cơm tối mà đi ra nhà ăn ăn tập thể lấy cơm về. Ăn xong, tắm rửa rồi lên giường, Khương Nhượng buồn ngủ dính cả mắt, Cố Thanh Thành rửa bát tắm rửa xong lại mò sang ôm lấy cô.

Khương Nhượng nhận ra cô thực sự không còn chán ghét những cử chỉ thân mật của Cố Thanh Thành lúc này nữa. Nếu đổi lại là cái tên bên kia mà dám làm vậy thì chắc cô đã lụi cho một d.a.o rồi.

Nghĩ lại thấy cũng buồn cười, họ vốn dĩ là cùng một người, chỉ là thời điểm gặp nhau khác nhau mà thôi.

Khương Nhượng đột nhiên giật mình. Nếu họ là cùng một người thì trên bụng Cố Thanh Thành chắc chắn cũng phải có một vết sẹo do chính tay cô khâu tổng cộng mười hai mũi.

Cô cứng đờ người chờ đợi, cảm thấy tên giặc này chắc đã ngủ say liền nhẹ nhàng vén chiếc áo ba lỗ anh đang mặc lên, lòng bàn tay từ từ rà soát tìm kiếm vết sẹo đó.

Mần mò hồi lâu vẫn không rõ ràng lắm. Tối nay trăng sáng, cô ghé sát người lại gần định nhìn cho rõ thì vừa xích lại gần đã bị một bàn tay to tóm gọn.

Cố Thanh Thành lại mơ thấy một giấc mơ. Trong mơ anh bị thương, bị mấy tên đặc vụ truy đuổi, sau đó anh gặp lại tiểu tiên nữ của mình. Tiểu tiên nữ như thể biết trước anh gặp nguy hiểm sẽ bị thương nên ở trong phòng khách sạn đã khâu vết thương cho anh.

Sau đó tiểu tiên nữ đòi đi, anh giữ không lại. Cố Thanh Thành giật mình tỉnh giấc, chỗ vết sẹo mẩn lên ngứa ngáy. Vừa mở mắt ra, may quá, Nhượng Nhượng vẫn còn đây.

Anh cười kéo tọt cô vào lòng, một tay vén phắt cái áo ba lỗ lên: "Xem thế này có phải rõ hơn không."

Mặt Khương Nhượng đỏ bừng bừng. Sao anh lại tỉnh chứ! Cô che mặt lại: "Không xem nữa, ngủ đi."

Anh cứ thế ở trần mà ngủ. Buổi sáng ngủ dậy, Khương Nhượng lén nhìn sang một cái, đúng là có một vết sẹo thật. Vết thương do chính tay cô khâu, nhìn chiều dài vết sẹo vẫn thấy có phần kinh hãi.

Đối với Cố Thanh Thành thì vết thương này đã qua mấy năm rồi, nhưng đối với Khương Nhượng thì đó lại là chuyện mới xảy ra ngày hôm qua.

Khương Nhượng hỏi: "Vết sẹo trên bụng anh từ đâu mà có thế?"

Cố Thanh Thành cúi đầu nhìn một cái rồi với chiếc áo sơ mi trong tủ quần áo mặc vào: "Anh không nhớ nữa."

Anh cười: "Nhưng mà trong mơ là em khâu vết thương cho anh đấy, thế nên anh chẳng cảm thấy đau chút nào cả."

Anh đoán chừng Nhượng Nhượng cũng mơ cùng một giấc mơ như thế nên mới hỏi anh như vậy.

Khương Nhượng cúi đầu bước xuống giường đi làm đồ ăn sáng. Cố Thanh Thành cặm cụi gặm cái màn thầu rồi đi làm, cũng không gặng hỏi thêm về giấc mơ nữa.

Tiệm tạp hóa còn phải dọn dẹp mấy ngày mới buôn bán được. Đợt chè vừa rồi Khương Vệ Dân gom về cho cô chỉ mang một nửa đưa Tạ Sơ, cô cân một ký đem sang cho Mẫn Tú Tú và bảo loại này không ngon bằng loại hôm trước uống ở nhà nhưng cũng không chênh lệch bao nhiêu.

Mẫn Tú Tú chẳng nếm ra điểm khác biệt nào: "Thế này là ngon hơn loại Lão Quý nhà chị hay uống nhiều rồi."

Khương Nhượng chỉ thu tiền vốn. Chè này phải là người sành lắm mới nhận ra sự chênh lệch nhỏ nhặt, chứ như Tạ Sơ chỉ cần nhìn hình dáng với ngửi mùi hương là đã phân ra được phẩm cấp rồi.

Cố Thanh Thành buổi trưa lẫn buổi tối đều về sớm đóng giúp cô mấy cái kệ và tủ trưng bày. Khương Nhượng còn muốn láng xi măng cho khoảng đất trống trước tiệm tạp hóa nữa.

Cố Thanh Thành không biết kiếm đâu ra mấy bao xi măng với cát, ăn tối xong là mò ra tiệm tạp hóa trộn hồ xi măng, mất hai ngày trời để láng phẳng mặt sân, còn làm thêm một con đường xi măng rộng 1m2 nối thẳng ra đường chính bên ngoài.

Chờ mặt sân xi măng khô ráo, kệ tủ cũng đã xong xuôi, Khương Nhượng đem đống hàng hóa bách hóa mang về phân loại, sắp xếp theo bố cục cửa hàng tiện lợi thời sau. Bên trái cô chia riêng một góc để treo đống quần áo mang về lên móc trưng bày.