Cờ Trong Tay Ai

Chương 5: MANH MỐI TRONG ĐÊM



Sau khi dẹp yên những kẻ có tâm địa bất chính trong vương phủ, Thẩm Nhược Vi không hề nghỉ ngơi. Nàng dành phần lớn thời gian trong thư phòng để đối chiếu các bản tấu chương cũ về việc vận chuyển lương thảo. Theo như lời phụ thân nàng Thẩm Thiệu Đạt từng dặn dò trước khi bị bắt, kho lương phương Bắc không hề trống rỗng, mà có kẻ đã dùng chiêu "vây Ngụy cứu Triệu*", đ.á.n.h tráo lương thật bằng cám bã.

 

*Vây Ngụy cứu Triệu: kế thứ hai trong 36 kế, được sáng tạo bởi Tôn Tẫn, quân sư của nước Tề. Kế này ra đời khi nước Tề đ.á.n.h vào kinh đô Ngụy để cứu nước Triệu khỏi quân Ngụy trong trận Quế Lăng thời Chiến Quốc.

 

Đêm đã về khuya, Tiêu Lãm Thần bước vào thư phòng, trên tay cầm một bầu rượu nhỏ. Hắn thấy Thẩm Nhược Vi đang vây quanh bởi hằng hà sa số sớ tấu, đôi mày thanh tú khẽ chau lại vì suy nghĩ.

 

"Trễ rồi mà nàng vẫn chưa đi ngủ sao?" - Hắn đặt bầu rượu xuống, thanh âm có chút dịu đi.

 

Thẩm Nhược Vi ngước mắt lên, mỉm cười mệt mỏi: "Thiếp vừa phát hiện ra một điểm lạ. Trong các bản tấu chương của quan hộ tống, lộ trình vận chuyển luôn bị thay đổi vào phút ch.ót tại vùng quan ải Thanh Sơn. Đó vốn là địa bàn của tướng quân Trình Thiết - người vốn là tay chân thân tín của phe cánh đối lập với phụ thân của thiếp."

 

Tiêu Lãm Thần nheo mắt, hắn ngồi xuống cạnh nàng, nhìn vào bản đồ mà nàng đang chỉ. Khoảng cách gần khiến hắn ngửi thấy hương lan thoang thoảng trên mái tóc nàng, khác hẳn với mùi m.á.u tanh và bụi trần nơi chiến trường mà hắn thường tiếp xúc.

 

"Nàng quả thực rất nhạy bén. Trình Thiết đúng là kẻ có biểu hiện bất thường gần đây. Hắn thường xuyên gửi tấu chương phàn nàn về việc thiếu hụt kinh phí, nhưng quân lính dưới trướng lại được trang bị giáp trụ và quân trang rất mới."

 

"Vậy tại sao Vương gia không trực tiếp tra xét hắn?" - Nhược Vi nghi hoặc hỏi.

 

Hắn khẽ nhếch môi: "Đánh rắn phải đ.á.n.h d.ậ.p đ.ầ.u. Nếu chỉ bắt một Trình Thiết, kẻ đứng sau sẽ lập tức c.h.ộ.t đuôi thoát thân. Bổn vương cần một bằng chứng không thể chối cãi để hạ gục cả vây cánh của chúng tại triều."

 

Hắn đột nhiên đứng dậy, khoác lên mình chiếc áo choàng đen: "Đi thôi. Bổn vương đưa nàng đi gặp một người. Người này nắm giữ chìa khóa của vụ án, nhưng hiện đang bị t.r.u.y s.á.t bởi s.á.t thủ của phe đối nghịch."

 

Thẩm Nhược Vi hơi có chút ngập ngừng: "Bẩm... bây giờ sao ạ? Nhưng bên ngoài đang có lệnh giới nghiêm..."

 

"Có Nhiếp chính vương ở đây, ai dám cản đường nàng?" - Hắn chìa tay ra, ánh mắt mang theo vẻ ngông cuồng của kẻ nắm quyền lực ngút trời.

 

Thẩm Nhược Vi đặt bàn tay nhỏ bé của mình vào lòng bàn tay to lớn, ấm áp của hắn. Cảm giác tin tưởng này thật kỳ lạ, dù nàng biết hắn vẫn đang coi nàng là một phần của cuộc giao dịch không hơn không kém.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hai người cải trang thành thường dân, lặng lẽ rời khỏi vương phủ bằng cửa sau. Tiêu Lãm Thần dẫn nàng xuyên qua những con hẻm nhỏ tối tăm của kinh thành, đến một ngôi miếu hoang ngoại ô.

 

Bên trong miếu, một người đàn ông trung niên đang bị thương nặng, hơi thở thoi thóp. Đó là phó tá của Thẩm Thiệu Đạt, người duy nhất thoát khỏi cuộc vây quét tại kho lương.

 

"Vương... Vương gia..." - Người đó thều thào.

 

Thẩm Nhược Vi vội vàng quỳ xuống, dùng khăn tay thấm m.á.u cho ông ta: "A thúc, là con, Nhược Vi đây. Phụ thân vẫn đang đợi tin của thúc. Thúc hãy nói cho con biết, lương thảo thực sự giờ đang ở đâu?"

 

Người đàn ông run rẩy lấy từ trong n.g.ự.c áo ra một chiếc nhẫn đồng rỉ sét: "Ở... dưới hầm ngầm của trang viên nhà họ Trình... tất cả đều được giấu ở đó... Cô nương.. Xin hãy cứu... cứu Thẩm Thượng thư..."

 

Chưa kịp dứt lời, một mũi tên xé gió lao đến từ phía cửa miếu. Tiêu Lãm Thần phản ứng nhanh như chớp, hắn vung kiếm gạt phăng mũi tên, đồng thời ôm c.h.ặ.t Thẩm Nhược Vi vào lòng, che chắn cho nàng phía sau bức tượng Phật đổ nát.

 

"Có sát thủ!" - Hắn gằn giọng, thanh kiếm trong tay phát ra tia sáng lạnh lẽo dưới ánh trăng.

 

Bên ngoài, hàng chục bóng đen bịt mặt lao vào. Trận chiến diễn ra ch.óng vánh và tàn khốc. Tiêu Lãm Thần như một vị thần chiến tranh, mỗi chiêu thức đều dứt khoát và đầy uy lực. Thẩm Nhược Vi nín thở quan sát, đây là lần đầu tiên nàng thấy hắn chiến đấu, như một con hổ thực sự giữa rừng sâu, hung hãn nhưng vô cùng tĩnh lặng.

 

Khi tên sát thủ cuối cùng ngã xuống, Tiêu Lãm Thần quay lại nhìn Thẩm Nhược Vi. Trên mặt hắn dính một vệt m.á.u nhỏ, nhưng ánh mắt lại chứa đầy vẻ lo lắng mà chính hắn cũng không nhận ra.

 

"Nàng có sao không?"

 

Thẩm Nhược Vi lắc đầu, hơi thở còn dồn dập: "Thiếp thân không sao. Nhưng a thúc người đó... người đó đã tắt thở rồi."

 

Tiêu Lãm Thần nhìn t.h.i t.h.ể người phụ tá, rồi nắm c.h.ặ.t chiếc nhẫn đồng trong tay: "Ít nhất chúng ta đã có manh mối. Thẩm Thiệu Đạt cha nàng sẽ sớm được minh oan. Nhưng Thẩm Nhược Vi, trận chiến này giờ đây đã không còn đường lùi nữa. Nàng đã sẵn sàng để cùng bổn vương lật đổ toàn bộ quân bài trên triều đình chưa?"

 

Thẩm Nhược Vi nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của hắn. Gió đêm canh ba lùa vào tay áo khiến nàng hơi rùng mình, nhưng nàng vẫn thản nhiên đáp không chút chần chừ: "Từ giây phút gả vào vương phủ, thiếp đã không còn đường lùi. Vinh nhục của Thẩm gia, mạng sống của cha của, của huynh trưởng, tất cả đều đặt vào ván bài này."

 

Dưới ánh trăng bạc, hai bóng người đứng cạnh nhau giữa ngôi miếu hoang, khó phân biệt rõ ai với ai.