Khắp nơi gió lùa lạnh lẽo, trong căn phòng nhỏ thấp bé chỉ có một chiếc giường tre cũ kỹ. Trên sập, một nữ nhân hơi thở mỏng manh, t.ử khí dày đặc.
Thái giám Vương Hoài Đức bưng chén rượu độc đến, giọng không nặng không nhẹ: "Nương nương, đây là bệ hạ ban thưởng. Người uống xong, coi như là an yên lên đường. Kiếp sau chọn một nhà dân thường mà sống, đừng tái phạm sai lầm đời này nữa."
Nghe vậy, nữ nhân ngẩng đầu, bỗng nhiên bật cười.
Nàng quần áo tả tơi, không son phấn, tóc tai rối bời. Do lâu ngày thiếu thốn, làn da nàng vàng vọt như nến. Thế nhưng dung mạo và khí chất vẫn khiến người ta khó rời mắt.
Một vẻ đẹp tàn tạ, mong manh, nhưng tuyệt đối không tầm thường.
Nàng lảo đảo đứng dậy, đôi mắt lóe lên tia châm biếm, bật cười lạnh: "Đúng vậy, sai lầm lớn nhất đời này của ta... chính là yêu tên quân vương bạc tình đó!"