Cờ Trong Tay Ai

Chương 1: TUYẾT LẠNH PHỦ TRƯỜNG AN



Trường An năm thứ mười lăm đời vua Cảnh Đế, trận tuyết đầu mùa đổ xuống sớm hơn mọi năm. Những bông tuyết trắng xóa như lông ngỗng lả tả bay trong không trung, phủ một lớp bạc dày lên những mái ngói lưu ly của hoàng thành uy nghiêm. Cái lạnh cắt da cắt thịt của đêm đông khiến vạn vật như chìm vào giấc ngủ đông lạnh lẽo, nhưng đối với Thẩm gia, cái lạnh này còn buốt giá hơn cả cái c.h.ế.t.

 

Thẩm Nhược Vi quỳ dưới chân bậc thềm đá của phủ Nhiếp Chính Vương đã hơn hai canh giờ. Tấm áo choàng bằng gấm màu xanh nhạt của nàng sớm đã thấm đẫm hơi lạnh, vạt áo dính c.h.ặ.t vào mặt đá cứng nhắc. Đôi bàn tay vốn thon dài, trắng trẻo giờ đây đã tím tái, mất đi cảm giác. Nàng không dám cử động, cũng không dám run rẩy. Nàng biết, sau cánh cửa gỗ đàn hương chạm khắc hình rồng uốn lượn kia, có một người đang quan sát nàng, đang cân nhắc xem mạng sống của cả gia tộc họ Thẩm đáng giá bao nhiêu.

 

Sáng nay, giữa buổi thiết triều, một bản tấu chương từ phương xa gửi về đã khiến cả triều đình chấn động. Thẩm Thượng thư - phụ thân nàng, một đời thanh liêm, lại bị cáo buộc thông đồng với ngoại bang, tư thông với giặc nhằm mưu đồ đại sự. Lệnh bắt giữ được phê duyệt thần tốc dưới sự chứng kiến của bá quan văn võ. Cha và anh trai nàng bị giải vào thiên lao ngay lập tức, phủ họ Thẩm bị niêm phong, nội bất xuất ngoại bất nhập.

 

Trong khoảnh khắc sinh t.ử ấy, Nhược Vi hiểu rằng, những vị đồng liêu từng xưng huynh gọi đệ với cha nàng giờ đây chỉ mong vạch rõ ranh giới. Người duy nhất có thể xoay chuyển càn khôn, không ai khác chính là Tiêu Lãm Thần - vị Nhiếp Chính Vương nắm giữ thực quyền, người mà ngay cả Hoàng đế trẻ tuổi cũng phải nể sợ ba phần.

 

"Tiểu thư... người về đi. Cứ thế này, thân thể người không chịu nổi đâu." - Thanh Trúc, tỳ nữ trung thành quỳ bên cạnh khóc sướt mướt, giọng nói nghẹn lại vì gió tuyết.

 

Nhược Vi khẽ lắc đầu, đôi môi nhợt nhạt mấp máy: "Nếu hôm nay không gặp được Vương gia, Thẩm gia sẽ không còn ngày mai. Ta c.h.ế.t ở đây cũng không sao, nhưng phụ thân và huynh trưởng không thể c.h.ế.t trong oan ức."

 

Đúng lúc đó, cánh cửa phòng bật mở. Ánh sáng vàng vọt từ những ngọn nến chiêu điện hắt ra, in bóng một người đàn ông cao lớn lên màn tuyết trắng. Một nam t.ử trung niên, trang phục gọn gàng bước ra, đó là quản gia của vương phủ. Ông ta nhìn Nhược Vi với ánh mắt phức tạp, nửa thương hại nửa dè chừng.

 

"Thẩm tiểu thư, Vương gia cho mời người vào."

 

Nhược Vi dùng hết sức bình sinh để đứng dậy, nhưng đôi chân đã tê dại khiến nàng lảo đảo. Nàng đẩy tay Thanh Trúc ra, tự mình đứng vững, vuốt lại mái tóc hơi rối và tà áo đẫm tuyết. Nàng phải giữ vững cốt cách của một đích nữ Thẩm gia, dù là đi cầu xin, cũng không được để bản thân trông quá nhếch nhác trước mặt người đàn ông quyền lực khắp thiên hạ.

 

Bước vào thư phòng, mùi hương trầm thanh khiết tỏa ra ấm áp, đối lập hoàn toàn với sự khắc nghiệt bên ngoài. Tiêu Lãm Thần đang ngồi sau chiếc bàn lớn bằng gỗ sưa, tay cầm một cuốn sớ tấu, mắt không ngẩng lên. Hắn mặc một bộ mãng bào màu đen huyền bí, thêu chỉ bạc tinh xảo. Ánh nến tạc lên khuôn mặt những đường nét sắc sảo như điêu khắc: sống mũi cao, đôi mày kiếm nghiêm nghị và bờ môi mỏng hơi mím lại, một gương mặt vừa tuấn mỹ vừa mang theo khí độ lãnh đạm của kẻ ngồi trên cao.

 

Nhược Vi quỳ xuống, hành lễ theo đúng quy củ: "Thần nữ là nữ nhi của Thẩm Thượng thư Thẩm Nhược Vi, bái kiến Nhiếp Chính Vương gia. Chúc Vương gia vạn phúc kim an."

 

Tiêu Lãm Thần vẫn im lặng. Thời gian như ngưng đọng, chỉ còn tiếng nến cháy lách tách và tiếng tuyết rơi bên cửa sổ. Sự im lặng này là một loại áp lực vô hình, bóp nghẹt hơi thở của người đối diện. Một lúc lâu sau, hắn mới chậm rãi đặt cuốn sớ xuống, đôi mắt sâu thẳm như đầm nước lạnh nhìn thẳng vào nàng.

 

"Thẩm Nhược Vi, ngươi biết mình đang ở đâu không?" - Giọng nói của hắn trầm thấp nhưng đầy uy lực.

 

"Thần nữ biết. Đây là phủ Nhiếp Chính Vương." - Nhược Vi bình thản đáp.

 

"Vậy ngươi hẳn cũng biết, phụ thân ngươi mang trọng tội mưu phản. Theo luật pháp Đại Yên, kẻ nào tìm cách chạy tội cho kẻ phản nghịch đều bị xem là đồng phạm. Ngươi không sợ bổn vương hạ lệnh bắt ngươi ngay lập tức sao?"

 

Nhược Vi ngẩng đầu, ánh mắt không hề né tránh: "Nếu Vương gia muốn bắt thần nữ, thần nữ đã không thể sống đến lúc bước vào căn phòng này. Vương gia là người sáng suốt nhất triều đình, hẳn ngài biết rõ phụ thân thần nữ là người thế nào."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tiêu Lãm Thần khẽ nhếch môi, một nụ cười không chạm đến đáy mắt: "Sáng suốt? Chỗ của bổn vương không phải là nơi để luận đúng sai bằng lời nói suông. Ngươi có gì để trao đổi cho mạng sống của gia tộc họ Thẩm?"

 

Nhược Vi hít một hơi thật sâu, lấy từ trong tay áo ra một tấm bản đồ bằng da dê cũ kỹ, bên trên chi chít những ký hiệu mà chỉ những người trong cuộc mới hiểu.

 

"Đây là bản đồ bố phòng vùng biên cương phía Bắc và danh sách những gia tộc đang âm thầm tích trữ lương thảo để chờ ngày tạo phản. Phụ thân thần nữ đã bí mật điều tra việc này từ lâu, nhưng chưa kịp dâng sớ thì đã bị hãm hại. Nếu Vương gia cứu Thẩm gia, toàn bộ thế lực ngầm của họ Thẩm ở biên ải sẽ thuộc về ngài. Thẩm gia sẽ là thanh kiếm sắc bén nhất trong tay ngài để trấn áp những kẻ đang dòm ngó ghế Nhiếp chính vương."

 

Tiêu Lãm Thần nheo mắt. Hắn không ngờ một nữ t.ử khuê các lại có thể mang theo một thứ trọng yếu như vậy. Sự to gan và trí tuệ của nàng vượt xa những gì hắn tưởng tượng. Hắn đứng dậy, bước từng bước chậm rãi về phía nàng. Mỗi tiếng bước chân trên sàn gỗ như gõ vào tim Nhược Vi.

 

Hắn dừng lại trước mặt nàng, cúi người xuống, dùng ngón tay nâng cằm nàng lên. Cảm giác lạnh lẽo từ đầu ngón tay hắn khiến nàng rùng mình, nhưng nàng vẫn kiên cường nhìn lại.

 

"Thẩm Nhược Vi, ngươi rất thông minh. Nhưng ngươi nên nhớ, bổn vương không thiếu gươm, và bổn vương cũng không tin vào lòng trung thành của những kẻ đang đường cùng." Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua gương mặt thanh tú nhưng tái nhợt của nàng - "Bổn vương cần một thứ chắc chắn hơn. Một sự ràng buộc mà ngươi không bao giờ có thể phản bội."

 

"Ý của Vương gia là..." – Nhịp tim Nhược Vi tăng nhanh.

 

"Phủ Nhiếp Chính Vương đang thiếu một vị chủ mẫu để lo liệu việc nội viện, đồng thời cũng cần một người đủ thông minh để giúp bổn vương quan sát tâm tư của đám quan lại trong những buổi yến tiệc cung đình. Nếu ngươi gả cho bổn vương, trở thành Nhiếp Chính Vương phi của Tiêu Lãm Thần, bổn vương sẽ bảo lãnh cho phụ thân ngươi được điều tra lại. Lệnh xử trảm sẽ được thu hồi."

 

Nhược Vi sững sờ. Gả cho hắn? Người đàn ông này chính là "hùm xám" chốn mưu quyền, người mà ai ai cũng kính sợ. Trở thành thê t.ử hắn, nghĩa là nàng sẽ bước vào một cuộc chiến khác, nơi không có gươm giáo nhưng lại đầy rẫy cạm bẫy và sự cô độc. Nàng sẽ trở thành con tin, thành quân cờ để hắn kiềm chế cha nàng và cả giới quan lại.

 

Nhưng nàng có lựa chọn nào khác sao?

 

"Nếu thần nữ đồng ý... Vương gia sẽ đảm bảo an toàn cho phụ thân và huynh trưởng thần nữ chứ?"

 

"Lời nói của Tiêu Lãm Thần ta, một lời đáng giá ngàn vàng." Hắn buông tay ra, quay lưng về phía nàng, giọng nói lạnh lùng trở lại - "Đêm nay ngươi về đi. Sáng mai, lễ vật của vương phủ sẽ được đưa tới Thẩm gia. Đừng để bổn vương phải thất vọng."

 

Nhược Vi dập đầu xuống đất, lần này nước mắt nàng mới lặng lẽ rơi xuống: "Thần nữ tuân mệnh. Tạ ơn Vương gia khai ân."

 

Khi nàng lui ra khỏi phòng, tuyết bên ngoài vẫn rơi, nhưng trái tim nàng đã không còn cảm thấy cái lạnh của mùa đông nữa. Nàng biết, kể từ giây phút này, cuộc đời của Thẩm Nhược Vi đã không còn thuộc về chính mình. Nàng đã bước vào một ván cờ lớn, nơi mà cái giá của sự chiến thắng chính là tự do, và cái giá của sự thất bại chính là xương m.á.u của cả gia tộc.

 

Bên trong thư phòng, Tiêu Lãm Thần nhìn theo bóng dáng mảnh mai biến mất trong màn tuyết. Hắn nhấp một ngụm trà nguội lạnh, ánh mắt hiện lên một tia thú vị hiếm thấy.

 

"Thẩm Nhược Vi... để xem nàng sẽ trụ lại được bao lâu trong cái l.ồ.ng son này."

 

Trận tuyết đầu mùa năm ấy đã đ.á.n.h dấu sự bắt đầu của một giai thoại mới chốn kinh thành, một cuộc hôn nhân được dựng xây trên những mưu mô và một tình yêu sẽ nảy nở từ sự tàn khốc của quyền lực.