Cửa hàng là của em gái mà cô lại nhất quyết không chịu lấy tiền thuê nhà, Khương Vệ Dân bảo: "Lợi nhuận này hai anh em mình chia đôi, em mà không lấy thì anh về quê làm ruộng tiếp đấy."
Khương Nhượng thừa hiểu tính anh trai mình, người ngoài còn chẳng thèm chiếm tiện nghi huống chi là đứa em gái yêu quý từ nhỏ. Cô đành phải gật đầu đồng ý, lúc này Khương Vệ Dân với Vương Lục Mai mới hớn hở trở lại.
Vương Lục Mai mở cửa sân sau cho Khương Nhượng xem: "Chị gom giúp em ít gà quê nuôi ở sân sau nè, còn chè em dặn trong điện thoại thì chị về trong thôn thu thêm được ba bốn ký nữa. Chè năm nay hết sạch thật rồi, phải đợi đến đợt chè xuân sang năm mới có chè mới."
Chị lại hỏi Khương Nhượng sống bên kia thế nào, Cố Thanh Thành có bắt nạt cô không. Khương Nhượng bảo mọi thứ đều tốt, cô còn thuê được tiệm tạp hóa bên căn cứ nữa, sau này tháng nào cũng có thể đi nhờ xe căn cứ về một chuyến.
Khương Nhượng chủ động đề nghị sẽ nói cho Vương Lục Mai biết chuyện cô có thể đi lại giữa hai tiệm tạp hóa. Chị dâu cũng là người cô tin tưởng được, việc cô đi lại giữa hai thời không thế này, cô chỉ sợ bất thình lình xuất hiện sẽ làm chị dâu đang m.a.n.g t.h.a.i giật mình.
Khương Vệ Dân suy đi tính lại, tính nết của vợ mình ra sao anh ấy nắm rõ nhất, cuối cùng anh ấy cũng đồng ý.
Vương Lục Mai m.a.n.g t.h.a.i chưa tới hai tháng, bụng vẫn chưa lộ rõ. Khi biết chuyện chị thực sự kinh ngạc khôn xiết, mãi đến khi thấy Khương Nhượng quẩy đống gà quê biến mất ngay trong sân chị mới kích động chấp nhận sự thật này.
Tiệm tạp hóa này là của em gái, mở giúp vợ chồng chị, mới làm nửa tháng đã có thu nhập hơn 100 đồng, tiệm lại còn có hai phòng ngủ nhỏ, một căn bếp, ăn ở đều ở đây cả, em gái lại còn sang được thời không khác làm ăn buôn bán, Vương Lục Mai cảm thấy cuộc sống sau này đúng là tràn đầy hy vọng.
Chị cùng chồng bàn bạc ra biết bao nhiêu cách để yểm trợ cho Khương Nhượng, quyết không thể để người ngoài biết được bí mật của tiệm tạp hóa.
Khương Nhượng xuyên qua tiệm tạp hóa, nhân lúc trời chưa tối đến chỗ Tiêu Thiên Minh giao hàng, bảo với cậu sau này mỗi tháng chỉ có thể sang một lần, cô nguyện ý hạ giá lấy hàng xuống và hỏi Tiêu Thiên Minh xem có thể thu mua toàn bộ đống gà quê cô mang sang không.
Giá Khương Nhượng hạ xuống khá nhiều, Tiêu Thiên Minh là dân làm ăn nên gật đầu đồng ý ngay. Cậu nhờ một trang trại của người bạn thả đống gà quê Khương Nhượng mang sang nuôi tạm, số lượng này chừng nửa tháng là cậu bán sạch.
Bán xong đống gà quê, Khương Nhượng mang chè đến chỗ Tạ Sơ. Lần này chất lượng chè kém hơn lần trước một chút, Tạ Sơ thu mua với giá 600 đồng một ký.
Vừa mới quy đổi đống hàng mang sang thành tiền mặt thì tiệm tạp hóa đột ngột b.ắ.n thông báo cho Khương Nhượng, đưa cho cô một danh sách vật tư bắt buộc phải mua. Khương Nhượng liền biết lần này lại sắp sửa sang thời Dân quốc rồi.
Trước đây cô từng theo bác sĩ Triệu học qua về điều dưỡng, việc khâu vết thương hay xử lý vết thương đơn giản cô khá thạo. Tiệm tạp hóa yêu cầu cô mua một tấm bạt dầu dài 1m8, băng gạc, kim chỉ y tế, t.h.u.ố.c kháng viêm, túi cấp cứu...
Mấy thứ này rõ ràng là dùng để xử lý vết thương, thế nhưng tấm bạt dầu dùng để làm gì chứ? Chờ bệnh nhân c.h.ế.t rồi cuộn xác lại à?
Tiệm tạp hóa giải thích bằng giọng điệu chê bai: "Lót trên ga giường, tránh để vết m.á.u bị người khác phát hiện."
Mấy thứ trong danh sách này cô làm gì có chỗ nào để kiếm chứ, cô liền hỏi: "Mày bảo tao đi đâu kiếm mấy thứ này bây giờ?"
Tiệm tạp hóa: "Tìm Tạ Sơ đi, cậu ấy sẽ giúp cô."
Khương Nhượng: ... Tạ Sơ dựa vào cái gì mà phải giúp cô cơ chứ.
Khương Nhượng mặc cả với tiệm tạp hóa: "Mày lại muốn bẫy tao đấy à. Tao nói trước cho mày biết nhé, kinh nghiệm điều dưỡng của tao cũng chỉ là huấn luyện vài ngày ở bệnh viện huyện thôi, chẳng cứu được người đâu."
Tiệm tạp hóa kiêu ngạo vô cùng, chẳng buồn thèm đáp lại câu hỏi của Khương Nhượng nữa.
Khương Nhượng ba ngày sau còn phải đi xe của căn cứ trở về nên không dám chậm trễ, cô liền viết ra một tờ giấy đưa cho Tạ Sơ, hỏi xem cậu ấy có thể giúp được không.
Tạ Sơ ngạc nhiên hết sức: "Bây giờ bệnh viện tiện lợi như thế, tôi có thể hỏi cô lấy mấy thứ này làm gì không?"
Khương Nhượng bảo: "Giao thông dưới quê tôi khó khăn lắm, tôi lấy về cho ông thầy lang ở quê dùng."
Tạ Sơ thừa biết cô nói dối nhưng vẫn đồng ý giúp đỡ, chuẩn bị đầy đủ đống đồ trong danh sách cho Khương Nhượng.
Khương Nhượng trèo tường chui vào gian tiệm tạp hóa bỏ hoang ba năm qua của mình. Số tiền còn thừa chưa dùng đến cô đào một cái hố dưới sân chôn xuống gửi tạm ở đó. Đẩy cửa bước ra, sau khoảng tối đen như mực, lần này tiệm tạp hóa đổi ngay cho cô sang một thành phố khác, đây chính là Bến Thượng Hải thời Dân quốc năm xưa.
Lúc này cô đang đứng ngay ở cửa sau Bách Nhạc Môn, từng tốp khách khứa dắt díu bạn nhảy đi lại nườm nượp.
Khương Nhượng uể ải, đang tính xem tiệm tạp hóa bắt cô đến đây làm gì thì phía đối diện có một thanh niên mặc áo măng tô tay ôm c.h.ặ.t bụng bước về phía cô.
Khương Nhượng giố mắt nhìn chằm chằm hắn. Đó chính là cái tên "sơn tặc" không hề hóa trang. Mặt gã trắng bệch, nhìn kỹ vào chỗ tay gã đang ôm còn thấy cả vết m.á.u màu đỏ sẫm. Cho nên, gã bị thương rồi sao?
Mỗi lần cô đến thì dòng thời gian lại đi ngược chiều, cho nên lúc này tên "sơn tặc" này hoàn toàn không nhận ra cô, Khương Nhượng cũng chẳng thấy sợ.
Cố Thanh Thành cảm thấy cô gái xinh đẹp như không thuộc về thế giới này ở phía đối diện rất thú vị. Cô chắc chắn đã nhận ra gã bị thương mà lại không bỏ chạy, trông như thể đang đứng đợi gã vậy.
Phía sau vẫn còn người đuổi theo, nếu cứ đứng nhìn chằm chằm thế này thì lộ mất.
Gã bước tới hé tà áo măng tô ra ôm trọn cô vào lòng, kéo thấp vành mũ xuống rồi hạ giọng bảo: "Gọi một chiếc xe kéo đi, đi đâu cũng được, rời khỏi đây là được."
Khương Nhượng đã nhìn thấy ở phía không xa có mấy gã đàn ông mặc áo măng tô màu xám đội mũ đen đang đuổi tới. Phim tình báo xem nhiều rồi, mấy gã đằng sau mà bắt được gã thì e rằng tiếp theo sẽ là t.r.a t.ấ.n dã mạn đây?
Cô nén run rẩy: "Tôi không quen đường ở đây, chẳng biết đi đâu cả. Trên người tôi có túi cấp cứu có thể băng bó cho anh, anh đọc địa chỉ đi."
(Lúc này đã không còn nhà Thanh chuyển hẳn qua chế độ ở thời dân quốc, con người cũng tây hóa nên mình chuyển đổi xưng hô như hiện đại hết nhé)
Người đàn ông hạ giọng đọc một địa chỉ, Khương Nhượng giơ tay vẫy một chiếc xe kéo. Cô lên xe trước, lót cái nải trong tay xuống ghế rồi ra hiệu cho gã ngồi lên, tránh để vết m.á.u dây ra xe kéo gây ra rắc rối không đáng có.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tên "sơn tặc" hiểu ý, bước lên xe kéo rồi vẫn tiếp tục ôm lấy cô. Địa chỉ gã đưa cho cô lại là khách sạn lớn nhất Bến Thượng Hải.
Nhìn đại sảnh rực rỡ ánh đèn, Khương Nhượng hoảng hốt: "Đến đây thuê phòng, anh muốn c.h.ế.t à?"
Tên "sơn tặc" bảo: "Bọn chúng chưa nhìn rõ mặt tôi. Bây giờ tôi dắt bạn gái tới thuê phòng sẽ không gây nghi ngờ đâu."
Khương Nhượng bực bội: "Ở đây đắt lắm đấy, tôi không mang theo tiền đâu."
Tên "sơn tặc" cười khẽ: "Trong túi áo bên trái măng tô có ví tiền với giấy tờ, thuê một phòng tốt nhất đi."
Bước vào phòng lớn ở tầng trên cùng, Khương Nhượng giũ cái túi trong tay ra. Bên trong ngoài mấy đồ cấp cứu ra còn có một tấm bạt dầu. Cô lót tấm bạt dầu lên giường, bây giờ mới hiểu ra tiệm tạp hóa bắt cô mua bạt dầu là đã tính toán trước sẽ dùng đến giường rồi.
Sớm muộn gì có ngày cô cũng đốt cái tiệm tạp hóa này cho xong.
Khương Nhượng khử trùng kim chỉ rồi dặn hắn: "Còn ngẩn ra đấy làm gì, nằm lên đó đi."
Người đàn ông cởi áo măng tô rồi đến áo ngoài, cởi cúc áo sơ mi rồi ngoan ngoãn nằm lên giường đã lót sẵn bạt dầu.
Gã nói chuyện vẫn cái điệu bộ cợt nhả như thế: "Tiểu tiên nữ, cô hình như đến đây là để cứu tôi thì phải, chuẩn bị chu đáo phết nhỉ."
Gã cũng chẳng buồn hỏi cô sao lại chờ đúng ở cổng sau Bách Nhạc Môn, cũng chẳng hỏi sao cô lại mang theo túi cấp cứu bên người, thấy gã bị thương bị truy đuổi mà chẳng chút hoảng loạn, bảo nằm xuống là nằm xuống ngay.
Khương Nhượng nhanh ch.óng kiểm tra vết thương ở bụng tên "sơn tặc", trông rất dữ tợn, m.á.u vẫn đang đùn ra ngoài, cũng may là chưa tổn hại đến nội tạng.
Khương Nhượng xỏ kim chỉ đã khử trùng rồi bắt đầu khâu vết thương. Ở đây lại không có t.h.u.ố.c tê, mũi kim đầu tiên đ.â.m xuống, cơ thể người đàn ông run lên một nhịp nhưng gã không hề rên một tiếng.
Cô nghĩ thầm cái này đau c.h.ế.t đi được. Lần trước ở bệnh viện huyện, vết rách trên cằm của Cố Thanh Thành thời hiện đại cũng được khâu trực tiếp như vậy, lúc đó cũng chẳng ỉ ôi câu nào.
Khương Nhượng nhanh mắt liếc nhìn một cái, lúc này cằm gã nhẵn nhụi, chẳng hề có vết sẹo nào.
Cô chỉ đành thao tác nhanh hơn để khử trùng, khâu vết thương, bôi t.h.u.ố.c rồi băng bó lại. Trước sau chưa đầy ba phút, đến khi cô ngẩng đầu lên thì người đàn ông đã đau đến vứt cả người đầy mồ hôi, nhưng vẫn không hề hừ một tiếng.
Trong lòng cô lại có chút bội phục gã, liền vắt khăn lau mồ hôi trên người gã. Gã từ đầu đến cuối chỉ rủ mi không nói gì.
Khương Nhượng pha một ly nước ấm mang lại, đút gã uống vài viên t.h.u.ố.c rồi bảo: "Anh ngủ một lúc đi."
Tên "sơn tặc" đột nhiên nắm lấy tay cô: "Cô không đi chứ?"
Khương Nhượng lắc đầu, rút tay ra: "Cứu anh là phải thu phí đấy, tôi còn chưa nhận được tiền đâu. Mấy đồng lẻ trong ví anh thanh toán tiền phòng xong là sạch bách rồi."
Tên "sơn tặc" ngẩn người ra một chút, sau đó cười làm động đến vết thương: "Được, chờ sáng mai tôi lấy tiền đưa cô."
Gã nhấn mạnh: "Cô đừng có đi đấy nhé." Sau đó mới chìm vào giấc ngủ sâu.
Lavie
Khương Nhượng chẳng có chút cảm giác thèm ngủ, ngồi bên cạnh ghế sofa, lấy ánh mắt phác họa lại từng đường nét ngũ quan góc cạnh của gã. Gã của năm tháng này so với cái tên vô liêm sỉ ở nhà có phần trẻ trung hơn một chút.
Dù biết rõ là cùng một người nhưng với gã của năm này, cô chỉ muốn mau mau lấy tiền rồi vọt lẹ, còn tên ở nhà kia thì cô lại có thể chấp nhận để anh ôm mình đi vào giấc ngủ.
Khương Nhượng chợp mắt trên sofa một lúc. Khi trời vừa hửng sáng, cô lấy ít tiền trong ví của hắn ra ngoài mua đồ ăn sáng. Ngay trước cửa khách sạn có một tiệm may mở cửa sớm, cô ghé vào trả thêm tiền mua một chiếc áo sơ mi người khác đặt may sẵn.
Cố Thanh Thành tỉnh dậy thấy trong phòng không có ai thì cuống cả lên. Lúc nhổm dậy làm động đến vết thương đau đến nhăn răng nheo miệng, áo trên còn chưa kịp mặc đã lao xổng ra cửa. Đã hứa là không đi rồi, sao lại gạt người ta thế này.
Khương Nhượng vừa đẩy cửa vào thì thấy gã ở trần cái thân trên lao ra cửa. Cô ngoảnh mặt đi, quăng chiếc áo sơ mi mới mua trong tay cho gã: "Rửa mặt đi, tôi mua đồ ăn sáng rồi."
"Được."
Khương Nhượng không đợi gã mà tự mình ăn trước một ít. Thời tiết này cô vẫn đang mặc áo ngắn tay, buổi sáng đi ra ngoài có chút lạnh.
Tên "sơn tặc" thay quần áo rửa mặt xong, người cũng tỉnh táo hơn đêm qua nhiều. Gã thấy cô chỉ uống có nửa bát cháo liền ngồi xuống bảo: "Cô ăn có bấy nhiêu thôi à?"
Khương Nhượng: "Anh có ăn nữa không? Không ăn thì mình ra ngoài lấy tiền, tôi còn chờ về nhà."
Gã thong thả ung dung ăn sáng, nhìn qua là biết từ nhỏ gia giáo rất tốt. Gã vô tình lại đ.á.n.h giá cô: "Nhà cô ở đâu? Trong nhà còn những ai, chút nữa tôi đưa cô về."
Khương Nhượng không trả lời câu hỏi của gã, chỉ dặn: "Vết thương của anh quay về vẫn nên tìm bác sĩ uy tín xem lại đi."