Cờ Trong Tay Ai

Chương 11: TRẬN CHIẾN TẠI TỪ NINH CUNG



Trời mờ sáng, chiếc xe ngựa của Nhiếp Chính Vương phủ lăn bánh trở về kinh thành trong sự im lặng đáng sợ. Ngay khi vừa bước chân vào cổng phủ, Tiêu Lãm Thần đã không để Nhược Vi kịp thở dốc. Hắn lạnh lùng ra lệnh cho Cố Hành Chưởng áp giải nàng về lại Thu Nguyệt Viện trước mặt hàng trăm gia nhân và tai mắt đang dòm ngó.

 

"Từ nay về sau, không có lệnh của ta, ai cho Vương phi bước ra ngoài nửa bước, ta sẽ c.h.é.m đầu cả nhà kẻ đó!" - Giọng hắn vang dội, đầy nộ khí.

 

Thẩm Nhược Vi phối hợp nhịp nhàng, nàng giả vờ ngã quỵ xuống thềm đá, nước mắt lã chã rơi: "Vương gia! Thiếp thân chỉ là vì lo cho phụ thân, ngài tại sao lại tuyệt tình đến thế?"

 

Sự việc Thẩm Nhược Vi "bỏ trốn theo tình lang" và bị Nhiếp chính vương bắt sống ngay đêm hội hoa đăng nhanh ch.óng lan truyền khắp các ngõ ngách kinh thành. Đúng như dự đoán, chỉ hai canh giờ sau, một đạo chỉ dụ của Thái hậu đã được đưa tới vương phủ, triệu kiến Thẩm Nhược Vi vào cung để "thẩm vấn về hành vi bôi nhọ danh dự hoàng gia".

 

Tiêu Lãm Thần tiễn nàng ra đến tận cửa phủ. Hắn đứng đó, tay cầm đốc kiếm, gương mặt sắt đá không một chút cảm xúc. Nhưng khi Thẩm Nhược Vi bước ngang qua, hắn khẽ hạ giọng, chỉ đủ để nàng nghe thấy: "Trong tay áo nàng có một túi bột hương mê cốt, nếu bà ta dùng cực hình, hãy rắc nó vào lư hương gần nhất. Cố Hành Chưởng sẽ núp trong hàng ngũ cấm vệ quân gần đó để ứng cứu. Nhớ kỹ, mạng của nàng quan trọng hơn bất cứ bản đồ nào."

 

Thẩm Nhược Vi khẽ gật đầu, nàng bước lên kiệu của cung đình với tâm thế của một chiến binh ra trận.

 

Tại Từ Ninh Cung, không khí đặc quánh mùi hương trầm đắt tiền nhưng lại lạnh lẽo như hầm băng. Thái hậu ngồi trên cao, khoác trên mình bộ phượng bào lộng lẫy, đôi mắt sắc sảo nhìn chằm chằm vào Thẩm Nhược Vi đang quỳ dưới sàn.

 

"Thẩm Nhược Vi, ngươi thật là to gan lớn mật." - Thái hậu chậm rãi lên tiếng, thanh âm mang theo sự áp bức tuyệt đối - "Nhiếp chính vương vì ngươi mà mang tiếng xấu, cha ngươi vì ngươi mà mang tội mưu phản, vậy mà ngươi lại dám trốn đi tư thông với nam nhân khác?"

 

Thẩm Nhược Vi dập đầu, giọng nàng run rẩy nhưng chứa đầy sự uất ức được dàn dựng công phu: "Thái hậu nương nương minh xét! Thần thiếp chỉ là bị Lục T.ử Hàn lừa gạt, hắn nói có tin của phụ thân nên tiểu nữ mới bấn loạn mà đi theo. Nhiếp chính vương... ngài ấy đã không còn tin tiểu nữ nữa, ngài ấy muốn phế bỏ vị hiệu của tiểu nữ. Giờ đây tiểu nữ không còn nơi nào để đi, chỉ mong Thái hậu rủ lòng thương xót."

 

Thái hậu khẽ nhếch môi. Bà ta vốn dĩ là kẻ đa nghi, nhưng thấy Thẩm Nhược Vi bị Tiêu Lãm Thần ruồng bỏ t.h.ả.m hại như vậy, lòng cảnh giác cũng vơi đi phần nào. Bà ta đứng dậy, chậm rãi bước xuống từng bậc thang, tiếng hài thêu gõ xuống sàn gạch nghe khô khốc.

 

"Thương xót? Ở chốn hoàng cung này không có hai chữ đó." - Bà ta bất ngờ nắm lấy tóc Thẩm Nhược Vi, buộc nàng phải ngẩng mặt lên - "Muốn ai gia cứu mạng cha ngươi, cứu mạng ngươi khỏi cơn thịnh nộ của Tiêu Lãm Thần, thì hãy nói cho ai gia biết: Thẩm Thiệu Đạt đã giấu bản di chiếu và Long phù mật đạo ở đâu? Đừng nói với ai gia là ngươi không biết, phụ thân ngươi yêu thương ngươi nhất, chắc chắn đã để lại manh mối."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Thẩm Nhược Vi cảm thấy da đầu căng rát, nhưng nàng vẫn giữ vững lý trí: "Thần... thần thiếp thực sự không biết về bản di chiếu. Phụ thân chỉ nói rằng... mọi thứ đều nằm ở nơi “trăng soi đáy nước”. Thần thiếp đã tìm khắp phủ cũ nhưng không thấy gì."

 

"Trăng soi đáy nước?" - Thái hậu nheo mắt, lẩm bẩm lại câu nói đó. Đây chính là một "nút thắt" mà Thẩm Nhược Vi và Tiêu Lãm Thần đã bàn bạc từ trước để đ.á.n.h lạc hướng bà ta về phía hồ nước ở phủ Thượng thư cũ, nhằm kéo dài thời gian cho Thẩm Anh Tùng hành động tại địa điểm thật.

 

"Nếu ngươi dám lừa ai gia, ai gia sẽ để ngươi nếm trải sự lợi hại của nội hình cung." - Thái hậu buông tay ra, ra lệnh cho một ma ma già nua, gương mặt đầy sẹo bước tới - "Mang nàng ta xuống tẩm cung phía sau, dùng “châm hình” để xem trí nhớ của nàng ta có khá hơn không."

 

Thẩm Nhược Vi bàng hoàng. Nàng biết Thái hậu xưa nay nổi tiếng tàn nhẫn, nhưng không ngờ bà ta lại ra tay ngay tại chính cung của mình.

 

Vị mama già tiến lại gần, đôi mắt đục ngầu không một chút gợn sóng. Những cây kim bạc dài nhọn hoắt dưới ánh nến trông càng thêm rùng rợn. Thẩm Nhược Vi cảm thấy mồ hôi lạnh thấm đẫm sống lưng, nàng cố giữ cho hơi thở không loạn, trí óc xoay chuyển cực nhanh. Nàng không thể dùng bột hương mê cốt ngay lúc này, vì nếu Thái hậu bất tỉnh ngay trong điện của bà ta, Thẩm Nhược Vi sẽ không cách nào giải thích để thoát tội mưu sát.

 

"Thái hậu!" - Nhược Vi đột ngột lên tiếng, giọng nói đanh lại khiến ma ma khựng lại - "Người g.i.ế.c thần thiếp hoặc hành hạ thần thiếp thì dễ, nhưng “trăng soi đáy nước” chỉ là một nửa câu đố. Nửa còn lại, phụ thân đã dặn phải có người của vương phủ cùng chứng kiến thì mật đạo mới mở. Nếu thần thiếp mang thương tích trên người, Tiêu Lãm Thần chắc chắn sẽ sinh nghi. Ngài ấy tuy ruồng bỏ thần thiếp, nhưng bản tính kiêu ngạo tuyệt đối không để người của vương phủ bị sỉ nhục bởi kẻ khác. Lúc đó, bí mật về bản di chiếu sẽ vĩnh viễn chìm sâu xuống đáy hồ."

 

Thái hậu nheo mắt, cánh tay đang cầm chén trà khẽ khựng lại. Bà ta vốn dĩ khinh rẻ Thẩm Nhược Vi, nhưng lời phân tích lợi hại này lại đ.á.n.h đúng vào sự đa nghi của bà ta. Thái hậu liếc nhìn ma ma kia, ra hiệu cho bà ta lùi lại.

 

"Ngươi đang đe dọa ai gia sao?" - Thái hậu lạnh lùng hỏi.

 

"Thần thiếp không dám. Thần thiếp chỉ là đang muốn cứu mạng chính mình và giữ lại hy vọng cuối cùng cho Thái hậu." - Thẩm Nhược Vi vừa dứt lời thì tiếng thông báo Nhiếp chính vương cầu kiến vang lên.

 

Bầu không khí trong điện lập tức chuyển biến. Thái hậu hừ lạnh một tiếng, ngồi lại ngay ngắn, ánh mắt sắc như d.a.o nhìn Thẩm Nhược Vi lần cuối như muốn cảnh cáo trước khi cho truyền Tiêu Lãm Thần vào điện.

 

Thẩm Nhược Vi thở phào một hơi, nàng biết Tiêu Lãm Thần đã đến đúng lúc. Hắn đang dùng một con mồi khác (Trình Thiết hoặc kẻ thân tín của hắn) để đ.á.n.h lạc hướng Thái hậu và giải cứu nàng khỏi cuộc thẩm vấn đầy m.á.u này.