Năm mười sáu tuổi, lần đầu tiên tôi gặp Hứa Ngôn Từ là ở lễ khai giảng đầu năm.
Trời tháng Chín oi bức, ve sầu kêu inh ỏi ngoài sân trường. Tôi ôm chồng sách giáo khoa mới tinh chạy vội qua hành lang thì va phải một người.
Sách rơi loảng xoảng xuống đất.
“Tôi xin lỗi.....”
Tôi ngẩng đầu lên.
Ánh nắng xuyên qua khung cửa kính rơi xuống bờ vai người con trai trước mặt. Đồng phục trắng sạch sẽ, cổ tay áo xắn lên gọn gàng, sống mũi cao lạnh nhạt. Anh cúi xuống nhặt sách giúp tôi, đầu ngón tay thon dài trắng lạnh.