Hứa Ngôn Từ của tôi
Từ sau buổi phụ đạo hôm đó, quan hệ giữa tôi và Hứa Ngôn Từ bắt đầu trở nên kỳ lạ.
Không ai nói rõ.
Nhưng mọi thứ đều âm thầm thay đổi.
Anh sẽ tiện tay mua bữa sáng cho tôi mỗi ngày.
Lúc làm bài thi thử, anh luôn kéo ghế tôi sang cạnh mình.
Thậm chí có lần tôi sốt nhẹ trong giờ thể d.ụ.c, vừa quay lại lớp đã thấy trên bàn có t.h.u.ố.c cảm và nước ấm.
Không cần hỏi cũng biết là ai để.
Đám bạn cùng lớp bắt đầu nhìn tôi bằng ánh mắt mờ ám.
Bạn cùng bàn chống cằm cảm thán:
“Tri Ý à.”
“Hả?”
“Cậu biết bây giờ mình giống gì không?”
“Giống gì?”
hằng nguyễn
“Giống bạn gái bí mật của Hứa Ngôn Từ.”
Tôi sặc nước.
“Cậu nói linh tinh gì thế!”
“Thế cậu giải thích đi.” Cô ấy nhướng mày. “Học thần của trường chưa từng đối xử dịu dàng với ai như vậy.”
Tôi cứng họng.
Bởi vì ngay cả tôi cũng không hiểu.
Nếu Hứa Ngôn Từ không thích tôi…
Vậy tại sao lại đối xử với tôi đặc biệt như thế?
Nhưng nếu anh thích tôi…
Thì điều đó càng vô lý hơn.
Hôm ấy tan học, tôi bị giáo viên gọi ở lại sửa bài.
Lúc xuống lầu thì trời đã tối.
Cả trường gần như vắng tanh.
Tôi ôm cặp chạy vội qua sân thể d.ụ.c thì nhìn thấy Hứa Ngôn Từ đang đứng dưới gốc cây ngô đồng cạnh cổng trường.
Ánh đèn đường vàng nhạt phủ lên vai anh.
Anh cúi đầu nghịch điện thoại, hàng mi đổ bóng xuống sống mũi cao thẳng.
Đẹp đến mức không chân thực.
Nghe thấy tiếng bước chân, anh ngẩng lên.
“Xong rồi?”
“… Sao cậu còn chưa về?”
“Đợi cậu.”
Tim tôi chệch mất một nhịp.
“Đợi tôi làm gì?”
“Đưa cậu về.”
“Tôi có thể tự về mà.”
“Tôi biết.”
Anh rất bình tĩnh.
“Nhưng tôi vẫn muốn đưa.”
Gió đêm thổi qua làm tóc tôi rối tung.
Tôi đứng nhìn anh vài giây, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn đi tới.
Con đường về nhà tôi không quá xa.
Hai bên là những hàng cây già cao lớn.
Đêm mùa đông lạnh đến mức hơi thở cũng hóa thành sương trắng.
Tôi cúi đầu đá viên sỏi dưới chân, cố tìm chủ đề:
“Hôm nay cậu không phải học thêm à?”
“Nghỉ.”
“Ồ…”
“Tri Ý.”
“Hả?”
Hứa Ngôn Từ đột nhiên hỏi:
“Cậu có thích ai chưa?”
Tôi suýt tự vấp chân mình.
“… Sao tự nhiên hỏi vậy?”
“Chỉ tò mò thôi.”
Tôi không dám nhìn anh.
“Chưa.”
“Thật à?”
“… Ừ.”
Anh im lặng vài giây rồi khẽ hỏi tiếp:
“Vậy kiểu người cậu thích là thế nào?”
Tim tôi đập càng lúc càng nhanh.
Kiểu người tôi thích đang đi ngay bên cạnh tôi đây này.
Nhưng tôi đâu dám nói.
“… Tôi thích người học giỏi.”
“Ừm.”
“Đẹp trai.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Còn gì nữa?”
“Tốt với tôi.”
“Thế là thích rồi?”
Tôi ngẩn người.
“Gì cơ?”
Hứa Ngôn Từ quay sang nhìn tôi.
Ánh mắt anh dưới đèn đường sâu đến mức khiến người ta không dám đối diện quá lâu.
“Ý tôi là.”
Anh chậm rãi nói.
“Nếu có người đáp ứng hết những điều đó…”
“Thì cậu sẽ thích người đó sao?”
Tim tôi gần như muốn nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
“… Chắc vậy.”
“Vậy à.”
Anh khẽ cong môi.
Sau đó không nói thêm gì nữa.
Nhưng suốt quãng đường còn lại, tôi không dám ngẩng đầu nhìn anh thêm lần nào.
Tối hôm ấy về nhà, tôi mất ngủ.
Tôi cứ nhớ mãi ánh mắt của Hứa Ngôn Từ lúc đứng dưới đèn đường.
Rất dịu dàng.
Dịu dàng đến mức khiến tôi bắt đầu sinh ra hy vọng.
Một hy vọng cực kỳ nguy hiểm.
Nhưng ngày hôm sau, hy vọng ấy lập tức bị dập tắt.
Buổi sáng vừa vào lớp, tôi đã nghe thấy cả đám nữ sinh xúm quanh bàn cuối bàn tán ầm ĩ.
“Nghe nói trường mình sắp có cuộc thi giao lưu tỉnh đúng không?”
“Ừ, Hứa Ngôn Từ chắc chắn được chọn rồi.”
“Tớ còn nghe nói trường bên Nhất Trung có hoa khôi tên Hạ Vi nữa cơ.”
“Hạ Vi?”
“Con gái hiệu trưởng đấy, siêu đẹp luôn.”
Tôi vốn không để ý.
Cho đến lúc một người bỗng hạ giọng:
“Nghe đâu hai nhà Hứa Hạ có ý định liên hôn.”
Chiếc b.út trong tay tôi khựng lại.
“Liên hôn?”
“Đúng rồi.” Bạn nữ kia gật đầu. “Bố mẹ họ thân nhau từ lâu rồi.”
“Nghe bảo Hạ Vi thích Hứa Ngôn Từ nhiều năm lắm.”
“Trời ơi, trai tài gái sắc thật.”
Tôi cúi đầu nhìn quyển sách trước mặt.
Nhưng một chữ cũng không đọc nổi.
Tiết thứ hai, Hứa Ngôn Từ đến lớp.
Vừa bước vào cửa, cả đám đã ồn ào hỏi:
“Hứa thần, nghe nói cậu có vị hôn thê hả?”
“Đúng không thế?”
“Có phải hoa khôi Nhất Trung không?”
Tôi siết c.h.ặ.t đ.ầ.u b.út.
Không dám ngẩng đầu.
Cả lớp náo loạn.
Chỉ có giọng Hứa Ngôn Từ vẫn rất bình tĩnh:
“Không có.”
“Ơ?”
“Đừng nghe linh tinh.”
Tôi thở phào một hơi.
Nhưng ngay giây sau, một bạn nam lại cười hỏi:
“Vậy cậu có thích ai chưa?”
Không khí lập tức yên tĩnh.
Tôi nghe rõ tim mình đập thình thịch.
Rồi tôi nghe thấy giọng Hứa Ngôn Từ vang lên rất khẽ:
“… Có rồi.”
Ầm.
Đầu óc tôi trống rỗng.
Cả lớp điên cuồng hú hét.
“Ai vậy?!”
“Trời ơi!”
“Hứa thần biết yêu rồi?”
Tôi cúi gằm mặt xuống bàn, tim đau đến mức hít thở cũng khó khăn.
Anh đã có người thích rồi.
Vậy tất cả những dịu dàng kia…
Quả nhiên không phải dành cho tôi.
Bạn đang đọc truyện trên Truyencom.com