Trời kinh thành sáng hôm đó bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc, hệt như lòng người đang đầy rẫy những nghi kỵ và toan tính. Tiêu Lãm Thần khoác lên mình bộ mãng bào màu đen thêu chỉ vàng uy nghiêm, đai lưng khảm ngọc, khí thế nhiếp chính vương hừng hực như lửa. Bên cạnh hắn, Thẩm Nhược Vi diện bộ y phục vương phi màu xanh thiên thanh, tóc b.úi cao đơn giản nhưng cài chiếc trâm ngọc diệp phát ra ánh sáng ôn nhu.
Khi chiếc kiệu dừng lại trước cổng điện Kim Loan, Nhược Vi cảm thấy hàng trăm ánh mắt của cấm vệ quân và các quan viên đứng dọc hai bên hành lang đổ dồn về phía mình. Những ánh mắt ấy không còn sự kính trọng thường ngày, mà tràn ngập vẻ dò xét, ghẻ lạnh, thậm chí là kinh tởm. Những lời xì xầm lọt vào tai nàng như những mũi kim châm: "Yêu nữ phương Nam đã về rồi...", "Thánh nữ tà giáo sao có thể ngồi vị trí chủ mẫu vương phủ?"
Tiêu Lãm Thần khẽ siết c.h.ặ.t bàn tay nàng, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực: "Đừng cúi đầu. Nàng không nợ bất kỳ ai trong cung điện này một lời xin lỗi."
Bước vào đại điện, không khí đặc quánh sự căng thẳng. Hoàng đế ngồi trên cao, gương mặt trẻ tuổi lộ rõ vẻ mệt mỏi và khó xử. Phía dưới, bá quan văn võ chia làm hai phe rõ rệt. Đứng đầu phe chống đối là Lễ bộ Thượng thư Trình Đức - một người trong họ tộc của phế Thái hậu, cùng với Lão Quan Ngự sử Vương Thông, kẻ vốn luôn tôn sùng các quy tắc lễ giáo cổ hủ.
"Nhiếp chính vương gia và Vương phi đã tới. Khởi thân!" - Tiếng thái giám vang lên khô khốc.
Ngay khi Tiêu Lãm Thần và Thẩm Nhược Vi vừa hành lễ xong, Trình Đức đã bước ra khỏi hàng, cầm trên tay một xấp tấu chương, giọng nói đanh thép:
"Bệ hạ! Thần xin thay mặt trăm họ và tổ tiên Đại Yên, khẩn cầu Bệ hạ hãy minh xét về thân phận của Thẩm Nhược Vi. Chúng thần đã có bằng chứng xác thực rằng mẫu thân của nàng ta - cố Thẩm phu nhân - chính là Thánh nữ bỏ trốn của Hỏa Vân Giáo phương Nam. Thẩm Vương phi mang trong mình huyết mạch tà đạo, việc nàng ta ngồi vị trí Vương phi không chỉ là sỉ nhục hoàng gia mà còn là mầm mống họa quốc!"
Tiêu Lãm Thần lạnh lùng liếc nhìn Trình Đức: "Trình đại nhân, lời nói cần có bằng chứng. Nếu chỉ dựa vào những lời đồn thổi vô căn cứ từ phương Nam, bổn vương có thể khép ông vào tội phỉ báng Nhiếp chính vương phi của Triều đình."
"Bằng chứng? Thần đương nhiên có!" - Trình Đức cười nhạt, ra hiệu cho người mang lên một chiếc hộp gỗ cũ kỹ - "Đây là những bức thư mật mà cố Thẩm phu nhân đã lén lút trao đổi với giáo chúng phương Nam trước khi qua đời, được tìm thấy trong một mật thất tại phủ Thượng thư cũ. Trong thư ghi rõ nghi lễ hiến tế và ấn ký của Thánh nữ. Thêm vào đó, việc Vương phi đột ngột mất trí nhớ rồi lại hồi phục thần tốc sau chuyến đi núi Hỏa Vân, chẳng lẽ không phải là nhờ tà thuật của Hỏa Linh Chi sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cả đại điện xôn xao. Những bức thư được truyền tay nhau, và quả thực, những ấn ký màu đỏ rực hình rắn thần không thể làm giả. Thẩm Nhược Vi nhìn những bức thư đó, lòng nàng đau thắt lại. Nàng biết mẫu thân mình đã phải chịu đựng biết bao nỗi khổ để bảo vệ bí mật này, để nàng được sống như một nữ t.ử bình thường.
Quan Ngự sử Vương Thông bước tới, gõ mạnh chiếc trượng xuống sàn: "Theo luật pháp Đại Yên, kẻ mang huyết mạch ngoại bang tà đạo không được phép can dự vào chính sự, càng không được gả vào vương tộc. Nhiếp chính vương, người vì một nữ nhân mà làm trái tổ huấn, chẳng lẽ người muốn phản bội lại chính giang sơn mà người đã dày công bảo vệ?"
Thẩm Nhược Vi cảm thấy một luồng áp lực vô hình đè nặng lên vai. Nàng nhìn thấy sự d.a.o động trong mắt Hoàng đế. Nếu nàng không lên tiếng, Tiêu Lãm Thần sẽ bị buộc tội bao che cho yêu nữ, vị thế Nhiếp chính vương của hắn sẽ sụp đổ.
Nàng hít một hơi thật sâu, bước lên phía trước một bước, vượt qua sự bảo bọc của Tiêu Lãm Thần. Ánh mắt nàng bình thản nhìn thẳng vào Trình Đức và Vương Thông:
"Các vị đại nhân, các vị nói về luật lệ, nói về tổ huấn, nhưng có vẻ các vị đã quên mất một điều cốt lõi. Luật pháp sinh ra là để bảo vệ con người, chứ không phải để gông xiềng những người vô tội dựa trên những thứ họ không thể chọn lựa - đó là huyết mạch."
Nhược Vi dừng lại một chút, giọng nàng vang dội khắp điện Kim Loan: "Đúng, mẫu thân ta có thể mang dòng m.á.u phương Nam. Nhưng mười năm qua, bà đã sống và c.h.ế.t như một phu nhân chính trực của Thẩm phủ. Phụ thân ta - Thẩm Thiệu Đạt - đã cống hiến cả đời cho Triều đình này. Bản thân ta, khi đứng trước hầm ngầm phủ Thượng thư, đã dùng chính dòng m.á.u mà các vị gọi là 'à đạo đó để cứu lấy Nhiếp chính vương - người đang bảo vệ biên cương cho các vị ngồi đây đàm đạo lễ nghĩa. Vậy ta xin hỏi, dòng m.á.u cứu người là tà, hay những kẻ dùng lời lẽ để g.i.ế.c người mới là tà?"
Sự im lặng bao trùm đại điện. Câu hỏi của Thẩm Nhược Vi sắc lẹm như một lưỡi gươm, đ.â.m thẳng vào sự giả tạo của phe đối lập. Trình Đức tím mặt vì giận dữ, lão ta không ngờ một nữ t.ử lại có thể lập luận sắc sảo đến thế.
"Ngươi... ngươi chỉ là đang ngụy biện! Huyết mạch là thứ không thể thay đổi!" - Trình Đức gào lên.
Tiêu Lãm Thần lúc này mới hồi thần sau những lời lẽ ngay thẳng của ái thê. Hắn bước tới, đặt tay lên vai Nhược Vi, ánh mắt hắn nhìn xuống đám đại thần như nhìn những kẻ hề: "Nàng nói đúng. Luật pháp Đại Yên ta không cho phép chúng ta phán xét một con người dựa trên nguồn gốc của họ, mà dựa trên hành động của họ. Các người muốn bằng chứng về lòng trung thành? Vậy hãy để ta cho các người thấy, kẻ thực sự đang cấu kết với tả phái phương Nam là ai!"
Tiêu Lãm Thần ra hiệu cho Cố Hành Chưởng mang vào một người đàn ông bị xích c.h.ặ.t, gương mặt bị che kín. Khi tấm vải trùm đầu bị vén ra, Trình Đức bỗng chốc ngã quỵ xuống sàn điện, gương mặt cắt không còn giọt m.á.u.