Ngọn lửa nuốt lấy tờ giấy mỏng, chữ “giấy nợ, năm trăm hai mươi mốt lượng bạc” co lại thành tro bụi, rơi xuống như một mảnh tuyết đen cuối cùng trong căn phòng giam lạnh lẽo.
Ngoài song sắt, gió đêm quất qua, mang theo mùi sắt gỉ và mùi m.á.u đã khô.
Trong ánh đèn leo lét, Văn Thần đứng im rất lâu.
Không ai biết nàng đang nhìn gì.
Có thể là người trước mặt đã không còn thở, cũng có thể là thứ gì đó xa hơn—một đoạn đường mà từ đầu đến cuối nàng chưa từng có quyền quay đầu.
Nàng không nói thêm câu nào.
Chỉ chậm rãi quay người, áo bào đế vương lướt qua nền đá ẩm ướt, tiếng bước chân vang lên đều đặn như trống trận.
Ra đến cửa lao, tuyết đầu xuân rơi xuống vai nàng, lạnh đến thấu xương.
Tưởng Nam đã đứng chờ từ lâu, quỳ xuống một gối.
“Bệ hạ.”
“Xong chưa?”
“Xong rồi.” Tưởng Nam cúi đầu, giọng bình tĩnh. “Những kẻ còn lại trong triều đã thu hết, Tần Nguyệt đã dọn sạch sổ sách, Kim Đạc Đạc cũng đã cắt đứt toàn bộ tuyến tài chính của họ.”
Văn Thần khẽ “ừ” một tiếng.
Không vui, không buồn.
Như thể vừa rồi trong ngục không có ai c.h.ế.t, cũng không có ai từng tồn tại lâu đến vậy trong đời nàng.
Một lúc sau, nàng hỏi rất khẽ:
“Đứa bé đâu?”
Tưởng Nam hơi khựng lại.
“Đã đưa về lãnh cung… theo ý bệ hạ.”
“Ừ.”
Chỉ một chữ.
Nhưng sau đó nàng đứng yên thêm một nhịp rất dài, lâu đến mức tuyết đã phủ mờ hàng mi.
Rồi nàng nói, như tự nói với chính mình:
“Đừng để nó biết những thứ không nên biết.”
“Tuân lệnh.”
Gió thổi qua hành lang dài, đèn cung đình lay động.
Không ai dám hỏi thêm một câu: “Bệ hạ có hối hận không?”
Vì ai cũng hiểu, câu hỏi đó đối với nàng là vô nghĩa.
Văn Thần bước đi.
Phía sau lưng, ngục tối dần đóng lại, như một trang sách bị khép kín.
Nhưng trong khoảnh khắc nàng rời khỏi đó, có một điều rất nhỏ, rất khó nhận ra nàng không quay đầu lại.
Chỉ là bước chân so với trước đây, chậm hơn nửa nhịp.
Cũng chỉ nửa nhịp đó thôi, đủ để cả một đời không còn đường quay lại.
Chín mươi chín bậc ngọc thạch kéo dài từ đại điện xuống tận quảng trường, tuyết đầu xuân rơi lất phất, bị gió cuốn nghiêng thành những vệt mỏng như khói.
Văn Thần đứng ở bậc cao nhất.
Long bào trắng kim phất qua nền trời xám nhạt, không còn dáng vẻ ôn nhu giả dối thường ngày, chỉ còn lại sự yên tĩnh lạnh lẽo đến mức khiến người ta không dám thở mạnh.
Phía dưới, văn võ bá quan quỳ rạp như thủy triều.
Không ai dám ngẩng đầu.
Văn Diệu đứng bên cạnh nàng nửa bước, ánh mắt vẫn còn chưa rút hết sát khí, nhưng khi nhìn sang nàng lại cố gắng dịu lại.
“Tỷ tỷ,” hắn thấp giọng, “mọi thứ đã xong rồi.”
“Ừ.”
Chỉ một chữ.
Nhẹ đến mức gần như bị gió thổi tan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhưng chính chữ đó lại như đóng lại toàn bộ một triều đại cũ.
Một thị vệ chạy lên, quỳ xuống bậc thềm:
“Bệ hạ… phản loạn còn lại đã thanh trừng sạch. Phủ Văn Giác đã bị niêm phong. Không còn người sống sót.”
Không khí im bặt.
Không ai biết nên xem đó là thắng lợi hay kết thúc.
hằng nguyễn
Văn Thần không hỏi thêm.
Nàng chỉ nhìn xuống thật lâu, ánh mắt lướt qua từng hàng người quỳ dưới kia những kẻ từng phản bội, từng trung thành, từng sợ hãi, từng cười nói dưới cùng một mái cung điện.
Tất cả đều giống nhau.
Nhỏ bé.
Yếu ớt.
Có thể bị thay thế bất cứ lúc nào.
“Đều lui xuống.”
Giọng nàng vang lên, không cao, không thấp, nhưng đủ để ép xuống toàn bộ âm thanh còn lại.
“Tuân lệnh...!”
Quần thần đồng loạt lui đi, như thể sợ chậm một bước sẽ bị ánh mắt kia giữ lại.
Chỉ còn lại gió và tuyết.
Văn Diệu nhìn nàng một lúc lâu, cuối cùng khẽ nói:
“Tỷ tỷ… sau này còn có rất nhiều việc.”
“Ta biết.”
“Vậy người đó…”
Hắn không nói hết.
Nhưng nàng hiểu.
Ánh mắt Văn Thần thoáng dừng lại một nhịp rất nhỏ.
Rất lâu sau, nàng mới trả lời:
“Đã kết thúc rồi.”
Không phải câu hỏi.
Cũng không phải lời giải thích.
Chỉ là một kết luận.
Văn Diệu siết nhẹ tay, cuối cùng vẫn không nói thêm gì nữa.
Từ bậc cao nhất nhìn xuống, hoàng thành trải dài như một bức tranh sơn thủy bị phủ lên một lớp tuyết bạc.
Đẹp.
Rất đẹp.
Đẹp đến mức lạnh.
Văn Thần chậm rãi giơ tay, như thể muốn chạm vào không khí trước mặt.
Nhưng rồi lại buông xuống.
Trong khoảnh khắc đó, không ai biết nàng đang nhớ gì cũng không ai dám biết.
Chỉ có gió thổi qua long bào, tạo thành tiếng vang rất nhỏ, như tiếng trang sách cuối cùng khép lại.
Nàng xoay người.
Không quay đầu.
Bước vào đại điện.
Phía sau, giang sơn trải rộng vô tận.
Phía trước, vương tọa chờ sẵn.
Mặt trời lên cao, ánh sáng tràn qua mái ngói vàng rực.
Một thời đại mới bắt đầu.
Và cũng không ai còn nhắc đến những người đã biến mất trong thời đại cũ nữa.