Phế Hậu Hiện Đại Livestream Hằng Ngày

Chương 37



Edit: Trứng ốp la

Ở ngoài điện.

Ôn quý phi từ phòng trong bước ra, nét mặt mang theo một tia u sầu: "Cô mẫu... Hoàng thượng hình như không có ý lập ta làm hậu?"

Vừa rồi nàng ta đứng trong phòng nghe rõ mọi lời nói. Nàng ta một lòng mong mỏi được phong hậu, thế mà phản ứng của Hoàng thượng lại nhạt nhẽo như vậy. Trong lòng nàng ta trào dâng nỗi tủi thân và bất an.

Ôn thái hậu vỗ về: "Đừng lo. Có cô mẫu và cha mẹ ngươi đứng sau, hậu vị sớm muộn gì cũng là của ngươi."

Bà ta vẫy nàng ta lại gần, nhẹ giọng hỏi: "Nói cho cô mẫu biết, đêm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Dịu Dàng vội cúi đầu: "Không... không có gì cả."

Càng như thế, Ôn thái hậu càng nghi. "Ngươi cứ nói thật với cô mẫu, cô mẫu mới nghĩ cách giúp ngươi. Nếu giấu, ta cũng đành bó tay."

Ôn quý phi do dự một lát rồi thở dài: "Từ sau khi Tần tỷ tỷ qua đời, Hoàng thượng thường thất thần, nhiều lần hỏi ta có thấy gì kỳ lạ không. Sau đó còn sai người đi thu nhặt t.h.i t.h.ể Tần tỷ. Đêm đó rõ ràng ban đầu vẫn tốt, vậy mà chẳng hiểu sao Hoàng thượng như nghe thấy điều gì, liền đứng dậy bỏ đi. Ta rất sợ... Sợ Tần tỷ không cam tâm, vẫn ám lấy Hoàng thượng."

Ôn thái hậu nghe xong giận run người: "Tần Kiểu, tiện phụ này! Sau khi c.h.ế.t còn muốn quấn lấy Hoàng thượng, thật đáng nghiền xương thành tro!"

Ôn quý phi thì thầm: "Lúc đầu ta không tin chuyện đó... nhưng giờ, lại không thể không tin."

"Ngươi nói Hoàng thượng sai người đi nhặt xác Tần thị? Con tiện nhân đó nên c.h.ế.t không có chỗ chôn!" Ôn thái hậu tức giận gào lên, lập tức sai người đi điều tra.

Tiêu Trạch vốn đang mừng vì mấy ngày qua không thấy Tần Kiểu, ai ngờ vừa tới Trường Tín Cung đã bị phá tan tâm trạng tốt.

Buổi tối, cung nhân hỏi: "Hoàng thượng có muốn tuyên người thị tẩm?"

Tiêu Trạch nhớ tới lần xấu hổ trước đó, trong lòng vẫn còn bóng ma. Hắn hừ lạnh: "Ôn quý phi thân thể yếu, không nên làm phiền nàng."

Cung nhân cười: "Hoàng thượng đúng là chuyên sủng Ôn quý phi, các tú nữ và phi tần khác sớm đã bị ngài lãng quên rồi."

Tiêu Trạch khẽ ngẩn người.

Hắn và Tần Kiểu thành hôn đã nhiều năm, nhưng bởi vì Tần Kiểu tính tình ghen tuông đến cực đoan, hắn từ sớm đã chán ghét nàng, thậm chí suốt bao năm chưa từng sủng hạnh lấy một lần.

Tần Kiểu lại không chấp nhận được việc hắn thân cận với nữ nhân khác, cứ thế từng chút một, Tiêu Trạch bị nàng giày vò đến mức hoàn toàn không còn tâm tư đối với nữ sắc.

Nay hậu cung tuyển tú mới, vì đại nghiệp truyền thừa, quả thật hắn cần phải nghiêm túc suy xét đến vấn đề con nối dõi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tiêu Trạch truyền người dâng danh sách tú nữ và tranh họa lên, tùy ý chỉ định một người.

Dưới ánh đèn, Tiêu Trạch cầm trong tay quyển "Nông Cày Yếu Thuật", lật xem vài trang. Tuy văn từ có phần bình dị, nhưng lại ghi chép chi tiết và thực dụng nhiều kỹ thuật nông canh, thậm chí còn có cả khảo sát thực nghiệm của Lưu T.ử Nghĩa: sản lượng tăng bao nhiêu, biến hóa thế nào, đều có số liệu minh chứng — hẳn là có thể tin được.

Đọc sách, hắn lại không kìm được nhớ tới Tần Kiểu.

Giờ đây hắn cũng chẳng phân rõ được việc mình từng thấy là ảo giác hay thật. Liệu có phải nàng hồn biến thành mị ảnh mê hoặc hắn, hay chỉ là hắn tự mình đa tâm?

Nữ nhân kia quả nhiên giảo hoạt, biết rõ thứ hắn luôn khát vọng là thiên hạ thái bình, quốc thái dân an, liền dùng thủ đoạn này khiến hắn d.a.o động. Nếu không tỉnh táo, hắn suýt chút nữa liền mê mẩn lạc vào ảo ảnh nàng dựng nên.

Cũng may... nàng đã biến mất.

Không lâu sau, cung nhân nâng tới một mỹ nhân tú nữ.

Tiêu Trạch nhìn thoáng qua, tâm tình bất giác chùng xuống. Nhưng vì xã tắc Cẩm quốc, đây là bước đi hắn không thể tránh.

Hắn buông b.út, chậm rãi đứng dậy, bước về phía long sàng.

Mỹ nhân trên giường ngọc thể uốn lượn, gương mặt e thẹn đỏ ửng. Nhưng Tiêu Trạch chẳng hiểu vì sao trong lòng dâng lên một trận chán ghét. Vì sao hắn phải cùng một nữ nhân mình chẳng chút tình cảm mà làm chuyện đó?

Mỹ nhân đợi mãi không thấy động tĩnh, liền lấy can đảm cất tiếng: "Thần thiếp... hầu hạ Hoàng thượng thay y phục."

Tiêu Trạch không nói một lời, mặt lạnh như băng. Hắn không ngăn cản, khiến mỹ nhân hiểu là đã được ngầm cho phép, nên mạnh dạn tiến lên.

Nàng ấy có đôi mắt đào hoa đẹp đẽ, trong veo như phủ một tầng sương mù, vừa đa tình lại câu nhân.

Tiêu Trạch vừa nhìn đến dung nhan kia, trong lòng chợt nổi sóng: Nàng ấy... giống Tần Kiểu.

Dù chỉ là vài phần, nhưng cái ánh mắt kia, biểu cảm kia, khiến hắn bất giác nhớ tới nữ nhân từng khiến hắn hận đến tận xương tủy — Tần Kiểu.

Sắc mặt hắn lập tức lạnh xuống, mạnh tay đẩy mỹ nhân ra.

"Hoàng thượng tha mạng!" Mỹ nhân bị đẩy ngã, cuống quýt quỳ gối cầu xin, không hiểu mình đã phạm lỗi gì.

"Lăn!" Tiêu Trạch gằn giọng.

Cung nhân nghe tiếng, lập tức tiến vào, kéo tú nữ ra ngoài.

Lại là một đêm cô quạnh.