“Ta là một công chúa, hai tay dính đầy m.á.u tươi.
Còn trước đó, hai tay của tất cả mọi người, đều đã từng nhuốm m.á.u của ta.”
Văn Thần là đích trưởng công chúa của Đại Văn triều, con gái duy nhất của chính cung Hoàng hậu. Từng có thân phận tôn quý nhất hoàng thất, nàng lại tận mắt chứng kiến mẫu hậu bị vu oan, bị g.i.ế.c hại trong một đêm định mệnh, còn bản thân thì từ thiên chi kiêu nữ rơi thẳng xuống vực sâu.
Mới mười hai tuổi, nàng quỳ dưới điện, nhìn phụ vương lạnh lùng quay lưng, nhìn thứ muội vốn thấp kém lại đứng ở vị trí cao hơn mình. Từ khoảnh khắc ấy, tất cả quyền lực, tình thân, và ánh sáng của hoàng cung đều rời bỏ nàng.
Bốn năm sau, nàng sống như một bóng ma trong lãnh cung, không người thân thích, không ai để dựa vào, không còn danh phận, cũng không còn tương lai. Đến khi thánh chỉ hòa thân được ban xuống, nàng bị coi như một món hàng đem gả sang Man tộc xa xôi, trở thành công cụ chính trị bị vứt bỏ.