Long Ỷ Chỉ Dung Được Người

Chương 14



 

Cứ như thế qua một thời gian, trong kinh thành bề ngoài vẫn yên ổn như mặt hồ không gợn sóng, nhưng dưới lớp nước ấy lại là dòng chảy ngầm cuồn cuộn.

Tin đồn về việc Man tộc điều động binh lực, về việc Dưỡng Tâm điện tăng thêm cấm vệ, về việc nữ đế Văn triều ngày càng ít xuất hiện trước triều… tất cả đều như những sợi dây vô hình siết c.h.ặ.t không khí.

Cho đến một đêm khuya.

Dưỡng Tâm điện im ắng đến mức chỉ còn tiếng nến cháy “tách” rất khẽ.

Hương trầm trong điện chưa tắt, mùi thanh mát lại mang theo cảm giác u tịch lạ thường.

Trên long sàng, rèm mỏng buông xuống.

Văn Thần đột nhiên mở mắt.

Khoảnh khắc đầu tiên, nàng không động.

Khoảnh khắc thứ hai, ánh nhìn của nàng đã quét qua toàn bộ không gian.

Khoảnh khắc thứ ba, nàng hiểu ra.

Hiểu rất rõ.

Hiểu đến mức trong mắt chỉ còn lại một mảnh lạnh băng không cảm xúc.

Bên cạnh nàng, một nam nhân đang nằm, tay chống đầu, ánh mắt nhìn nàng như đã chờ rất lâu.

Đôi mắt chim ưng màu hổ phách trong bóng tối vẫn sáng rõ, thậm chí còn mang theo một chút dịu dàng giả tạo.

Nhưng thứ dịu dàng ấy, đặt trong hoàn cảnh này, chỉ khiến người ta lạnh sống lưng.

“Ngươi tỉnh rồi?” Hắn cười nhẹ.

Giọng nói quen thuộc đến mức từng chữ đều như d.a.o cắt.

“Ba!”

Không có lời đáp.

Chỉ có một cái tát.

Âm thanh giòn tan vang lên trong Dưỡng Tâm điện yên tĩnh, mạnh đến mức khiến không khí như vỡ ra.

Mặt Trì Liệt hơi lệch sang một bên. Một đường m.á.u đỏ tươi từ khóe môi chậm rãi tràn xuống.

Hắn không nổi giận ngay.

Chỉ chậm rãi đưa tay lau m.á.u.

Rồi, bóp lấy cổ nàng.

Lực đạo cực mạnh, trong khoảnh khắc liền khóa c.h.ế.t toàn bộ không gian thở của nàng.

“Văn Thần.” Giọng hắn trầm xuống, từng chữ như nghiền qua xương. “Ngươi còn không hiểu tình cảnh của mình bây giờ sao?”

Ánh mắt hắn rất gần.

Gần đến mức có thể nhìn thấy rõ từng tia lạnh lẽo trong đáy mắt nàng.

Nhưng Văn Thần không sợ.

Nàng không những không lùi, mà còn lập tức đưa tay, tóm ngược lấy cổ hắn.

Hai người cùng siết.

Cùng giữ.

Cùng ép.

Như hai con thú hoang c.ắ.n vào cổ nhau giữa bóng tối.

“Ngươi mang ba ngàn cấm vệ quân bao quanh Dưỡng Tâm điện.” Giọng nàng khàn đi vì bị siết, nhưng từng chữ vẫn rõ ràng đến đáng sợ. “Đây là mưu phản.”

“Ngươi biết kết cục của mưu phản là gì không?”

Không ai trả lời ngay.

Chỉ có hơi thở dồn dập trong bóng tối.

Cuối cùng, lực trên cổ nàng giảm xuống.

Không phải vì hắn yếu đi.

Mà vì hắn đang cân nhắc.

Rất nhanh, hắn buông tay.

Nàng cũng buông.

Cổ tay nàng hơi run, nàng xoa nhẹ một cái, ánh mắt vẫn lạnh như cũ.

Không gian im lặng một nhịp.

Rồi Trì Liệt bật cười.

“Thắng làm vua, thua làm giặc.” Hắn nghiêng đầu, giọng như không quan tâm. “Ta có thể có kết cục gì?”

Ngay sau đó, hắn đột nhiên áp sát.

Nhanh đến mức không cho nàng bất kỳ cơ hội phản ứng nào.

Hai tay nàng bị đè lên vách tường.

Cả thân người bị ép sát vào khoảng không giữa hắn và tường.

Áp lực lớn đến mức xương vai như bị khóa lại.

hằng nguyễn

“Ngươi dám nói vậy?” Ánh mắt hắn tối lại. “Ngươi nghĩ ta không dám g.i.ế.c ngươi?”

“Ngươi dám sao?” Văn Thần nhếch môi.

Trong giọng nói không có sợ hãi, chỉ có châm chọc.

“Ta là nữ đế Văn triều.”

“Ngươi động vào ta, thiên hạ sẽ thành tro.”

Trong mắt Trì Liệt lóe lên một tia hung quang.

Nhưng rồi hắn lại cười.

Cười rất thấp.

Rất trầm.

“Thiên hạ?” Hắn nghiêng người sát hơn. “Ngươi nghĩ ta còn cần thiên hạ sao?”

Bàn tay hắn siết nhẹ cổ tay nàng, ép sát vào vách tường.

“Những kẻ phản bội ta…” giọng hắn chậm lại, từng chữ như rơi xuống đáy vực. “Ta sẽ nghiền xương thành tro.”

“Ta sẽ m.ó.c m.ắ.t chúng ra.”

“Treo lên tủ b.úp bê.”

“Để tất cả kẻ phạm sai… mỗi đêm đều phải nhìn.”

Không khí trong điện lạnh xuống.

Nhưng ánh mắt Văn Thần lại càng sâu.

Nàng cười.

Một nụ cười rất nhẹ, nhưng lạnh đến mức khiến người ta không phân biệt được đó là cười hay d.a.o.

“Vậy thì làm đi.”

“Không phải ngươi đang chờ câu này sao?”

Trì Liệt khựng lại.

Rồi hắn bật cười lớn hơn, như bị kích thích.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Đúng là ngươi.”

“Ta thích nhất chính là ngươi như vậy.”

Hắn buông một tay, ra hiệu.

Rất nhanh, bên ngoài điện truyền đến tiếng bước chân.

Không phải một người.

Mà là nhiều người.

Ba ngàn cấm vệ quân.

Giáp đen, khí lạnh, đứng kín hành lang như một bức tường sống.

Một thân ảnh bị kéo vào.

Mạc Cửu.

Hắn bị trói, sắc mặt trắng bệch, vừa nhìn thấy Văn Thần liền run lên.

“Bệ hạ…!”

Nhưng chưa kịp nói hết câu, đã bị kéo quỳ xuống.

Trì Liệt không nhìn hắn.

Chỉ nhìn Văn Thần.

“Ngươi nói đúng.” Hắn nhẹ giọng. “Ta nên cho ngươi thấy một chút.”

“Xem xem ngươi còn có thể bình tĩnh đến đâu.”

Hắn giơ tay.

Một lưỡi đao lóe sáng.

Trong ánh nến, kim loại phản chiếu sắc lạnh.

Nhưng điều khiến người ta lạnh hơn không phải lưỡi đao.

Mà là ánh mắt của hai người.

Một bên là muốn phá hủy.

Một bên là đang tính toán.

Mạc Cửu bị kéo lên.

Tiếng xích sắt vang rất nhỏ.

Rồi đột ngột.....

một nhát c.h.é.m.

Không gian như bị xé ra.

Máu b.ắ.n xuống nền điện lạnh.

Nhưng Văn Thần vẫn ngồi đó.

Không nhíu mày.

Không chớp mắt.

Thậm chí còn cầm lấy một quả nho, chậm rãi đưa lên miệng.

“Ngươi làm hơi chậm.” Nàng bình thản nói.

Trì Liệt đứng yên.

Lần này, thật sự là hắn khựng lại.

Không phải vì m.á.u.

Mà vì phản ứng của nàng.

Không đúng.

Hoàn toàn không đúng.

Hắn vốn muốn thấy nàng d.a.o động.

Muốn thấy nàng mất kiểm soát.

Nhưng nàng lại đang… đ.á.n.h giá?

Như thể đây chỉ là một buổi diễn không đạt yêu cầu.

Văn Thần đặt quả nho xuống.

“Ngươi định dùng hắn để ép ta?”

Nàng nhìn thẳng hắn.

“Vậy thì làm cho đẹp một chút.”

Một câu nói nhẹ nhàng.

Lại khiến cả điện như đông lại.

Trì Liệt nở nụ cười, nhưng lần này không còn vui vẻ.

“Ngươi đúng là…”

“Không giống người.”

Hắn hạ giọng.

“Ta thích.”

Sau đó, hắn buông một câu lạnh.

“Tiếp tục.”

Trong điện, tiếng thét bị chặn lại rất nhanh.

Nhưng ánh mắt Văn Thần vẫn không đổi.

Cho đến khi mọi thứ kết thúc.

Nàng mới chậm rãi đứng dậy.

Lau tay.

Như vừa xem xong một vở kịch.

Rồi nàng nhìn hắn.

“Để ta làm vương hậu của ngươi?”

Khóe môi nàng cong lên.

“Ngươi còn chưa đủ tư cách.”

Trì Liệt tiến gần, ánh mắt tối lại, nhưng giọng lại trầm xuống:

“Vậy ngươi nghĩ ta sẽ để ngươi tiếp tục ngồi trên long ỷ sao?”

Không khí lại căng lên.

Hai người đối diện nhau.

Như hai thanh kiếm chưa rút ra hết khỏi vỏ.

Không ai biết.

Một bước tiếp theo.

Là ai sẽ gãy.