Long Ỷ Chỉ Dung Được Người

Chương 4



 

Ánh sáng trong đại điện lạnh lẽo như một lớp băng mỏng phủ lên từng bậc ngọc thềm.

Ba tháng sau ngày “sẩy thai”, Văn Thần đứng trước cửa cung chính, áo bào chỉnh tề, tóc mây vấn gọn, trên gương mặt là nụ cười không sai lệch nửa phần quy củ lễ nghi.

Không ai nhìn ra được bên trong lớp da thịt đoan trang ấy là thứ gì đã từng vỡ vụn.

Cửa điện mở ra.

“Trưởng công chúa điện hạ giá lâm ......”

Tiếng xướng dài kéo qua đại điện, vang dội giữa những trụ cột chạm rồng.

Phụ vương nàng ngồi trên long ỷ, ánh mắt lướt xuống, dừng lại trên người nàng một thoáng, rất nhanh liền như gió thoảng qua hồ nước, không để lại gợn.

Bên cạnh là Vương quý phi, y phục lộng lẫy, khóe môi mang nụ cười nhàn nhạt.

Còn phía dưới một chút, Văn Nhiễm đứng đó, vẫn là dáng vẻ được cưng chiều đến ch.ói mắt như ánh ngọc.

Tứ muội muội của nàng.

Người mà cả hoàng cung đều gọi là “vận mệnh chi nữ”.

Không khí trong điện như có thứ gì đó bị kéo căng.

Văn Thần không hành lễ quá lâu, chỉ cúi người đúng quy củ, không thừa, không thiếu.

“Thần nhi trở về rồi.” Giọng nàng bình thản, như đang báo một chuyện không liên quan.

Phụ vương gật đầu nhẹ: “Trở về là tốt.”

Chỉ ba chữ.

Nhẹ như không.

Nhưng lại như từng nhát d.a.o cắt qua ký ức của nàng năm mười hai tuổi, quỳ dưới nền lạnh, nhìn mẫu hậu bị kết tội giữa triều.

Văn Thần vẫn cười.

Nụ cười ấy không thay đổi.

Văn Nhiễm bước lên nửa bước, giọng mềm mại nhưng mang theo chút quan tâm giả tạo:

“Đại tỷ, nghe nói tỷ ở Man tộc chịu khổ không ít… nay trở về, chắc đã ổn rồi chứ?”

Ổn rồi chứ?

Một câu hỏi rất nhẹ.

Nhưng giống như muốn xác nhận xem nàng còn sống có đúng ý không.

Văn Thần nhìn nàng, ánh mắt ôn hòa đến mức gần như dịu dàng.

“Muội muội quan tâm như vậy, thật khiến bản cung cảm động.”

Nàng dừng một chút, rồi chậm rãi nói tiếp:

“Chỉ là… có một số khổ, không phải sống sót là xem như kết thúc.”

Không khí trong điện hơi lạnh đi.

Văn Nhiễm khẽ cứng người, nhưng rất nhanh lại mỉm cười:

“Tỷ tỷ nói chuyện vẫn sâu xa như vậy.”

Vương quý phi lúc này mới lên tiếng, giọng mang theo ý cười:

“Trở về là tốt rồi. Trong cung này, dù sao cũng vẫn là nhà của con.”

“Nhà.”

Hai chữ ấy rơi xuống, nghe thật êm tai.

Nhưng trong mắt Văn Thần, chỉ có một lớp bụi phủ lên tro tàn.

Phụ vương nàng lúc này mới chậm rãi mở miệng:

“Lần này ngươi trở về, là theo ý chỉ hòa thân, cũng là vì đại cục. Man tộc bên đó, ngươi xử lý thế nào rồi?”

Văn Thần hơi nghiêng đầu, ánh mắt không chớp.

“Phụ vương hỏi… là chuyện đại cục, hay là hỏi con gái của người còn dùng được hay không?”

Một câu nói rơi xuống.

Đại điện yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng thở.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Một vài đại thần phía dưới cúi đầu thấp hơn.

Văn Nhiễm ánh mắt khẽ động.

Phụ vương nhíu mày rất nhẹ: “Thần nhi, nói chuyện chú ý lễ nghi.”

Văn Thần gật đầu, rất ngoan.

“Vâng.”

Chỉ một chữ.

Nhưng trong đáy mắt lại không còn nửa phần “vâng lời”.

hằng nguyễn

Nàng bước lên một bước, đứng thẳng giữa đại điện, ánh mắt quét qua từng người.

“Man tộc hiện tại, không loạn.”

“Trì Liệt vẫn còn sống.”

“Mười vạn tinh binh, con đã nhìn thấy.”

Câu cuối cùng rơi xuống, toàn điện khẽ xôn xao.

Phụ vương ánh mắt cuối cùng cũng thay đổi.

Vương quý phi nụ cười hơi cứng lại.

Văn Nhiễm siết nhẹ tay áo.

Chỉ riêng Văn Thần vẫn bình thản như cũ.

Nàng tiếp tục:

“Nhưng con trở về không phải để báo công.”

Phụ vương nhìn thẳng nàng: “Vậy là vì cái gì?”

Văn Thần hơi cong môi.

“Vì con muốn một người.”

Cả điện im phăng phắc.

Văn Nhiễm ánh mắt lập tức cảnh giác.

Phụ vương trầm giọng: “Ai?”

Văn Thần chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt dừng lại rất lâu ở vị trí long ỷ.

Rồi nàng nói:

“Vị trí đó.”

Một câu.

Không lớn.

Nhưng như tiếng sấm nổ giữa triều đình.

Không ai dám thở mạnh.

Phụ vương nàng siết nhẹ tay trên long ỷ, ánh mắt lần đầu tiên thực sự lạnh xuống.

“Ngươi nói lại lần nữa.”

Văn Thần vẫn cười.

Nhưng lần này, nụ cười ấy không còn là lễ nghi nữa.

Mà là thứ đã từng bò ra khỏi giếng tối, từ đất bùn và m.á.u, từng bước leo lên.

“Con nói…” nàng chậm rãi nhấn từng chữ, “con muốn ngồi thử xem.”

“Xem xem cái vị trí mà phụ vương từng nói… là thứ con không bao giờ với tới… rốt cuộc có gì đáng để tranh giành đến vậy.”

Gió trong đại điện dường như ngưng lại.

Ngoài cửa cung, tiếng chuông xa xa vang lên một tiếng.

Rất dài.

Rất lạnh.