Phế Hậu Hiện Đại Livestream Hằng Ngày

Chương 20



Edit: Trứng ốp la

Khi Tần Kiểu thiếp đi, livestream cũng tự động kết thúc.

Tiêu Trạch vẫn không hiểu livestream kia vì sao đột nhiên xuất hiện rồi lại đột nhiên biến mất, nhưng ít ra không còn phải thấy mặt nữ nhân kia nữa, trong lòng hắn cũng thoải mái được một chút.

Về đến cung đã là đêm khuya, hắn lại nhớ đến cảnh vừa rồi bị Ôn quý phi làm khó xử, sắc mặt lập tức sa sầm.

Tuy khi nãy vội vàng rời đi, cũng không quá để ý đến cảm xúc của Ôn quý phi, nhưng hắn cũng chẳng có ý định quay về an ủi nàng ta.

Bởi vì hiện tại hắn căn bản không biết phải đối mặt với Ôn quý phi như thế nào.

Ngay cả những dịu dàng, triền miên từng có với nàng ta, vào khoảnh khắc đêm nay cũng dần trở nên nhạt nhòa.

Cuối cùng, Tiêu Trạch vẫn chọn đến Cần Chính Điện. Chỉ có lao đầu vào công việc, hắn mới có thể tự chứng minh mình không phải là vị "hôn quân" như Tần Kiểu từng mắng mỏ.

Hắn mở bức thư lấy từ chỗ Lưu T.ử Nghĩa, từng trang một cẩn thận đọc kỹ.

Dễ thấy Lưu T.ử Nghĩa rất trân trọng bức thư này: mỗi trang đều có dấu vết lật giở nhiều lần, còn kèm theo vô số phần chú thích và bổ sung tường tận, nét chữ xinh đẹp, thanh tú, thoạt nhìn chắc chắn là thủ b.út của một đại gia nào đó.

Nội dung bức thư giản dị, thực dụng, đều là các phương pháp canh tác nông nghiệp cụ thể, đúng như lời đề: "Thư này không liên quan đến công danh tiến thủ."

Tiêu Trạch thức trắng đêm, chép lại toàn bộ nội dung thư, đặc biệt tách riêng phần "Tạp giao gây giống pháp" và phần liên quan đến "Ốc phì" (bón phân chuồng), sao cho rõ ràng dễ hiểu hơn.

Đến tận lúc ánh nắng ban mai chiếu vào, hắn mới hoàn tất bản sao. Hắn lập tức truyền Hộ bộ nông chính quan tiến cung, đích thân giao bản sao chép, lệnh họ phân phát về các châu phủ, yêu cầu nghiêm túc thực hành theo phương pháp canh tác trong thư.

Các quan viên nhận được "thưởng thư" do Thiên t.ử đích thân ban xuống, người nào người nấy đều cảm động, không ngớt lời tán tụng.

Trần công công bưng điểm tâm sáng vào, thấy Hoàng thượng hôm nay tuy sắc mặt dịu đi đôi phần, nhưng đôi mắt đã thâm quầng, liền khuyên nhủ:

"Hoàng thượng, ngài đã thức suốt một đêm rồi, nên nghỉ ngơi một chút."

Tiêu Trạch gật đầu nhàn nhạt, bỗng dưng hỏi: "Di hài của Tần thị an táng ở đâu?"

Trần công công sửng sốt một chút, rồi lập tức cúi đầu đáp: "Hoàng thượng quên rồi sao, trước đó ngài đã hạ chỉ nghiền xương thành tro, sai nô tài đi báo võ tướng quân, cho người thiêu hủy rồi ạ."

Tiêu Trạch sững người một lát, sau đó cúi đầu ăn sáng, không nói thêm lời nào.

Không ai biết trong lòng hắn lúc này đang nghĩ gì.

Hắn ăn vài miếng thì thấy nhạt như nước ốc, cuối cùng bỏ bát xuống, xoay người nằm xuống chiếc sập nhỏ, thiếp đi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

...

Tại Hộ Bộ Tư Nông Tự.

Vài vị quan viên đang xôn xao thảo luận về cuốn 《Nông cày yếu thuật》 vừa mới nhận được:

"Ngô Hoàng anh minh! Đích thân ban thư dạy dân canh tác, chắc chắn có thể giúp bá tánh no đủ, lúa đầy kho!"

"Thư này không màng công danh lợi lộc, chỉ vì thiên hạ. Lòng dạ Hoàng thượng, thần thật xấu hổ không bằng!"

"Hẳn là Hoàng thượng thấy dân Giang Nam mất mùa, phải tha hương cầu thực, nên mới đêm dài viết thư này để cứu dân."

Đáng tiếc, Tần Kiểu không nhìn thấy cảnh này, nếu không chắc nàng đã muốn "lật tung trời cao".

Loại thư này, phải là những nhà khoa học chân chính vì nước vì dân như Tống Ứng Tinh, Viên Lão, hay Ngô Nãi Nãi – nữ thần dưa lê – viết ra. Có liên quan gì đến cái tên cẩu hoàng đế Tiêu Trạch kia chứ?

Vài vị quan viên vẫn tiếp tục không ngớt lời ca tụng: "Hoàng thượng tài đức sáng suốt, nhân từ trị quốc, thực là thiên t.ử nhân gian!"

Bỗng có một người thì thầm: "Sao ta thấy nhiều phương pháp trong thư này... giống hệt với các lý luận mà phế hậu từng đề xướng?"

Một người khác hừ lạnh: "Phế hậu chỉ là nữ lưu, biết gì về canh tác? Chắc cung cấm còn chưa từng bước ra, nói chi đến việc cày cấy ngoài đồng?"

"Không hẳn, nàng lúc nhỏ từng theo Tần quốc công đi du ngoạn các nơi..."

"Hừ, Ngô huynh, ngươi bênh vực nàng là có ý gì? Hay là ngươi nhận được lợi lộc gì từ phế hậu, hoặc cũng là người của Tần Đảng?"

Người vừa lên tiếng mặt đỏ như gấc, líu lưỡi: "Ta... ta chỉ là nói suy đoán thôi mà..."

"Nữ nhân như nàng, dù có từng theo trưởng bối du hành đi chăng nữa, cũng chỉ là đi chơi. Có thể học được bao nhiêu? Nhớ được bao nhiêu? Mà nhìn nội dung thư này, người viết rõ ràng là kẻ lòng mang thiên hạ, không màng công danh... làm sao có thể là loại đàn bà nhỏ nhen như Tần thị?"

"Phải đó! Chỉ riêng một câu "Thư này không vì công danh tiến thủ" cũng không phải loại nữ nhân lòng dạ hẹp hòi như nàng có thể viết ra!"

"Tần thị giữ hậu cung hơn mười năm, bên người Hoàng thượng không có nổi một nữ nhân thứ hai, đủ biết nàng ghen tuông tới mức nào! Đúng là tâm địa hẹp hòi. May mà Hoàng thượng anh minh, nghiền xương nàng thành tro, thật là làm người hả dạ!"

"Đúng đúng! Hoàng thượng thanh niên khí thịnh, mà hậu cung trống rỗng, không một con nối dõi. Nếu không trừ nàng, Đại Cẩm ta sau này biết lấy ai kế thừa?"

"Chưa hết đâu, nghe nói nàng từng làm Liễu Thượng thư mất con độc nhất, chỉ vì đối phương muốn nạp một tiểu thiếp..."

Từng vị tự xưng là "thanh lưu", "cao nhân", nói đến Tần thị thì giận dữ sục sôi, hận không thể ăn thịt, uống m.á.u nàng.