Kinh thành đổ tuyết liền tù tì suốt ba ngày ba đêm.
Bậc thềm ngọc phủ đầy tuyết trắng, cây cối trong rừng hóa thành ngọc thụ băng thanh.
Ta đứng bên cửa sổ tầng ba của Phong Nguyệt Lầu.
Khẽ nghiêng đầu nhìn xuống, liền bắt gặp ngay một vị công t.ử trẻ tuổi đang nằm co quắp nơi góc tường ngoài lầu.
Thân hình mảnh khảnh chỉ bọc độc một lớp áo vải thô sơ, rét đến mức đôi môi tím tái, toàn thân run cầm cập.
Chợt trong khoảnh khắc ấy.
Vị công t.ử kia bỗng nhiên mở bừng mắt.
Ban đầu hắn ngơ ngác nhìn ngó bốn bề, ngay sau đó, sâu trong ánh mắt liền tràn ngập sự bàng hoàng lẫn vui mừng khôn xiết.
Hắn theo bản năng ngẩng đầu lên.
Bốn mắt nhìn nhau.
Cả hai đều sững sờ.