Cửa sổ gian bếp mở rất nhỏ, một vệt nắng hẹp rọi lên vách tường, chiếu sáng một khuôn mặt đen sì.
Trần Minh Nhi vừa tỉnh dậy đã bị khuôn mặt ấy dọa cho giật mình. Nàng ôm chiếc bánh vừa moi ra từ bếp tro nhảy dựng lên, lúc này mới phát hiện khuôn mặt kia là bức họa Táo Quân dán trên tường.
Gương mặt hiền từ, sạch sẽ, bộ râu của Táo Quân vẫn là do chính tay nàng tô vẽ hôm trước.
“Táo Quân xấu xa, không chịu giúp nương ta cáo trạng, còn dọa ta!”
Tiểu cô nương lầm bầm, dùng ngón tay quệt một nắm tro bếp, phì một ngụm nước bọt, rồi bôi hết lên mặt Táo Quân.
Ngay lúc Trần Minh Nhi đang trút giận lên bức tranh giấy mỏng kia, bên ngoài bỗng truyền đến tiếng bước chân nặng nhẹ không đều.
Nàng từ bệ bếp nhảy xuống, bò sát khe cửa nhìn ra ngoài, liền thấy người mẹ đã bị giam mấy ngày nay của mình.
Hai tay mẹ bị trói, miệng bị nhét giẻ, được một người đàn bà thô tráng đỡ lấy, kéo lê cái chân gãy, từng bước từng bước đi ngang qua cửa bếp.
Trần Minh Nhi mở to mắt, định lao ra mở cửa bếp, nhưng bên ngoài lại vang lên tiếng nói chuyện của rất nhiều người.
Rất nhiều, rất nhiều người.