Phế Hậu Hiện Đại Livestream Hằng Ngày

Chương 36



Edit: Trứng ốp la

Hôm nay Tiêu Trạch dường như cuối cùng cũng cảm thấy nhẹ nhõm, không còn bị ảo ảnh của Tần Kiểu quấy nhiễu.

Thế nhưng, thứ ảo giác kỳ lạ ấy vẫn để lại trong lòng thiên t.ử ngạo mạn một chút di chứng. Chỉ cần trong khoảnh khắc lơ đãng nào đó, hắn sẽ vô thức ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Đến khi ý thức được hành động ngốc nghếch của bản thân, hắn lại không khỏi cau mày.

Ôn thái hậu có việc muốn bẩm báo, Tiêu Trạch xử lý xong chính sự liền tới Trường Tín Cung.

Không còn Tần Kiểu bá chiếm hậu cung, lại có chất nữ bầu bạn trong cung, gần đây Ôn thái hậu sống rất thong thả. Sau khi hàn huyên vài câu, bà ta mới hỏi:

"Hoàng thượng có đoán được vì sao hôm nay ai gia gọi ngươi tới không?"

"Trẫm không đoán ra, xin mẫu hậu cứ nói thẳng."

Ôn thái hậu có chút không hài lòng: "Hoàng thượng, nay hậu vị bỏ trống, hậu cung cũng khó yên ổn. Không bằng sớm lập Uyển Uyển làm hậu, để nàng giúp ngươi chấn chỉnh hậu cung, cũng có thể tiết kiệm được không ít phiền toái."

Tiêu Trạch suy nghĩ chốc lát rồi đáp: "Việc này không vội."

Ôn thái hậu không vui, nhíu mày nói: "Tần thị chấp chưởng hậu cung nhiều năm, độc quyền chuyên chế, kiêu ngạo đa nghi, hậu cung không dung nổi người thứ hai, khiến Đại Cẩm ta đến nay vẫn chưa có con nối dõi. Nay ngươi đã mở rộng hậu cung, phi tần tú nữ đều đông, khó tránh khỏi rối loạn. Chỉ có lập hậu sớm, để Hoàng hậu quản thúc nội cung, mới tránh được họa loạn hậu cung."

Tiêu Trạch nghe xong, khẽ cau mày: "Việc lập hậu không thể làm tùy tiện. Dù trẫm có lòng muốn lập Uyển Uyển, cũng phải bàn bạc kỹ càng với các quan trong triều mới ổn."

Ôn thái hậu cười nhạt: "Chuyện đó cứ để ai gia thay ngươi sắp xếp."

Tiêu Trạch thoáng lộ vẻ kinh ngạc: "Hiện nay lũ lụt Giang Nam vẫn chưa lắng, Tây Bắc lại không yên, lúc này lập hậu thực sự không hợp thời."

Xưa nay cổ nhân coi trọng thiên thời – địa lợi – nhân hòa. Việc đại lễ như lập hậu càng nên tiến hành trong lúc quốc thái dân an mới thỏa đáng.

Ôn thái hậu lại nói: "Chính vì thiên hạ bất ổn, ngươi mới cần một Hoàng hậu thật sự để quản hậu cung, để bản thân có thể chuyên tâm xử lý chính sự. Nếu hậu vị vẫn bỏ trống, e rằng sẽ có kẻ nổi tâm tư xằng bậy. Hơn nữa, lập hậu còn giúp củng cố đế vị."

Khi phế Tần Kiểu, Tiêu Trạch từng nghĩ tới việc sớm lập Ôn quý phi làm hậu. Nhưng thời gian càng trôi, tình cảm nồng cháy thuở ban đầu cũng dần phai nhạt. Giờ đây, suy tính của hắn không chỉ là yêu hay không, mà còn liên quan đến cân bằng thế lực các phe phái trong triều.

Từ sau khi thế lực của "Tần đảng" sụp đổ, Ôn gia bỗng chốc vươn lên quá mạnh, khiến hắn cảm thấy bất an.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Đợi gom góp đủ bạc cứu tế rồi hẵng bàn." Hắn nói dứt khoát.

Ôn thái hậu thấy hắn đã quyết, biết có khuyên nữa cũng vô ích, đành chuyển sang chuyện khác:

"Hiện tại ngươi đang ở độ tuổi sung sức, nên sủng hạnh phi tần nhiều hơn, sớm sinh hoàng t.ử, nối dõi tông đường."

Tiêu Trạch chợt nhớ đến nỗi xấu hổ đêm đó, sắc mặt lập tức trầm xuống.

Ôn thái hậu không để ý cảm xúc biến hóa của hắn, vẫn tiếp tục: "Tần thị độc chiếm hậu cung, khiến bên cạnh ngươi chẳng có ai, lãng phí bao nhiêu thời gian vàng ngọc. Giờ nàng đã c.h.ế.t, ngươi cũng nên để các phi tần hầu hạ, sinh vài đứa nhỏ. Nếu không nhờ sự ghen tuông bá đạo của Tần thị, ai gia bây giờ đã sớm có hoàng tôn để bồng."

Nhắc đến Tần Kiểu, Ôn thái hậu chẳng buồn che giấu sự chán ghét. Bà ta từng chịu không ít thiệt thòi trước mặt nàng.

"Trẫm còn trẻ, chuyện đó không cần mẫu hậu nhọc lòng." Tiêu Trạch bắt đầu mất kiên nhẫn.

Ôn thái hậu ngạc nhiên vì hắn đột nhiên giận, chợt nhớ tới chuyện cung nữ từng báo: Đêm đó Hoàng thượng chỉ ở chỗ Ôn quý phi một lát rồi rời đi, còn có vẻ tâm tình cực xấu.

"Chẳng lẽ... Hoàng thượng có bệnh kín trong người?"

Tiêu Trạch lập tức bác bỏ, mặt lạnh lùng: "Mẫu hậu nghe lời đồn ở đâu? Trẫm ngày đêm lo việc nước, ai dám tung lời nhảm nhí sau lưng trẫm?"

Ôn thái hậu biết mình nói hớ, vội xoa dịu: "Chỉ là ai gia thuận miệng hỏi thôi. Chắc chắn là Tần thị kia ch·ết không cam tâm, muốn đoạn tuyệt hoàng thất huyết mạch."

"Trẫm không muốn nghe chuyện về nàng nữa."

Tiêu Trạch lạnh nhạt đáp: "Nàng đã thành tro bụi."

"Như vậy là tốt! Rất tốt!"

Ôn thái hậu lặp lại hai lần, sau đó dịu giọng: "Ngươi cũng nên thường đến Nghi Cung nhiều hơn, để Uyển Uyển sớm sinh cho ngươi một Thái t.ử."

Tiêu Trạch không muốn tiếp tục đề tài này, chỉ để lại một câu "Trẫm biết rồi" rồi rời đi.