Cờ Trong Tay Ai

Cờ Trong Tay Ai

Trạng thái:

Đang ra

 

 Trường An năm thứ mười lăm đời vua Cảnh Đế, trận tuyết đầu mùa đổ xuống sớm hơn mọi năm. Những bông tuyết trắng xóa như lông ngỗng lả tả bay trong không trung, phủ một lớp bạc dày lên những mái ngói lưu ly của hoàng thành uy nghiêm. Cái lạnh cắt da cắt thịt của đêm đông khiến vạn vật như chìm vào giấc ngủ đông lạnh lẽo, nhưng đối với Thẩm gia, cái lạnh này còn buốt giá hơn cả cái c.h.ế.t.

  Thẩm Nhược Vi quỳ dưới chân bậc thềm đá của phủ Nhiếp Chính Vương đã hơn hai canh giờ. Tấm áo choàng bằng gấm màu xanh nhạt của nàng sớm đã thấm đẫm hơi lạnh, vạt áo dính c.h.ặ.t vào mặt đá cứng nhắc. Đôi bàn tay vốn thon dài, trắng trẻo giờ đây đã tím tái, mất đi cảm giác. Nàng không dám cử động, cũng không dám run rẩy. Nàng biết, sau cánh cửa gỗ đàn hương chạm khắc hình rồng uốn lượn kia, có một người đang quan sát nàng, đang cân nhắc xem mạng sống của cả gia tộc họ Thẩm đáng giá bao nhiêu.

  Sáng nay, giữa buổi thiết triều, một bản tấu chương từ phương xa gửi về đã khiến cả triều đình chấn động. Thẩm Thượng thư - phụ thân nàng, một đời thanh liêm, lại bị cáo buộc thông đồng với ngoại bang, tư thông với giặc nhằm mưu đồ đại sự. Lệnh bắt giữ được phê duyệt thần tốc dưới sự chứng kiến của bá quan văn võ. Cha và anh trai nàng bị giải vào thiên lao ngay lập tức, phủ họ Thẩm bị niêm phong, nội bất xuất ngoại bất nhập.

  Trong khoảnh khắc sinh t.ử ấy, Nhược Vi hiểu rằng, những vị đồng liêu từng xưng huynh gọi đệ với cha nàng giờ đây chỉ mong vạch rõ ranh giới. Người duy nhất có thể xoay chuyển càn khôn, không ai khác chính là Tiêu Lãm Thần - vị Nhiếp Chính Vương nắm giữ thực quyền, người mà ngay cả Hoàng đế trẻ tuổi cũng phải nể sợ ba phần.