Phế Hậu Hiện Đại Livestream Hằng Ngày

Chương 34



Edit: Trứng ốp la

Ngay lúc Tiêu Trạch còn đang nghi hoặc, Tần Kiểu đã bước ra khỏi cổng tiểu khu và lên xe của Tô Nam.

Tô Nam vừa thấy cô liền từ trên xuống dưới đ.á.n.h giá một lượt, rồi trêu ghẹo:

"Ồ, như thế này trông mới đúng là phong cách của cậu chứ ~"

Tần Kiểu chỉ khẽ vén mái tóc mái sang một bên, thản nhiên ngồi xuống ghế. Đôi chân dài trắng nõn thẳng tắp vừa duỗi ra đã lập tức thu hút ánh nhìn.

Sắc mặt Tiêu Trạch tái nhợt cả lại, lẳng lơ ong bướm! Lại dám để người ngoài nhìn thấy chân trần như vậy!

Còn cái tên đàn ông kia, cũng thật tuỳ tiện hỗn xược!

Cái gì mà "thanh thanh sảng sảng mới giống cô" chứ? Nói năng lung tung!

Tiêu Trạch sắc mặt u ám, chỉ hận không thể lập tức tống Tô Nam vào thiên lao, còn Tần Kiểu thì đem... tròng vào l.ồ.ng heo!

"Kiểu Kiểu, gan cậu lớn thật, lần này nổi như cồn rồi." Tô Nam vừa lái xe vừa cười nói.

Tần Kiểu liếc hắn một cái, giọng nhàn nhạt: "Hâm mộ à? Vậy tôi nhường cái kiểu nổi này cho cậu?"

Tô Nam lập tức xua tay: "Thôi thôi, tôi không gánh nổi đâu."

Mặc dù Tần Kiểu nổi đình nổi đám một đợt trên mạng, nhưng tranh cãi cũng không ít. Đạo diễn Vương còn tuyên bố phong sát cô. Với tình hình đó, khả năng cô quay lại giới giải trí là rất thấp.

Nghĩ tới đây, Tô Nam hỏi tiếp: "Kế tiếp cậu có dự định gì chưa? Có lịch trình gì không?"

"Tôi quyết định hành thiện tích đức, làm người tốt."

"Gì cơ?"

"Chắc là sẽ đi làm chút từ thiện."

Tô Nam không nhịn được cười: "Tư tưởng này được đó. Sao tự nhiên lại muốn thế?"

"Tích đức. Biết đâu gặp được nam thần." Tần Kiểu nửa đùa nửa thật.

Tô Nam lập tức hóng hớt: "Ơ? Nam thần của cậu là ai thế?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Đoán đi." Tần Kiểu đáp, trong ánh mắt lấp lánh ánh đèn ngoài cửa sổ, vừa câu người vừa giảo hoạt.

Mà lúc này, Tiêu Trạch chỉ thấy cảnh tượng ấy ch.ói mắt đến cực điểm. Tần Kiểu, đường đường là nữ nhi danh môn, đã từng được dạy dỗ kỹ càng, sao lại có thể ăn mặc lẳng lơ, ngồi cười cợt với nam nhân xa lạ thế kia?

Đúng lúc ấy, có người chạy đến từ Nghi Cung.

"Hoàng thượng! Nương nương... nương nương ngất xỉu rồi ạ!"

Sắc mặt Tiêu Trạch lập tức trầm xuống. Hắn không kịp nghĩ đến Tần Kiểu đang cười nói với người đàn ông khác kia nữa, vội vàng lao đến Nghi Cung.

Nội cung hỗn loạn một trận. Ôn Thái hậu cũng đã tới.

"Có chuyện gì?" Tiêu Trạch lạnh giọng hỏi.

Cung nữ hầu hạ bên cạnh Ôn quý phi run rẩy đáp: "Hồi Hoàng thượng... từ sau khi Tần thị qua đời, nương nương thường xuyên mộng mị như bị bóng đè. Hôm nay, không biết làm sao, nương nương bỗng hoảng hốt hét lên ‘Tần tỷ tỷ tha mạng’, rồi ngất đi..."

"Buồn cười! Tần thị cái đồ đàn bà độc ác kia, c.h.ế.t rồi mà còn không buông tha cho Uyển Uyển của chúng ta!" Ôn Thái hậu tức giận mắng lớn.

Tiêu Trạch ngẩng đầu nhìn hình ảnh nữ nhân đang cười nói vui vẻ với một người đàn ông khác ở trên "màn hình phát sóng", sắc mặt càng thêm khó coi.

Cung nữ lại len lén nhìn sắc mặt Hoàng thượng, tiếp lời: "Mấy ngày gần đây trong cung liên tục xảy ra hiện tượng lạ... mà đều liên quan đến Tần thị cả..."

Ôn Thái hậu xưa nay đã ghét Tần Kiểu tận xương, lập tức thêm dầu vào lửa: "Hoàng thượng, ai gia dạo này cũng thấy bất an, nhất định là Tần thị không cam lòng, nên muốn quay lại quấy phá hậu cung! Mau cho làm một trận pháp sự, thu hồn phách của ả lại. Ả là yêu phi họa quốc, vì ghen mà tàn độc. Khi ả còn sống, hậu cung không còn ai dám sinh nở."

"Hoàng thượng người thì đang tuổi thanh xuân, nhưng đến nay vẫn chưa có lấy một đứa con. Đó chẳng phải là ả tới để hủy hoại Đại Cẩm chúng ta sao? Giờ c.h.ế.t rồi mà âm hồn còn quấy nhiễu, chẳng phải là tai họa còn chưa hết ư?"

Tiêu Trạch nghe vậy, ánh mắt vẫn nhìn chăm chăm vào hình ảnh nữ nhân kia, trầm ngâm không nói.

Từ khi cái "màn hình phát sóng trực tiếp" kia xuất hiện, cảm xúc hắn cứ như bị cuốn theo những ảo giác kỳ dị. Tần Kiểu — nữ nhân kia quá nhiều thủ đoạn, cả đời si tình với hắn, c.h.ế.t rồi nhất định không chịu buông tay.

Nghĩ đến đây, sắc mặt Tiêu Trạch càng u ám, lập tức sai người đi Pháp Vương Tự mời đại sư.

Ổn định lại tâm trí, hắn dứt khoát không nhìn "màn hình" kia nữa, tất cả những gì đang diễn ra, chỉ là Tần Kiểu đang dùng tà thuật để trả thù hắn!

Ôn Thái hậu lại dịu giọng khuyên: "Hoàng thượng, dù thế nào cũng đừng phụ lòng Uyển Uyển. Năm đó con bé vì ngài mà giữ mình suốt bao năm, giờ vất vả lắm mới thoát khỏi con hồ ly tinh Tần Kiểu kia, chẳng lẽ ngài còn không để mắt đến nó sao?"

"Trẫm biết rồi." Tiêu Trạch gật đầu, bước tới bên giường, nhìn Ôn quý phi đang nằm với gương mặt trắng bệch, đôi mắt nhắm nghiền, trong lòng bỗng dâng lên vài phần áy náy.

Đúng vậy... hắn đã lạnh nhạt với Uyển Uyển quá lâu. Uyển Uyển mới là nữ nhân mà hắn yêu nhất. Những ngày gần đây tâm tính hắn khác thường, tám phần là do Tần Kiểu kia ở âm giới vẫn đang giở trò!